Chương 328: Tề tụ vấn Thiên đại hội


Sở Vân Hàn toàn thân ma khí nhộn nhạo, khí tức lạnh băng thấu xương tản ra bốn phía. Đôi mắt tràn ngập chiến ý cùng sát khí thời khắc chăm chú vào Dương Phàm giống như một pho tượng hóa á vẫn không nhúc nhích. Tu sĩ chung quanh lập tức kéo dãn khoảng cách với sát tinh này. Dương Phàm từ trong thần vận của Sở Vân Hàn mơ hồ cảm nhận được một cỗ chiến ý trí tử rồi sinh, trong lòng sinh ra một loại cảm ứng kỳ diệu. Sở Vân Hàn trạng thái này đã không quan tâm sinh tử. Nhất u Ma Diễm trong tay tuyệt đối là vô cùng đáng sợ.
Mắt thấy tu sĩ càng ngày càng tụ tập nhiều quanh vấn Thiên đài, thậm chí xa xa vượt qua cực hạn Dương gia bảo có thể khống chế. Còn may đại đa số tu sĩ này đều là tới xem náo nhiệt, nếu cố ý gây sự đủ để diệt Dương gia bảo vài lần.
- Phàm nhi. Con cháu Dương gia bảo đã đến đông đủ, tân khách các đại môn phái đều đã tới.
Đúng lúc này, lão tổ Dương gia đến trước mặt Dương Phàm. vẻ cung kính nói.
Trải qua một đêm kinh hồn tối qua. lão tổ Dương gia có thể cảm nhận được thật sâu thế lực sau lưng Dương Phàm là cường đại cỡ nào. Ngay cả Kim Đan lão tổ Kinh đô Dương gia đều bị đánh trọng thương, cùng thiếu chủ Dương Vũ bị khống chế ở Dương gia bảo. Cường giả Trúc Cơ Kỳ thực lực cường đại như Từ tiên sinh thậm chí biến mất trong một đêm.
Sợ hãi.
Lão tổ Dương gia đối với Dương Phàm trong lòng đã sinh ra sợ hãi. Giờ phút này, khai mạc vấn Thiên đại hội lão tổ Dương gia còn phải trưng cầu ý kiến của đệ tử đời thứ ba trước mắt.
- Có thể bắt đầu rồi!
Dương Phàm thản nhiên nói.
- Vậy tốt lắm. Vấn Thiên đại hội lập tức bắt đầu.
Trên mặt lão tổ Dương gia nặn ra nụ cười vội vàng phân phó gia chủ Dương Hồng bắt đầu. Đám tu sĩ còn lại có mặt tại trương xem loại tình huống này vào trong mắt, không khỏi hai mặt nhìn nhau. Bọn họ khó thể tin nổi, lão tổ một thế lực lại cung kính với một đệ tử đời thứ ba như vậy. Đặc biệt là một số tu sĩ của Vũ Vụ Sơn Trang, Dương gia bảo không biết nội tình.
- Các vị đạo hữu đến từ năm sông bốn bể, hôm nay chính là vấn Thiên đại hội ba năm một lần của Dương gia bảo ta.
Gia chủ Dương Hồng đích thân đọc diễn văn khai mạc, không gì ngoài những lời khách sáo hoan nghênh, vinh hạnh
Ước chừng thời gian một chén trà nhỏ, tu sĩ phía dưới mơ hồ có chút không kiên nhẫn. Dương Hồng thấy không ổn, vội ngừng lại. cười nói:
- Vấn Thiên đại hội lần này, các đệ tử còn lại của Dương gia bảo sẽ không cần lên bêu xấu nữa. Mọi người hẳn là biết lần vấn Thiên đại hội này quan hệ đến vinh nhục của Kinh đô Dương gia, tam đại tân tú cùng Dương gia bảo.
- Hiện tại xin mời thiếu chủ Kinh đô Dương gia Dương Vũ.
Toàn trường một mảnh yên tĩnh, đại bộ phận tu sĩ đều đưa ánh mắt về phía một góc trên dãy ghế khách quý, ở nơi đó, một già một trẻ đang ngồi. Lão già đúng là tổ sư Kinh đô Dương gia. khí sắc suy yếu, sắc mặt cực kỳ khó coi. Dương Vũ giống như một cây cà bị sương lạnh không hề có chút đấu chí thân hình thậm chí có chút run rẩy. Thấy cảnh này, Dương Phàm không khỏi lộ vẻ thất vọng. Tuy nhiên, cho dù ý chí chiến đấu của Dương Vũ vạn ngàn, thậm chí mạnh hơn chục lần đối với Dương Phàm mà nói vẫn không có gì hứng thú. Dưới bậc cao đều là con kiến. Chiến đấu cấp bậc này nhất định sẽ chỉ làm Dương Phàm thất vọng.
- Lên đi thôi. Cho dù thua. cùng phải ngẩng đầu ưỡn ngực không nên làm mất mặt Kinh đô Dương gia.
Kim Đan lão tổ bên cạnh Dương Vũ khẽ thở dài.
- Vâng, tổ gia gia.
Dương Vũ hít sâu một hơi chậm rãi đi tới vấn Thiên đài. Trong quá trình này sợ hãi cùng khẩn trương trong lòng hắn đột nhiên biến mất. Kết quả xấu nhất cũng chỉ là bại bởi đối phương, mặt mũi mất hết. Nếu nhất định trốn không được một kiếp này, trong lòng hắn ngược lại một mãnh thản nhiên. Cứ như vậy, thiếu chủ Dương gia Dương Vũ đi lên vấn Thiên đài. Khi hắn chân chính bước lên đài, trong mắt một mảnh bình tĩnh, thản nhiên, không có một tia khẩn trương cùng sợ hãi. Thấy vậy, Dương Phàm lộ vẻ khen ngợi, có lẽ dưới tình huống như vậy, chiến đấu kế tiếp có thể còn có chút chờ mong. Hắn muốn xem một chút rốt cục Dương Vũ có thể đạt tới một trình độ như thế nào.
- Hiện tại cho mời con cháu đời thứ ba của Dương gia bảoDương Phàm, Dương Lồi.
Giọng nói Dương Hồng truyền khắp toàn trường.
- Đại ca.
Trong mắt Dương Lỗi đầy chiến ý, đưa mắt nhìn Dương Phàm.
- Lên đi thôi.
Dương Phàm nhẹ nhàng thở ra, cùng đệ đệ đi lên vấn Thiên đài.
Woaaaa
Toàn tràng ồ lên chấn động!
- Này cũng quá bất công rồi! Hai người đánh một?
- Ta thấy thiếu chủ Dương Vũ này cũng thật đáng thương. Nghe nói Dương Phàm kia được xưng là thần y đệ nhất kinh đô thực lực ngạo thị Trúc Cơ.
- Hừ. đó chính là hắn không biết thức thời, ba năm trước đây kêu gào khiêu chiến hai huynh đệ Dương thần y.
- Đây là hắn đáng phải nhận!
Đại đa số người đối với Dương Vũ cười nhạt khinh bỉ.
- Ha ha ha. Hai người đánh một. cho dù hôm nay Dương Vũ ta bị thua cũng không hề một câu oán hận.
Dương Vũ đột nhiên ngửa mặt lên trời cười lớn. trên mặt bộ dạng bình thản. Lời nói vừa dứt. chúng tu sĩ tại tràng đều tràn đầy đồng cảm, không ít tu sĩ sinh lòng đồng tình. Thấy tình cảnh như vậy, Dương Phàm hơi lộ kinh ngạc, không nghĩ tới đối phương còn có thể sử dụng loại kế nhỏ này. Đích xác. dưới tình huống như thế cho dù huynh đệ Dương Phàm có thể chiến thắng Dương Vũ cũng không có bất kỳ vinh dự gì, thậm chí còn có thể bị người khinh thường.
- Dương Vũ. Đây chính là ngươi năm đó kêu gào. Làm sao vậy, hôm nay lại sợ rồi?
Dương Lỗi cười lạnh liên tục.
- Ta sợ cái gì? Cùng lắm là thua mà thôi! Cho dù thua ta cũng không chút tiếc nuối. ngược lại một người đánh haiha ha ha!
Dương Vũ cười điên cuồng một hồi.
- Đại ca. Tiểu tử này không ngờ còn chơi vô lại.
Dương Vù đầy hận ý nói. Kim Đan lão tổ Kinh đô Dương gia ở một nơi gần đó không khỏi ngầm đắc ý: "Tiểu tử này coi như thông minh, một chiêu này đủ vô lại nhưng là rất hữu hiệu. Cho dù thua, đối với danh dự Kinh đô Dương gia ta cũng không ảnh hưởng nhiều".
Dương Phàm như thế nào khiến âm mưu của Dương Vũ này thực hiện được vẻ mặt trào phúng nói:
- Ngày này ba năm trước, là ai đứng ở chỗ này diễu võ giương oai miệt thị toàn Dương gia bảo không người có thể chiến? Là ai không biết vô sỉ, khiêu chiến một phế nhân mất hết tu vi
- Là ai? Đó rốt cục là ai?
Giọng nói Dương Phàm đột nhiên tăng lớn bao phủ toàn trường. Mọi người đều tĩnh lặng, tất cả mọi người tại trường đều biết lời đồn năm đó ánh mắt nhất tề quét về phía Dương Vũ.
- Này
Dương Vũ dưới khí thế vô hình cùng lời nói sắc bén của Dương Phàm lập tức có chút chân tay luống cuống.
- Lúc trước ai rầm rĩ kêu Dương gia bảo không người có thể chiến?
- Làm sao rồi? Dáng vẻ bệ vệ cùng ngạo khí của ngươi năm đó. đều đi nơi nào?
Trong lời nói của Dương Phàm lộ ra châm biếm cùng miệt thị từ xương tủy.
- Đúng! Dương Lỗi ta xem thường ngươi người như thế. Người của Dương gia bảo xem thường ngươi, toàn bộ người của Tu Tiên Giới Ngư Dương quốc đều xem thường ngươi. Ha ha ha
Dương Lỗi cũng theo sau cười to.
- Cáccác ngươi
Dương Vũ nghẹn khuất đến cực điểm bị nói á khẩu không trả lời được cũng thầm hận năm đó mình trẻ tuổi cuồng ngạo tự đại trêu chọc phiền toái như thế.
- Thôi được rồi Huynh đệ chúng ta đánh ngươi đích thật là lấy nhiều hiếp ít. Cho dù một mình ta đánh ngươi cũng là ỷ mạnh hiếp yếu.
Dương Phàm đột nhiên lên tiếng:
- Một khi đã vậy, chúng ta đánh cuộc chiến một hồi?
- Đánh cuộc chiến?
Tu sĩ tại tràng liền ồ lên mỗi người đều hưng phấn
- Đánh cuộc cái gì?
Dương Vù lộ vẻ cảnh giác.
- Cuộc chiến hôm nay, do mình ta ra tay, miễn cho ngươi nói hai huynh đệ ta lấy nhiều hiếp ít. Mà Dương mỗ vì tránh cho ngươi lại kêu gào ta ỷ mạnh hiếp yếu, liền hứa hẹn đứng ở chỗ này không nhúc nhích chút nào hạn cho ngươi thời gian một nén nhang, mặc kệ ngươi làm gì. Dương mỗ chỉ phòng thủ mà không trả đòn. Ngươi chỉ cần trong thời gian một nén nhang, có thể làm thương tổn ta một chút thậm chí có thể khiến ta di động nửa bước. vậy cuộc chiến hôm nay coi như ngươi thắng. Mà sau một nén nhang. Dương mỗ chỉ động một đầu ngón tay chỉ ra một chiêu sẽ đánh ngươi rơi xuống vấn Thiên đài. Nếu làm không được, coi như Dương mỗ thua.
- Ngươi xem thế nào
Dương Phàm cười dài nói.
- Cái gì? Dương Dược sư này cũng không khỏi quá tự đại
Toàn tràng một mảnh ồ lên.
- Lời này thật sao?
Trong mắt Dương Vũ chợt lóe lệ quang, mừng như mở cờ trong bụng thầm nghĩ: "Dương Phàm a Dương Phàm. Đây chính là sai lầm của ngươi. Một nén nhang mặc ta làm gì. Ngươi còn phải cam đoan không chút tổn hại thậm chí không di động nửa bước."
Có thể nói điều kiện thắng lợi đánh cuộc chiến này đối với Dương Vũ mà nói thật sự rất có lợi. Thậm chí Dương Vũ có một loại cảm giác cho dù mình thắng, đều không vinh quang gì.
- Thật 100%. Hàng ngàn hàng vạn tu sĩ ở đây đều có thể làm chứng.
Dương Phàm nhẹ nhàng cười.
- Tốt lắm. đánh cuộc chiến này, ta nhận! Nếu lúc đó thua ngươi cũng đừng hối hận!
Dương Vũ lạnh lùng cười.
- Chờ một chút, nếu là đánh cuộc chiến, ngươi đừng quên tiền cược!
Dương Phàm cười dài nói.
- Tiền cược?
Dương Vũ khẽ cau mày:
- Tiền cược gì?
Tu sĩ tại tràng đều bị khơi dậy hứng thú.
- Bên thua. sẽ phải dập đầu tạ tội bên thắng.
Dương Phàm nhẹ nhàng bâng quơ nói.
- Được. Ta tiếp nhận!
Trong lòng Dương Vũ liên tục cười lạnh trong mắt thậm chí còn vài tia hưng phấn dường như thấy được cảnh tượng Dương Phàm quỳ xuống dập đầu trước mặt hắn.
- Đệ đệ. ngươi lui xuống đi.
Dương Phàm ra hiệu cho Dương Lỗi. ý bảo hắn xuống đài
- Đại ca. huynh phải cẩn thận.
Mặc dù biết Dương Phàm đã bước vào bậc cao trong lòng Dương Lỗi vẫn có chút lo lắng. Trên thực tế đại bộ phân tu sĩ ở đây đều toát mồ hôi lạnh thay cho Dương Phàm. Dưới tình huống đều là Trúc Cơ Kỳ, Dương Phàm nếu muốn thủ thắng thật sự quá khó khăn gần như không có khả năng hoàn thành!
Người của Dương gia bảo rất nhanh đốt một nén nhang ở dưới vấn Thiên đài.
- Tốt lắm. Đánh cuộc chiến hiện tại có thể bắt đầu.
Dương Phàm một tay sau lưng đứng sừng sững trên vấn Thiên đài. Lời vừa dứt thân hình Dương Vũ "vù" một tiếng, như con báo vọt tới, một quyền hung hãn đánh ra không khí đột nhiên chấn động, quyền chưa phát ra một cỗ kình khí đã lao ra ngoài một trượng. Hắn rõ ràng muốn đánh Dương Phàm trở tay không kịp. Dương Phàm thần tình trào phúng, bên ngoài thân dâng lên một trận quang ba màu xanh, một quyền của Dương Vũ đánh lên mặt trên phát ra một tiếng "bịch".
Một quyền qua đi, Dương Phàm bình yên không tổn hao gì, nửa bước không dời.
Cái gì!
Dương Vũ đầy mặt kinh hãi, tu sĩ toàn trường thì đều vẻ mặt khiếp sợ.
Ầm ầm ầm!
Dương Vũ vận chuyển pháp lực toàn thân, đứng trước mặt Dương Phàm phát động công kích liên miên không ngừng. Một quyền tiếp một quyền, lực đạo càng ngày càng nặng. Tiếng va chạm chấn động toàn trường.
Ầm ầm ầm ầm!
Toàn trường một mảnh tĩnh mịch chỉ còn lại tiếng rống giận của Dương Vũ và tiếng quyền va chạm. Nhưng bất kể hắn cố gắng như thế nào, đều không nhích động Dương Phàm mảy may. Một hơi đánh mấy chục quyền Dương Vũ đầy đầu mồ hôi hột thở dốc không ngừng.
- Không có khả năngLàm sao có thể?
Trong mắt Dương Vũ đầy vẻ nghi ngờ cùng điên cuồng. Tất cả mọi người ngây ra như phỗng, trong lòng rung động vô cùng.
- Ngươi có thể dùng Pháp Bảo.
Dương Phàm cười dài nhắc nhở.
- Đúng rồi. Pháp Bảo!
Dương Vũ lập tức lấy ra một cái rìu hạng nặng, lưỡi rìu lóe lên hàn quang khiến lòng người lạnh ngắt. Đây là một kiện Linh Khí công kích thượng phẩm kiêm ưu điểm của Pháp Bảo hạng nặng và lợi khí công kích.
- Phá!
Dương Vũ bỗng rót phép lực vào Linh Khí thượng phẩm này.
Ông!
Cái rìu dài ba tấc kia bỗng dưng dài đến hơn trượng, toàn thân lóe ô quang, phát ra mũi nhọn đầy áp lực. Một đạo hàn quang lạnh lẽo chợt lóe trong hư không, chuẩn xác vô cùng bổ trúng Dương Phàm.

Tiên Hồng Lộ - Chương #328


Báo Lỗi Truyện
Chương 328/810