Chương 438: Oai phong của Tông sư! (hạ)


Cửa vào Mê Phong cốc lâm vào một mảnh tĩnh mịch!
Vẻ mặt kinh hãi lo lắng trên mặt La Tu còn chưa kịp chuyển thành vui mừng.
Khuôn mặt già nua hiền từ của trận pháp tông sư Cát Phong cùng mạnh mẽ giật lên, sự kinh dị và rung động biểu lộ rõ ra ngoài.
Ánh mắt của Âm Hồn thượng nhân lộ ra vẻ kinh hãi, nghi hoặc, sắc mặt lão ngưng trọng nhìn sang Tam Đầu Ma Khuyển đang ngây ra như phỗng.
Mà lão mà mặt đen kia lại trợn mắt há hốc mồm!
Tiếng sóng biển vẫn vỗ ì oạp bên tai mọi người. Đúng là do dư ba đạt công kích cuồng bạo của ba gã cường giả Nguyên Anh Kỳ còn chưa chấm dứt.
Thân ảnh người thanh niên dần lộ ra khi bụi bặm dần tiêu tan vẫn có chút mơ hồ, không rõ.
Quanh thân Dương Phàm có một quang quyển màu vàng đất. Hắn đứng đó sừng sững như một chiến thần!
Trên người hắn, lộ ra khí tức hùng hậu, nặng như núi.
Thân ảnh vững chãi của hắn cùng với tiếng sóng biển phụ trợ khiến người ta có một cảm giác không thể công phá, làm thị giác cũng bị trùng kích.
- Đây là công kích của các ngươi sao
Thanh âm của hắn rất khẽ, rất bình thản nhưng trong tiếng sóng biển ầm ầm kia vẫn vang lên rõ ràng trong tai những người xung quanh, giống như một tiếng sấm dậy.
- A
Sau khi a lên một tiếng, vẻ mặt La Tu lại trở nên vui mừng:
- Sư phụthật tốt quá!
Dương Phàm bình yên vô sự hiện ra trước mắt mọi người.
Nhưng mà khác hẳn trước đây, giờ hắn xuất hiện trước mặt mọi người với dáng vẻ ngạo nghễ, thần bí, không thể nắm bắt!
- NgươiNgươi tấn chức Nguyên Anh Kỳ? Không thể nào? Ngươi là một tên tu sĩ vừa bước vào Nguyên Anh làm sao có được thực lực như thể?
Âm Hồn thượng nhân rốt cực phản ứng lại, vẻ mặt tràn đầy nghi hoặc. Hai tròng mắt nhìn Dương Phàm chằm chằm, tràn đầy âm lãnh và thù hận, càng nhiều là vẻ tham lam.
Vẻ mặt của Tam Đầu Ma Khuyển và lão già mặt đen cùng âm trầm, nhưng sự kinh hãi trong mắt thật khó che dấu. Tình cảnh vừa phát sinh thật sự khiến người ta tưởng rằng mình vừa gặp ảo giác, không phải là sự thật.
Thế cho nên làm cho người ta nghi ngờ rằng có phải đang ở trong mộng hay không?
Thần quang trong mắt Cát Phong lóe ra, lộ ra vẻ hưng phấn, kích động và kinh hãi.
Sỡ dĩ hưng phấn kích động là vì hắn đang được chứng kiến thời khắc rất vĩ đại này.
Dương Phàm tấn chức Diễn Căn Kỳ rồi, thực lực còn cường đại hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn.
Đồng thời, hắn cũng rất rõ ràng tình huống của Dương Phàm.
Rốt cục, Cát phong thở dài một hơi, đi ra khỏi đám sương mù nhàn nhạt ngoài cốc khẩu.
- Dương đạo hữu không hổ là nhất đại tông sư mới hiện, lão hủ thật sự bội phục! Cát Phong không kìm nổi tán thưởng, trong giọng nói thậm chí còn có chút tự hào.
- Cái gì? Nhất đại tông sư? Chỉ là mao đầu tiểu tử này
Lão già mặt đen kia cười lạnh, vẻ mặt châm biếm. Dường như hắn bị hai chữ "Tông sư" kích động.
Một tên cường giả Nguyên Anh Kỳ tu luyện tới mấy trăm năm như hắn làm sao có thể dễ dàng thừa nhận một tên tu sĩ chỉ mới mấy chục tuổi là Tông sư?
Điều này quá thật là chế nhạo và sỉ nhục đám cường giả Nguyên Anh Kỳ lâu đời như hắn!
- Đỡ của ta một kích!
Tay trái của lão già hoa lên một cái về phía sau, một mảnh huyễn quang màu đen mang theo gió lốc và sát khí vô hình lập tức đán về phía Dương Phàm.
Đồng thời, tay phải hắn lật lên, trong tay xuất hiện một cái hộp sắt nho nhỏ.
Một tay Dương Phàm đánh ra, lạnh lùng cười cười với lão già này, ống tay áo khẽ huy lên.
Phốc!
Một đạo tinh quang màu vàng nhạt lập tức hiện ra, giống như lưu quang, lập tức hóa giải một kích tùy tay của lão già mặt đen kia.
Lão già này cũng không cảm thấy bất ngờ, hộp sắt trong tay lão đột nhiên biến lớn gấp mấy trăm lần, hóa thành một hộp sắt khổng lồ như một ngọn núi nhỏ, từ trên trời áp xuống Dương Phàm.
Hộp sắt này không ngờ dài tới mười trượng, cao tới bốn năm trượng, từ uy thế là nhìn ra có sức nặng tới ngàn cân.
Đối mặt với công kích như thế của pháp bảo trọng hình, vẻ mặt Dương Phàm trở nên ngưng trọng. Hắn cũng không tế ra pháp bảo mà muốn thử nhìn một chút xem sức bật và lực lượng phòng ngự của Diễn Căn Kỳ như thế nào!

Hắn hít sâu một hơi, Sinh Mệnh Lục Chủng phóng xuất ra sinh cơ và động lực. Hồn Căn cũng hóa thành lưu quang trong suốt nháy mắt dung nhập vào đại địa. Dưới chân hắn ngưng kết một tầng tinh quang màu vàng đất rất đậm.
Hắn cũng xuống tấn.
Chỉ chốc lát, hai chân Dương Phàm như đã cắm rễ, dung hợp với đại địa vậy.
Cơ nhục hắn bành trướng, cốt cách liên tục vang lên những âm thanh giòn tan. Một cỗ lực lượng ổn trọng như thái sơn từ trong cơ thể Dương Phàm sinh ra khiến không khí bốn phía cùng như bị ngưng trệ dưới áp lực lớn.
Mà lúc này, hộp sắt khổng lồ kia cũng mang theo uy thế và sức nặng hùng hồn ầm ầm đánh xuống. Khí thế của nó khiến không khí cũng dạt ra, nước biển cũng bị ép xuống mấy trượng.
- Phá!
Dương Phàm quát lớn một tiếng, một cánh tay lóe lên tinh quang màu vàng đất nồng đậm đánh ra một chưởng.
Tiếng hét lớn kia khiến cho lão già mặt đen khí huyết bốc lên, nước biển cũng như dậy sóng.
Một chưởng này giống như bành trướng gấp đôi, mạnh mẽ đánh thẳng vào chiếc hộp sắt đang mang theo áp lực đáng sợ kia. Một thanh âm trầm thấp vang lên giống như tiếng sấm nổ.
- Cút!
Dương Phàm đánh ra một chưởng này, cái hộp sắt giống như bùng nổ, bị một sức mạnh vô cùng cường đại đánh bay vứt trở lại.
Chiếc hộp sắt này trong mắt lão già mặt đen lập tức như phóng đại. Hắn gần như chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì pháp bảo này đã oanh kích ngược lại hắn.
Lập tức, trước mặt hắn tối sầm, lực lượng mạnh mẽ đã đánh nát người hắn thành mảnh nhỏ, ngay cả Nguyên Anh cũng không thể trốn thoát.
Mọi người chỉ thấy một điểm đen bị văng đi mấy trăm trượng rồi rơi vào trong mặt biển tối đen.
Bụp
Hộp sắt như tòa núi nhỏ này đánh nát thân thể lão già Nguyên Anh Kỳ này, rồi kéo theo thi thể nát bấy kia rơi vào trong mặt biển.
Ngay cả một tiếng kêu thảm lão già này còn chưa kịp phát ra đã chết. Những kẻ mà chết bởi chính pháp bảo của mình như hắn có sẽ vô cùng uất ức! Ngay cả Dương Phàm còn chưa kịp biết tên lão già này thì hắn đã chết mất rồi!
Dương Phàm còn có chút không ngờ. Tuy rằng theo bản năng hắn đánh văng hộp sắt kia trở lại về phía lão già Nguyên Anh mặt đen này nhưng cùng không nghĩ tới đối phương lại dễ dàng bị giết chết như thế!
Thực tế thì lão già mặt đen này bị đập chết cũng chỉ là do nhất thời sơ ý mà thôi.
Hắn lấy pháp bảo trọng hình đi công kích Dương Phàm cũng từng thầm nghĩ rằng sẽ tha trụ đối phương rồi liên thủ với hai gã Nguyên Anh Kỳ còn lại đánh ra sát chiêu tiêu diệt Dương Phàm.
Nhưng biến hóa lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn, Dương Phàm chẳng những có thể dễ dàng dùng nhục thịt đón đỡ pháp bảo của hắn, còn dùng một lực lượng khó tin nháy mắt đánh nó văng trở lại.
Một chút lơ là, quyết định sinh tử. Trong lúc bất ngờ, lão già mặt đen này đã bị chính pháp bảo của mình đập trúng. Đây có lẽ là Nguyên Anh bậc cao uất ức nhất của Tu Tiên Giới Thiên Cầm Nội Hải.
A
Âm Hồn thượng nhân và Tam Đầu Ma Khuyển thấy tình cảnh này không khỏi hiện lên vẻ hoảng sợ. Miễu sát một gã Nguyên Anh bậc cao dù là có phần may mắn nhưng thực lực của Dương Phàm đã triển lộ ra rõ ràng.
Rống
Tam Đầu Ma Khuyển trong hoảng sợ, hồn thể hắc quang lóe lên, đột nhiên hóa thành một con hắc khuyển ba đầu cao hai ba thước. Mỗi cái đầu của nó có một con mắt màu sắc khác nhau, phân làm đỏ, đen và xanh.
Trong đó, con mắt màu đen ở giữa là thâm thúy nhất, khí tức phóng ra cũng đáng sợ.
Dương Phàm thấy tình cảnh như thế thì khuôn mặt không khỏi lộ ra vẻ ngưng trọng. Tam Đầu Ma Khuyển là yêu Biến Hóa trung kỳ, thực lực so với đám người Âm Hồn thượng nhân còn mạnh hơn không chỉ gấp hai lần. Dưới tình huống hóa thành bản tôn thì sức chiến đấu lại càng thêm đáng sợ. Con Tam Đầu Ma Khuyển này rống lớn một tiếng rồi như tia chớp bắn về phía Dương Phàm. Ba cái đầu lớn của con hắc khuyển này đồng thời phun ra quang diễm với ba màu khác nhau, uy lực kinh người.
- Đi!
Âm Hồn thượng nhân bắn ra một viên huyết châu âm khí lành lạnh, hóa thành một mảnh trường xà huyết sắc, lao về phía sau Dương Phàm tập kích.
Chính hắn lại luôn cảnh giác, giữ nguyên khoảng cách với Dương Phàm.
Âm Hồn thượng nhân vẫn với thủ đoạn đê tiện như cũ, hơn nữa phi thường giảo hoạt và tỉnh táo.
Dưới sự phối hợp công kích cường đại như thế, Dương Phàm cũng phất tay lên, bốn khối Phương Thiên Kim Minh hóa thành nhất thể, hình thành tường đồng vách sắt không thể xuyên qua, ngăn cản công kích như bão táp của Tam Đầu Ma Khuyển.
Ầm ầm ầm!
Thực lực của Tam Đầu Ma Khuyển quả nhiên không tầm thường. Dưới sự oanh kích của hắn, hào quang màu xanh và vàng của Phương Thiên Kim Minh nhanh chóng ảm đạm, mắt thấy không thể chống đỡ được lâu nữa.
Xem ra cường giả Nguyên Anh trung kỳ có thể tạo ra uy hiếp nhất định đối với Dương Phàm. May mà lần này cũng chỉ có một tên.
Xẹt
Phía sau lưng Dương Phàm đột nhiên xuất hiện một thanh niên lãnh khốc. Trên người người này có một cỗ ma khí ầm ầm tràn ra. Theo ma khí cường đại xuất hiện, lập tức đánh bay đi huyết châu của Âm Hồn thượng nhân.
- Tiểu bối vô sỉ.
Thạch Thiên Hàn cười lạnh một tiếng, thân mình đột nhiên lóe lên, xuất hiện trước người Âm Hồn thượng nhân, Ma Hoàng Kiếm cũng đồng thời được hắn sử dụng.
- Chạy!
Tên Âm Hồn thượng nhân này ư đã sớm có chuẩn bị, Thạch Thiên Hàn vừa mới ra tay thì hắn đã lập tức nhanh chân bỏ chạy, huyết quang lóe ra bốn phía trong độn quang, tốc độ so với bình thường cũng nhanh gấp đôi.
- Giảo hoạt lắm!
Vẻ mặt Thạch Thiên Hàn vẫn lạnh lùng, chân đạp Tường Vân Ngõa, thân hình hóa thành một đạo u quang màu đen đuổi theo, nhanh chóng truy kích!
Sau khi Dương Phàm tấn chức Diễn Căn Kỳ, Cửu u Ma Công của Thạch Thiên Hàn đồng thời thăng cấp lên tới tầng thứ năm, có thể ngang trình với Nguyên Anh Kỳ. Chỉ là khi hắn tấn chức Nguyên Anh thì thân thể vẫn ở trong Tiên Hồng không gian cho nên ngoại giới không ai biết.
Tốc độc của Thạch Thiên Hàn vẫn nhanh hơn so với Âm Hồn thượng nhân.
Bá
Chỉ chốc lát, ngân quang đã xuyên qua khoảng cách hai ba mươi trượng, xuất hiện ngay sau lưng của Âm Hồn thượng nhân. Ma Hoàng Kiếm mang theo kim duệ khí sắc bén và ma khí bá đạo được Thạch Thiên Hàn đánh ra.
Lập tức, một đạo kiếm quang màu đen như hắc long gào rít lao ra. Nó nhanh chóng đâm thủng lồng ngực của Âm Hồn thượng nhân. Kim duệ khí và ma khí bá đạo lập tức chấn nát thân thể hắn.
Hưu
Một đạo u quang âm lãnh xuất hiện ở phía chân trời.
Không ngờ ngay khi Ma Hoàng Kiếm chém trúng thân thể hắn, Âm Hồn thượng nhân đã quyết đoán thi triển Nguyên Anh xuất khiếu, nháy mắt lao xa cả mấy trăm trượng.
Theo sau, hai tay Nguyên Anh bấm quyết, hóa thành một tia sáng màu đen, nhanh chóng xẹt qua thiên không, tốc độ nhanh tới khó tin.
Dưới tình huống bình thường, tốc độ phi hành của Nguyên Anh còn nhanh hơn so với bản thân tu sĩ rất nhiều, rất khó bắt giết. Hơn nữa, Nguyên Anh khi bỏ chạy còn có thể mang theo pháp bảo bản mạng.
Thạch Thiên Hàn hừ lạnh một tiếng, thu lẫy túi trữ vật của Âm Hồn thượng nhân, thuận lợi chiếm hết chiến lợi phẩm. Tài sản của Nguyên Anh bậc cao quả không thể coi thường.
Đồng thời với đó, Dương Phàm và Tam Đầu Ma Khuyển đang giao chiến ở ngoài Mê Phong Cốc, nhìn qua tạm thời khó phân thắng bại.
Tuy nhiên, Dương Phàm thủy chung vẫn giữ nguyên vị trí, bộ dáng rất nhẹ nhàng.
- Toàn bộ chạy!
Đột nhiên Tam Đầu Ma Khuyên quát lớn một tiếng. Hơn một ngàn chiến sĩ yêu tộc ẩn nấp trong hải vực liền toàn bộ rút đi. Đồng thời, thân hình hắn mau chóng lui lại, hóa thành hình người, ôm quyền nói với Dương Phàm:
- Tại hạ chính là La Sát, một trong mười đại chiến tướng của Khổng Tước Vương. Lúc trước là do tên Âm Hồn thượng nhân mê hoặc cho nên mới mạo muội đắc tội, ra tay đối phó các hạ. Hết thảy đều là hiểu lầm, mong đạo hữu minh xét.
Quyển 6: Hoành Tảo Bắc Tần

Tiên Hồng Lộ - Chương #438


Báo Lỗi Truyện
Chương 438/810