Chương 4: Một đêm tán công.


Chăm chú nhìn chiếc nhẫn trên tay, trên mặt Dương Phàm hiện ra biểu tình chờ mong.
- NhẫnTiên Hồng Không GianNgươi có thể cho ta đạt thành nguyện vọng sao? Dương Phàm thì thào nói nhỏ.
- Không nên hoài nghi. Tiên Hồng Không Gian có thể đạt thành bất kỳ nguyện vọng nào của ngươi.
Đúng lúc này, một giọng nói khinh miệt vang lên trong đầu Dương Phàm.
Giọng nói này thật quen thuộc
- Bá!
Ngay sau đó, hắn lại tiến vào Tiên Hồng Không Gian cổ quái, đứng ở trên một thảm cỏ xanh, bên cạnh có nhà tranh cùng một con chó nhỏ.
Trừ bỏ mảnh đất màu xanh dưới chân hắn, thổ địa chung quanh toàn bộ là một màu đen thẫm, mơ hồ lộ ra một cỗ khí tức chết chóc.
Vừa rồi nói chuyện, hiển nhiên là con chó nhỏ kia.
- Hiện tại ngươi có thể suy nghĩ kỹ càng. Tiên Hồng Không Gian có thể giúp ngươi đạt thành bất kỳ nguyện vọng nào, càng trọng yếu hơn vẫn còn là bộ công pháp nghịch thiên thứ nhì đại thiên vũ trụ. Trong vô số không gian, vô số thế giới, tỷ tỷ sinh linh, ngươi có thể gặp được Tiên Hồng Không Gian cũng là cơ duyên lớn lao.
Con chó nhỏ thản nhiên nói, biểu tình của nó cực kỳ nhân tính hóa. không ai lại cho rằng nó chỉ là một con chó nhỏ bình thường.
- Công pháp nghịch thiên? Đây là đồ vật gi? Trong ấn tượng của ta, công pháp chia làm các cấp bậc: Nhập môn, cấp thấp, trung cấp, cao cấp. Vì sao chưa từng nghe nói qua "Công pháp nghịch thiên"?
Dương Phàm nghi hoặc nói.
- Hừ hừ! Công pháp nghịch thiên, có tính duy nhất. Toàn bộ đại thiên thế giới, đều chỉ từng xuất hiện hai bộ. Cái nơi chim không ỉa đái của ngươi này, như thế nào có thể có được. Cho dù có cũng là giả.
Con chó nhỏ có chút tự đắc nói.
- Không ngờ lợi hại như vậy!
Dương Phàm lập tức ý thức được giá trị của công pháp nghịch thiên này, chỉ sợ toàn bộ Đông Thắng Đại Lục cũng không có một bộ, tuyệt đối siêu việt hơn công pháp cao cấp.
- Thế nào, ngươi hiện tại có thể làm ra lựa chọn rồi? Trên mặt con chó nhỏ lộ ra vẻ tươi cười mưu kế đạt thành.
- Nhưng là
Dương Phàm vừa nghĩ đến câu "Muốn luyện công pháp này, trước tiên phải tự cung" kia, trong lòng bắt đầu tính toán đường lui.
- Đúng rồi. Lúc trước ngươi không phải nói còn có một phương pháp thỏa hiệp sao? Ánh mắt Dương Phàm sáng lên, đột nhiên hòi.
- Đúng vậy. Muốn luyện bộ công pháp này, đầu tiên phải tự mình hại mình, phải có tinh thần kính dâng vô tư. Trở thành thái giám là một loại phương pháp tự mình hại mình, nó cho ngươi ở phương diện công năng tính dục trở thành một phế nhân. Còn có một loại phưong pháp khác, đó chính là tự phế tu vi, cho ngươi về mặt vũ lực trờ thành một phế nhân.
Trong mắt con chó nhỏ lộ ra một vẻ cười quỷ dị.
- Cái gì? Tự phế tu vi!
Dương Phàm vẻ mặt hoảng sợ, thần sắc đề phòng nhìn con chó nhỏ.
Đối với những người tu tiên như hắn mà nói, nếu tự phế tu vi, vậy quá thực so với chết còn thống khổ hơn.
Dương Phàm tu luyện cho tới Ngùng Thần Ky bây giờ, cái giá phải trả chính là mười mấy năm khổ tu.
Thử nghĩ, mười mấy năm khổ tu, hủy hoại chỉ trong chốc lát. Đây là loại đả kích cỡ nào, tuyệt đối sẽ không nhỏ hơn so với trở thành thái giám.
- Ha ha! Ngươi không muốn trả giá? Lúc trước ta từng gặp 99 người, bọn họ đều không thể tự mình hại mình để đổi lấy cơ hội này, lại hoặc là không quá tin tưởng năng lực của Tiên Hồng Không Gian. Chỉ mong ngươi có thể làm ra lựa chọn càng sáng suốt hơn bọn họ. Đây chính là bộ công pháp nghịch thiên thứ nhì của đại thiên vũ trụ a! Nếu ngươi biết bộ công pháp nghịch thiên thứ nhất là một loại vô địch đáng sợ cỡ nào trong thiên địa thì sẽ không do dự như vậy.
Con chó nhỏ cười tít mắt nói.
Sắc mặt Dương Phàm âm u không quyết, chìm vào trầm tư. Tại khoảnh khắc này, hắn đột nhiên nghĩ tới lời nói của sư tôn:
"Phụ thân ngươi rất có khả năng đã chết. Mà Kinh đô Dương gia chính là một trong những cừu gia của ông ta. Cho nên, một khi ngươi tiến vào Kinh đô Dương gia, chính là dê vào miệng hổ!"
""Vấn Thiên đại hội" ngày mai, ngươi bất kể thế nào cũng không nên đồng ý tiến vào Kinh đô Dương gia".
Đúng rồi, phế nhân!
Nếu ta trở thành một phế nhân, liền tuyệt đối không vào được Kinh đô Dương gia.
Cứ như vậy, Kinh đô Dương gia cũng không để ý đến một phế nhân mất pháp lực như ta.
Sau đó ta lại lợi dụng kỳ ngộ này, dốc lòng tu luyện.
Vì phụ thân, vì giấc mộng trường sinh bất tửDương Phàm lấy quyết đoán lớn lao làm ra một quyết định có thể nói là thay đổi vận mệnh ngày sau của hắn.
Tự phế tu vi!
Ánh mắt Dương Phàm dần trở nên sắc bén. Giờ khắc này tâm tình hắn đột nhiên xảy ra chuyển biến.
Đồng thời, hắn cũng có chút hiểu được ý nghĩa ẩn chứa trong dòng chữ trên cuốn tranh kia "Phá rồi sau đó lập mới có thể thành công"!
Thử nghĩ, một người có thể quyết đoán như thế, có thể ngoan độc với mình như thế, hắn như thế nào không thể trở nên nổi bật, như thế nào không thể siêu nhiên thế gian?
- Chỉ cần ngươi đưa tay đặt lên mặt thổ địa màu đen thẫm bên cạnh, ngươi liền thành công tự phế tu vi.
Con chó nhỏ nhắc nhở, thấy Dương Phàm làm ra quyết định thì trên mặt lộ vẻ tán thưởng.
- Ta không cần tự phế tu vi trong không gian sự thật? Dương Phàm nao nao.
- Đúng vậy! Tiên Hồng Không Gian rất thần kỳ, cũng không phải là không gian giả thuyết. Ngươi trong hiện thực cùng ngươi nơi đây hoàn toàn đồng bộ. Nói cách khác, nếu ngươi chết trong này, như vậy trong hiện thực ngươi cũng sẽ chết đi.
Con chó nhỏ cười nói.
- Thật sự thần kỳ như vậy?
Dương Phàm hoàn toàn không thể hiểu hàm nghĩa không gian này đại biểu, dĩ nhiên là đồng bộ với hiện thực.
Hít sâu một hơi, Dương Phàm ngồi xổm xuống, vươn một đôi tay hơi run run sờ soạng về phía thổ địa màu đen thẫm bên cạnh mảnh đất màu xanh.
Trong không gian quỷ dị này, trừ bỏ mảnh đất màu xanh dưới chân Dương Phàm, thổ địa màu đen thẫm còn lại đều tản ra một cỗ khí tức chết chóc đáng sợ.
Rốt cục, dường như qua một vạn năm, tay của Dương Phàm chạm đến thổ địa màu đen thẫm kia.
- Phốc!
Dương Phàm dùng sức ấn tay lên mảnh ổ địa màu đen thẫm kia.
Thoáng chốc, một luồng lực lượng cắn nuốt đáng sợ từ trong thổ địa chết chóc kia truyền đến.
Trên người Dương Phàm lóe ánh xanh, nguyên khí bản mạng không tự chủ được tuôn trào tới thổ địa màu đen kia.
Trong lúc nhất thời, thân thể hắn nhận lấy tàn phá không thể tưởng tượng, gân mạch trong cơ thể đứt gãy rất nhiều nơi, ngay cả nội tạng cũng bị tổn thương không nhẹ.
Theo nguyên khí bản mạng thoát ra ngoài, sinh cơ trong cơ thể Dương Phàm cũng bị xói mòn rất nhiều, khuôn mặt vốn hồng nhuận cũng trở nên tái nhợt vô cùng.
Thậm chí là làn da cùng tóc trên người hắn với tốc độ có thể thấy được nhanh chóng lão hóa.
- A
Dương Phàm thống khổ gào lên, trên trán toát mồ hôi lạnh, thân thể không ngừng run
Rẩy.
Loại thống khổ này không phải người thường có thể chịu đựng, cũng chỉ có Dương Phàm tâm tính cứng cỏi vô cùng mới gắng gượng chịu đựng nổi.
Thật lâu sau, thổ địa màu đen được bàn tay Dương Phàm chạm đến không ngờ bắt đầu chuyển biến thành thổ địa màu xanh lá giống dưới chân hắn.
Dần dần, lực hút của mảnh đất càng ngày càng ít, bắt đầu tràn ngập sức sống.
Ầm
Đúng lúc này, Dương Phàm nhũn người ngã xuống đất, pháp lực mất hết trở thành một phế nhân.
Càng làm cho người ta sợ hãi chính là tóc đen trên đầu hắn biến thành màu trắng.
Ngay khoảnh khắc pháp lực Dương Phàm mất hết, chiếc nhẫn trong tay hắn tản ra một cỗ rung động đặc thù.
Dấu ấn màu máu bên ngoài nhẫn bắt đầu khởi động, một luồng sáng ngọc dung hợp với màu máu này, hóa thành một đoàn hư ảnh tiến vào sâu trong linh hồn Dương Phàm.
Tại khoảnh khắc này, trong đầu của hắn có thêm một dòng tin tức:
"Tiên Hồng Quyết".
Đây dĩ nhiên là một bộ công pháp trước nay chưa từng có!
"Tiên Hồng Quyết? Đây chẳng lẽ là 'công pháp nghịch thiên' theo lời con chó nhỏ kia?" Dương Phàm thất kinh trong lòng!
RoẹtẦm
Đột nhiên, Nam Lĩnh Dương gia sấm sét nổ lớn, thiên lôi màu tím cuồn cuộn nơi chân trời, khí thế kinh người.
Trong nháy mắt này, uy áp đáng sợ từ trời cao vô tận truyền đền.
Thiên uy lẫm liệt, không phải sức người có thể chống lại.
Hơn nữa, phạm vi uy áp này bao phủ cực kỳ rộng lớn, trong nháy mắt bao phủ cả Đông Thắng Đại Lục rộng lớn hàng tỷ dặm.
Đám tu sĩ thực lực hơi yếu kém cùng người thường cũng chẳng sao, bọn họ chỉ có thể nhìn thấy trong thiên địa mơ hồ lóe lên lôi điện, cảm nhận được khí thế mênh mông cuồn cuộn trước đó chưa từng có, ngoài ra không có cảm thụ đặc biệt nào khác.
Nhưng đám đại thần thông thực lực cao cường thì thảm, đều phải chịu thiên uy đáng sợ
kia.
- Chẳng lẽ là có người độ Đại Thiên Kiếp, muốn hóa vũ phi thăng!
Từng đợt thần thức bồi hồi quanh quẩn trên Đông Thắng Đại Lục. Đám cường giả Nguyên Anh Kỳ trở lên. từng người kinh hãi không thôi, nhất tề phun ra một búng máu.
- Không có khả năng. Cho dù là độ Thiên Kiếp cũng không có uy năng như thế.
Ở phía đông Đông Thắng Đại Lục, trên một tòa tháp chiêm tinh luôn luôn huy hoàng, một bóng hình xinh đẹp mông lung lơ lửng trời cao, từng điểm tinh quang bay quanh dáng người hoàn mỹ không tỳ vết của nàng, giống như là nữ thần tinh không.
- Trời giáng thiên kiếp, tất có dị số!
Một giọng nói như thanh âm của trời vang vọng trên tinh không, nữ tử bao phủ trong tinh quang thần bí kia thở dài sâu kín, cũng phun ra một búng máu.
- Trời giáng thiên kiếp, tắt có dị số!
- Trời giáng thiên kiếp, tất có dị số!
Tin tức này dùng một tốc độ khó tin truyền đi giữa các đại thần thông trên toàn Đông Thắng Đại Lục.
Bởi vậy có thể thấy được địa vị của nữ tử tinh không thần bí kia.
Trừ bỏ những đại thần thông ra, Dương Phàm là tu sĩ bậc thấp duy nhất phải chịu uy áp khổng lồ này. Hoặc nói là phàm nhân, bởi vì hắn đã mất đi pháp lực.
Lôi điện cuồn cuộn trong thiên địa kia ở trong tầm nhìn của hắn so với người khác khuếch trương gắp trăm, ngàn lần.
Dương Phàm thậm chí nảy sinh một loại ảo giác, áp lực vô cùng khiến cho toàn bộ thiên địa rung chuyển chính là nhằm vào hắn mà đến.
Ở dưới thiên uy như thế, hắn cũng không kìm nổi phun một búng máu, gắt gao chống đỡ.
Cũng may hiện tượng điềm báo dị thường trong thiên địa kia chỉ duy tri vài hô hấp liền dần dần thối lui.
Phù
Dương Phàm toàn thân đổ mồ hôi, nhũn người ngã xuống, bộ dạng tâm thần còn rất sợ
hãi
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, cuộc đời của hắn đã trải qua biến hóa rất lớn. Pháp lực khổ tu mười mấy năm đều mất đi, trở thành một kẻ phế nhân.
Mà hắn trở thành phế nhân, giãy dụa dưới thiên uy lẫm liệt kia cũng rốt cục tham sống sợ chết, tránh thoát một kiếp.
- Chúc mừng chủ nhân! Ngài tại "Thiên Đạo" theo dõi khống chế thành công chống đỡ. Từ giờ trở đi, ngài trở thành người khai khoang trong Tiên Hồng Không Gian, cũng có được bộ công pháp nghịch thiên này, trở thành kẻ có thể sáng tạo ra vô hạn khả năng.
Giọng con chó nhỏ vang lên trong đầu Dương Phàm.
Ở sâu trong linh hồn hắn, một đoàn ánh sáng ngọc trong suốt, nó đại biểu chính là "Tiên Hồng Quyết", đang chậm rãi dung nhập vào linh hồn Dương Phàm.
Giờ phút này, màn đêm dần dần rút đi, chân trời xuất hiện tia sáng ngày mới.
Sắc mặt Dương Phàm trắng bệch, hắn run rẩy mở cửa phòng.
Một đầu tóc bạc đón gió phất phơ, trông vẻ tang thương cùng thê thảm cô độc như thế.
Một đêm tán công.
Hắn - trở thành một phế nhân!

Tiên Hồng Lộ - Chương #4


Báo Lỗi Truyện
Chương 4/810