Chương 390: Vách ngầm, hộp vàng


- Đứng lại!
Ba người đứng gần cổ tháp phát ra cảnh cáo với Dương Phàm. Lão nhân Kim Đan lộ ra vẻ trào phùng, trong đó một thanh niên áo gấm có vẻ địch ý, trong mắt lộ ra vài phần tức giận. Ngoài ra, phía sau hai người còn có một nữ tu xinh đẹp mắt sáng như nước mặc cung trang xanh lục tóc hơi uốn lên đoan trang tú lệ lúc này cũng khẽ cau mày. Hiển nhiên, ngọn tháp này là ba người phát hiện trước, tràn ngập địch ý cùng cảnh giác vói Dương Phàm khách không mời mà đến.
- Này ba vị đạo hữu. Dương mỗ vừa đi ngang qua nơi này, các người có ý kiến gì sao?
Dương Phàm dứt khoát giả ngu bộ dạng nhàn nhã đi chơi.
- Hừ, bớt giả bộ cho ta ngọn tháp này là chúng ta phát hiện trước, không có phần của ngươi.
- Nếu như thức thời thì ngoan ngoãn rời đi. Nếu như không, đừng trách ba người chúng ta liên thủ hủy diệt ngươi!
Thanh niên áo gấm trợn mắt nhìn Dương Phàm có ý tùy thời động thủ.
- Đạo hữu lời ấy sai rồi, Thiên Lan Điện chính là di tích trân bảo toàn nội hải nào phải vật tư hữu của ngươi? Nếu Dương mỗ vừa mới đi ngang qua vậy người gặp có phần.
Dương Phàm cười dài nói. Thấy hắn nói như vậy, lão nhân Kim Đan cùng nữ tu cung trang xanh lục liếc nhìn nhau. Ba người thần thức truyền âm trao đổi một lát cuối cùng thương nghị ra kết quả là do nữ tử cung trang bình tĩnh nói:
- Nếu đạo hữu vừa lúc gặp được vậy cùng lên đi.
- Như vậy thật tốt.
Dương Phàm lộ ra dáng cười sáng lạn. Nếu như nơi đây xuất hiện tranh chấp chỉ đưa tới càng nhiều tu sĩ yêu tu đến lúc đó lợi ích của mọi người chỉ càng ít hơn.
- Hừ!
Thanh niên áo gấm vẫn ôm địch ý hoài nghi với Dương Phàm như trước.
- Vị Dương đạo hữu này, vừa rồi lúc ở gần cửa vào lão phu từng thấy ngươi đi cùng Âu Dương tiền bối chẳng lẽ ngươi là đệ tử đời thứ ba Tam Linh Thần Tông?
Lão nhân Kim Đan dò hỏi.
- Điều này các người đoán
Dương Phàm cười ra vẻ thần bí. Nghe lời này, lão giả Kim Đan có chút xấu hổ, nữ tu cung trang xanh sắc mặt bình thản còn thanh niên áo gấm có chút tức giận, hai người hiển nhiên không nghe nói quá Tam Linh Thần Tông.
- Tại hạ họ Kim.
Lão giả Kim Đan thoáng giới thiệu. Thanh niên cẩm bào một chữ không nói, nữ tu đạo cung trang xanh lục nói:
- Tiểu nữ họ Tần.
Sau đó ba người đều đi tới chỗ kẻ hở cấm chế trên tháp. Kẻ hở cấm chế là một cánh cửa sổ ở trên lầu một tháp. Lúc này, cửa sổ kia bị phá hơn nửa đủ để dung nạp một người đi vào. Dương Phàm ra vẻ trầm ngâm ánh mắt nhìn về phía cổ văn trên bảng hiệu cổ tháp. Chỉ tiếc hắn dốt đặc cán mai với cổ văn, không biết tên tháp nhỏ ba tầng này.
- Ai đi vào trước?
Lão giả họ Kim ánh mắt dò xét mấy người. Dương Phàm mở ra cảm quan toàn tri, có thể dò xét được một bộ phận cảnh tượng trong tháp nhỏ.
- Để cho ta tới trước, nhát gan sợ chuyện, thì đừng tiến vào Thiên Lan Điện.
Thanh niên áo gấm cười lạnh một tiếng, thân hình hóa thành từng đạo tàn ảnh phá cửa sổ tiến vào trong.
- Không có chuyện gì.
Tiến vào trong một lúc thanh niên áo gấm trào phúng nói dường như có địch ý nhằm vào Dương Phàm.
Vù vù vù!
Lão giả họ Kim cùng nữ tử cung trang họ Tần cũng tiến vào tháp nhỏ. Dương Phàm lộ vẻ trầm ngâm thân hình chợt lóe cũng tiến vào trong tháp. Vừa tiến vào trong tháp Dương Phàm liền ngửi được khí tức thư hương nồng đậm. Mặc dù truyền lưu vô số năm trong tháp nhỏ này vẫn không có bụi không biết làm sao như vậy.
- Sách, thật là nhiều sách!
Dương Phàm ngưng mắt nhìn phát hiện rất nhiều sách cổ và ngọc giản.
- Lẽ nào nơi này là thư lâu? Thế nhưng ta cảm giác không đúng.
Nữ tu cung trang họ Tần lộ ra vẻ suy tư. Dương Phàm mở ra cảm quan toàn tri, nắm giữ tình huống bên trong lầu một tháp nhỏ. Ngay lúc đó. trong lòng hắn khẽ động, biểu hiện bên ngoài lại bình thản.
- Chúng ta đi xem những sách cổ ngọc giản này đều truyền lưu từ thời kỳ thượng cổ, nhất định không phải vật phàm. Chúng ta kiểm tra một chút có sơ hở nào không.
Lão giả họ Kim nói, ba Kim Đan bậc cao bắt đầu kiểm tra lầu một. Thần thức Kim Đan bậc cao ở ngoại điện Thiên Lan căn bản không thể rời người, cảm quan toàn tri của Dương Phàm có thể miễn cưỡng mở ra khu vực hai mươi trượng. Ánh mắt Dương Phàm rơi xuống phía dưới một giá sách. Chỗ đó là một góc cực kỳ bí mật, thừa dịp ba người đang kiểm tra một bên khác. Dương Phàm ngồi xuống vươn tay mò thử. Đột nhiên, trong tay hắn mò được một quyển sách cũ nát, bìa sách ố vàng, dùng da thú không rõ chế thành.
"Thiên Nho Đại Pháp!"
Dương Phàm nhận ra chữ trên đó đây là văn tự thông dụng tu tiên giới không phải văn tự cổ đại.
"Công pháp Nho môn?"
Dương Phàm lắc đầu hắn cũng không có hứng thú đối với công pháp, mặc dù là công pháp đỉnh cấp hiếm thấy. Nhưng mà ngay chớp mắt hắn nhặt lên quyển sách cũ sắc mặt liền biến đổi.
Hắn cảm giác sàn nhà bên dưới có chút không đúng.
"Vách ngầm!"
Dương Phàm sắc mặt vui vẻ, đang chuẩn bị thăm dò tiếp lại phát hiện nữ tu cung trang họ Tần đang đi tới bên này. Hắn vội vàng đứng dậy giống như không có chuyện gì kiểm tra ngọc thư tịch nơi này. Bởi vì tất cả sách ngọc giản trong tháp đều có thiết đặt cấm chế, cường giả Kim Đan chỉ có thể tra đọc nhưng không cách nào lấy đi.
- Dương đạo hữu, bên ngài có phát hiện gì không?
Nữ tu cung trang dò hỏi.
- Không có.
Dương Phàm nhàn nhạt nói dứt khoát bắt đầu đọc quyển sách cổ trước mắt. Sách cổ này giảng giải một chút tình huống ngoại hải vực.
"Ngoại hải vực trong truyền thuyết, có người nói có hình bóng tu sĩ đỉnh cấp. Hải vực diện tích vô biên vô hạn, vô số đảo nhỏ, tài nguyên phong phú ít nhất lớn gấp trăm lần Thiên Cầm Nội Hải."
Dương Phàm lật xem một hồi cũng không cảm thấy chán nản ngược lại sinh ra hiếu kỳ với Ngoại hải vực. Nữ tử họ Tần đi qua người hắn lại kiểm tra một loạt giá sách khác. Dương Phàm dùng Toàn Tri Mô Thức giám sát ba người, sau đó ngồi xuống, chạm tới một mãnh sàn nhà dưới giá sách. Khẽ đẩy, sàn nhà liền phát ra tiếng chi chi yếu ớt.
- Tiếng động gì?
Nữ tử họ Tần thoáng nhìn qua Dương Phàm. Dương Phàm đã đứng lẻn. cười nói:
- Ta kiểm tra sàn nhà dưới giá sách xem có vách ngầm hay không. Dứt lời. hắn lại như không có chuyện gì, ngồi xuống tiếp.
- Sàn nhà? Sao ta lại không nghĩ tới.
Nữ tu họ Tần nhoẻn miệng cười cúi người ngồi xuống, cũng bắt đầu đánh giá sàn nhà dưới giá sách.
Thừa cơ hội này. Dương Phàm cẩn thận đẩy ra sàn nhà kia lập tức thấy được một chiếc hộp màu vàng. Dương Phàm mừng thầm cầm lấy chiếc hộp màu vàng cảm giác tay nặng xuống, "Thật nặng!"
Hắn vội vàng thu cái hộp màu vàng vào trong Tiên Hồng Không Gian phục hồi vị trí sàn nhà như cũ. Dương Phàm còn chưa kịp quan sát đó là vật gì bỗng nhiên cảm ứng được lập tức đứng dậy nhìn về phía cửa sổ quát:
- Kẻ nào?
- Hì hì. ta mới tới gần hai mươi trượng liền bị phát hiện không ngờ tới trong ngoại điện còn có người tài như thế.
Một giọng cô gái ngọt ngào thanh thuần truyền đến từ bên ngoài.
Vù vù vù!
Một tiểu cô nương ước chừng mười ba mười bốn tuổi mặc váy màu đầu đội phượng quan khổng tước tiến vào trong trước tiên. Phía sau nàng còn có một nam yêu tu đầu mọc sừng là một thanh niên lãnh ngạo.
- Là nàngKhổng Tước Tiểu Yêu!
Dương Phàm sắc mặt cả kinh chợt khôi phục bình thường.
- Kẻ nào!
Lúc này, ba người lão giả họ Kim phản ứng lại đồng loạt bay tới.
- Đại yêu tu cấp bốn!
Ba tu SĨ Kim Đan lộ vẻ kinh hãi. Đại yêu tu cấp bốn đã có thể so với Kim Đan đại tu sĩ tu tiên giới nhân loại, ở trong Thiên Lan Điện Kim Đan đại tu sĩ tuyệt đối là thực lực nổi bật, một hai cường giả Kim Đan bình thường khó có thể chống lại.
Khổng Tước Tiểu Yêu cười hì hì nói:
- Không ngờ tới cái tháp nhỏ này có thể tiến vào, các ngươi có phát hiện bảo vật gì hay không?
"Dương đạo hữu tình huống lúc này không ổn, bốn người chúng ta liên thủ mới có hy vọng chống lại bọn họ."
Lão giả họ Kim thần thức truyền âm với Dương Phàm. Dương Phàm gật đầu. Khổng Tước Tiểu Yêu này chính là tiểu nữ nhi của Khổng Tước Vương, còn là cấp bậc đại yêu tu mình chống lại cũng không nắm phần thắng lớn.
- Hừ. nếu có bảo vật, còn có thể chờ các ngươi?
Thanh niên áo gấm lạnh nhạt nói.
- Giết hắn.
Khổng Tước Tiểu Yêu khuôn mặt ngây thơ bỗng phát lạnh, trong tay hiện một chiếc lông chim màu xanh ra lệnh với yêu tu hóa hình bên cạnh.
- Rõ!
Yêu tu hóa hình "xoạt" một cái cách không một quyền nổ vang đánh tới một tia điện quang nháy mắt bắn trúng thanh niên áo gấm. Thanh niên áo gấm có thể đi vào trong Thiên Lan Điện. nào phải hạng người dễ chơi? Hắn phản ứng cực nhanh, xuất hiện một sợi xích sắt khẽ nhoáng lên trước người hình thành một tầng quang ảnh màu xanh.
Vù vù rắc rắc!
Yêu tu hóa hình cũng không biết có thần thông gì, một tia điện quang ngưng tụ đến tận cùng thoáng cái liền xuyên thủng quang ảnh màu xanh trước người thanh niên áo gấm. Thanh niên áo gấm kêu thảm một tiếng, cả người một mảnh cháy đen, thân thể bị đánh bay mấy trượng, đánh lên giá sách. kêu một tiếng đau đớn trong mắt đầy thống khổ.
"Thần thông lôi điện thật cường đại! Yêu tu hóa hình này, có thực lực tiếp cận đại tu sĩ cùng cấp!"
Dương Phàm thất kinh có vẻ đánh giá thấp thục lực thanh niên lãnh ngạo bên cạnh Khổng Tước Tiểu Yêu. Chỉ một hiệp liền đánh thương không nhẹ thanh niên áo gấm trên người chết lặng. mắt thấy sắp mất mạng.
- Cứu ta!
Thanh niên áo gấm kinh hô, trên người cùng lúc trổi lên một tầng hư ảnh áo giáp, một tầng quang trao bảo hộ bên trong.
- Dừng tay!
Lão giả họ Kim cùng nữ tu họ Tần đều vọt tới. cách không đánh ra công kích ngăn cản thanh niên lãnh ngạo kia. Chiếc lông chim màu xanh trong tay Khổng Tước Tiểu Yêu vung lên một trận gió khó chống cự đánh tới.
Bang bang!
Lão giả họ Kim cùng nữ tu họ Tần công kích lập tức bị mạnh mẽ xé rách, ngay cả hai người thân mang Pháp Bảo cũng bị trận gió xanh nhàn nhạt đánh bay, giữa không trung liên tục phun máu. cũng đã bị thương. Chỉ trong chớp mắt. ba đại tu sĩ Kim Đan trung kỳ đỉnh liên tiếp bị thương.
Bang bang!
Cùng lúc yêu tu hóa hình lãnh ngạo liên tục đánh ra hai quyền về phía thanh niên áo gấm, người sau rên hai tiếng, vòng phòng ngự càng thêm nguy cơ. Dương Phàm lộ vẻ kinh hãi bấm tay bắn ra, hai đoàn ánh sáng xanh thanh thụy bắn trúng lão giả họ Kim cùng nữ tu họ Tần. Thoáng chốc một dòng sáng xanh lục chảy qua trên thân hai người, thương thế liền khỏi.
- Thần thuật trị liệu thật cao minh.
Nữ tu họ Tần kinh hô một tiếng.
- Ngươi muốn chết!
Khổng Tước Tiểu Yêu tròng mắt co rụt lại dừng trên người Dương Phàm mặt lộ sát khí, lông chim màu xanh trong tay vung lên.
Xoát!
Một trận gió màu xanh hình quạt nhàn nhạt đánh tới. Dương Phàm lập tức cảm thấy một cỗ nguy cơ áp lực giống như Kim Đan đại tu sĩ. Thảo nào Âu Dương Phong cứ luôn căn dặn mình. ngàn vạn lần đừng liều mạng phải cẩn thận một chút. Dương Phàm ở ngay nguy cơ trước mắt tế ra Huyền Ấn Bảo Phiến, "xoạt" một tiếng vung lên một đạo hư ảnh hình quạt ấn nổi giao kích với trận gió màu xanh kia.
Ầm!
Hai cỗ lực lượng va chạm kích nổ ầm ầm, sóng khí áp lực khủng bố bao phủ toàn lầu một tháp nhỏ, đánh bay mấy cường giả Kim Đan kể cả yêu tu hóa hình kia.

Tiên Hồng Lộ - Chương #390


Báo Lỗi Truyện
Chương 390/810