Chương 310: Trùng kích cao giai.


Thương thế đáng sợ trước mặt này khác với bình thường. Dương Phàm không chút do dự vận khởi Khai Quang Tịnh Thế Diễm. Quang diễm mờ ảo màu xanh trong thời gian ngắn hóa thành trăm ngàn điểm sáng màu trắng như có linh tính bay lên quán nhập vào trong cơ thể lão già lưng gù. Thoáng chốc cỗ lực hủy diệt cô quạnh có thể nói là khủng bố kia liền tan rã với tốc độ nhanh hơn thập bội.
- Thật tốt quá có hi vọng rồi!
Lão già lưng gù vẻ mặt mừng như điên vô cùng hưng phấn.
"Oanh"
Dương Phàm tâm thần cũng chấn động, ở trong quá trình trị liệu một bộ phận lực lượng hủy diệt tĩnh mịch kia bị xóa bỏ. "Đạo tiêu ma trường", "tử diệt tân sinh", lại biến thành một cỗ sinh mệnh lực tinh khiết dồi dào. Trong phút chốc, trong cơ thể hắn tuân ra một cỗ sinh cơ cuồn cuộn điên cuồng lưu chuyển toàn thân. Trong nháy mắt cỗ sinh cơ này sắp bành trướng kinh mạch toàn thân hắn. Cũng may cảnh giới linh hồn hắn đã bước vào phạm vi Kim Đan cao giai lập tức khống chế được cục diện.
"Bá. hưu hưu hưu"
Trăm ngàn quang điểm màu trắng kia trong nháy mắt đã ảm đạm hơn một nửa. Dương Phàm vội vàng thu hồi Khai Quang Tịnh Thế Diễm, một cỗ sinh mệnh lực tràn đầy bị hắn mạnh mẽ ép nén tới các nơi trong cơ thể. Đồng thời tu vi của hắn đang nhanh chóng tăng lên, mắt thấy sắp đột phá đến Trúc Cơ đại viên mãn.
- Tại sao đột nhiên ngươi dừng lại?
Lão già lưng gù khó hiểu hỏi. Dương Phàm sắc mặt tái nhợt nói:
- Tiêu hao thật sự quá lớn. không biết tiền bối cảm giác thế nào?
- Ta thấy rất tốt, nội thương đã tốt hơn một hai phần.
Trên mặt lão già lưng gù hiện lên mấy tia tươi cười, đối với Dương Phàm cũng khách khí vạn phần.
- Tiền bối có thể đợi ta điều tức nửa ngày, tốt nhất có cơ hội tấn công vào Kim Đan. với trạng thái trước mắt của vãn bối. trị liệu quá thật rất phí sức.
Dương Phàm than nhẹ một tiếng, vẻ mặt khó xử nói.
- Tấn công Kim Đan?
Lão già lưng gù nao nao chợt cười lớn:
- Tốt lắm. ngươi nếu có thể tiến vào Kim Đan cao giai, lại đến trị liệu thương bệnh cho lão phu như vậy nắm chắc khẳng định có thể nhiều hơn mấy phần. Không bằng ngươi ở ngay tại Dật Hà Thôn này bế quan tấn công vào Kim Đan, nơi này là nơi lánh đời bình thường không có tu sĩ tìm đến. Hơn nữa lão phu còn có thể chỉ điểm và cung cấp linh đan thượng đẳng cho ngươi.
Lão già lưng gù lên tiếng đề nghị.
- Đa tạ tiền bối!
Dương Phàm cũng cảm nhận được một loại gấp gáp. Vừa rồi cỗ sinh mệnh lực tràn trề kia bị áp chế ở trong cơ thể một khi hấp thu hắn lập tức có thể bước vào Trúc Cơ đỉnh phong. Vì giấu giếm bí mật tăng tu vi lên hắn mới làm ra cách này. Đối với Độc Vương lưng gù hắn cùng không thể yên lòng trăm phần trăm. Nếu bí mật công pháp của mình bị Độc Vương lưng gù biết, mà chống cự lại tu sĩ mới bước vào Nguyên Anh Kỳ là không có khả năng. Cho nên Dương Phàm cũng phải suy nghĩ an nguy của chính mình. Trong ngày hôm đó. Độc Vương lưng gù bắt đầu giúp Dương Phàm bố trí nơi bế quan. Chỉ riêng linh đan thượng đẳng vô giá đã cấp cho Dương Phàm mười mấy bình. Có nhiều linh đan như vậy, Dương Phàm thậm chí hoài nghi cho dù cảnh giới linh hồn của mình chưa có tiến vào cao giai cũng có mấy phần hy vọng tấn công vào Kim Đan. Trước khi bế quan, Độc Vương lưng gù dặn dò Dương Phàm đủ loại yếu điểm khi tấn công vào Kim Đan, nói cho hắn nghe tất cả chi tiết về quá trình này. Dương Phàm tự nhiên là hết sức ngi nhớ những kinh nghiệm kết đan khó có thể có được này.
Nửa ngày sau Dương Phàm ở trong một sơn động bí ẩn lân cận Dật Hà Thôn bắt đầu bế quan. Lão già lưng gù bố trí trận pháp cấm chế giúp hắn, ngồi đợi ở nơi này ước chừng hai ngày mới vội vàng rời đi. Hắn rời đi không lâu. Dương Phàm đã hấp thu được hơn nữa cỗ lực lượng sinh mệnh hùng hồn trong cơ thể, lập tức buông tay để tu vi tăng lên. Nửa canh giờ Dương Phàm từ Trúc Cơ hậu kỳ nhất cử đột phá đến Trúc Cơ đại viên mãn. Mà lúc này cỗ sinh cơ hùng hồn kia đã hấp thu được hơn phân nửa.
Tiếp tục tấn công!
Trong lòng Dương Phàm sinh ra một cỗ khí phách trùng thiên. Ba ngày sau pháp lực của hắn tăng lên tới đỉnh điểm của Trúc Cơ đại viên mãn. Giờ phút này hắn đã đặt một chân vào cao giai. nhìn lên phía trên là ngàn vạn tu sĩ cao giai, nhìn xuống phía dưới là vô vàn thấp giai giống như con kiến. Tiến một bước chính là trời xanh rộng lớn, lui một bước lại là vực sâu vạn trượng. Nghe lão già lưng gù nói lần đầu tiên tấn công nếu thất bại sẽ khó tránh khỏi lưu lại bóng ma, lần sau nếu muốn kết đan thành công có thể nói gian nan hơn vạn phần. Sau khi đạt tới điểm giới hạn của Trúc Cơ đỉnh phong, Dương Phàm tiến vào một loại trạng thái tu luyện vong ngã.
Thời gian cứ dần dần trôi qua.
Thời gian này cứ cách một đoạn hắn lại dùng một ít linh đan thượng đẳng, áp súc pháp lực thêm một bước nữa. Chỉ là sau khi đạt tới bình cảnh. Dương Phàm gặp phải một trở ngại rất lớn.
- Đúng rồi, pháp quyết kết đan.
Tâm thần Dương Phàm dung nhập vào trong đoàn quang vựng màu xanh trong suốt kia. Tầng một Luyện Khí Kỳ, tầng hai Ngưng Thần Kỳ, tầng ba Trúc Cơ Kỳ, tầng bốn Kim Đan Kỳ. Cho tới nay, Dương Phàm đều có thể cảm nhận được chín tầng của Tàn Quyển Tiên Hồng Quyết. Giờ phút này, công phép tầng thứ tư mơ hồ đã có thể thấy được ở trong đầu. Hơn nữa. ở trong Trúc Cơ Thiên có phép môn tấn công tầng thứ tư cái này cũng mới vừa xuất hiện không lâu.
"Ta hiện tại đã đạt tới điểm tới hạn giữa Trúc Cơ KỲ và Kim Đan Kỳ, cảnh giới linh hồn cũng đã đạt tới cảnh giới tương ứng, chỉ cần vận hành theo công pháp là có thể kết đan."
Dương Phàm cảm thấy mừng rỡ, hắn đã hiểu được tấn công vào Kim Đan đối với mình mà nói chỉ là một vấn đề thời gian. Giờ phút này. thời gian đối với Dương Phàm là vô cùng quan trọng.
Hơn hai tháng nữa chính là ước hẹn ba năm tại Dương gia bảo Vấn Thiên Đại Hội.
Một ngày. hai ngày. ba ngày
Thời gian liên tục trôi qua, bốn phía xung quanh sơn động nơi Dương Phàm bế quan tập trung một lượng lớn sinh mệnh lực của thiên địa. Nơi đây một mảnh xanh biếc, ngắn ngủi mấy ngày đã tràn đầy hoa cỏ khắp nơi, rất nhiều động vật cũng bị hấp dẫn đến nơi này. Đối với chuyện này Dương Phàm hoàn toàn không biết gì cả, hắn chỉ dốc lòng tu luyện. Tại ngày thứ mười, lão già lưng gù đi tới nơi này xem xét tình hình quan sát biến hóa linh khí thiên địa xung quanh.
Hắn gật gật đầu:
- Từ quan sát bề ngoài mà nói hết thảy đều coi như thuận lợi. Chỉ là có điểm khác với bình thường.
Độc Vương lưng gù quét mắt nhìn vùng núi xung quanh đã được màu xanh bao phủ thì thào lẩm bẩm:
- Công pháp này rốt cuộc kỳ lạ đến mực nào lại có thể dẫn phát hiện tượng kỳ dị như thế?
Bốn phía xung quanh sơn động mà Dương Phàm bế quan, một mãnh an bình hòa thuận, sinh cơ dạt dào, màu xanh vô hạn giống như thiên đường tươi đẹp vậy. Chớp mắt đã nửa tháng trôi qua. Giờ phút này, lấy Dương Phàm làm trung tâm, trong phạm vi một dặm một mãnh sinh cơ xanh thẳm, cho dù là thực vật sinh trưởng không dài cũng sinh sôi nở hoa khắp nơi. Trong khu vực này, cây cối vốn tồn tại trước đây càng trở nên cường tráng xanh tốt, các loại động vật sống ở nơi này cùng một mãnh hòa thuận an bình.
Trên đỉnh núi chỗ Dương Phàm ngưng tụ từng đạo ánh sáng màu xanh lưu chuyển, từ thiên địa các nơi kéo dài đến, từ nông đến sâu nhập vào trong sơn động nơi Dương Phàm. Theo thời gian trôi qua, từng đạo ánh sáng màu xanh lưu chuyển kia càng ngưng kết tỏa sáng, tràn ngập sinh cơ tươi đẹp vô cùng vô tận. Độc Vương lưng gù đơn giản khoanh chân ngồi xuống tại nơi này, được sinh cơ cuồn cuộn của thiên địa tẩy rửa hắn phát hiện thương thế trong cơ thể mình đang chậm rãi hồi phục. Tình cảnh như thế khiến cho hắn cảm thấy mừng rỡ đối với công phép mà Dương Phàm tu luyện càng yêu thích và ngưỡng mộ không thôi.
Trong sơn động. Dương Phàm khoanh chân ngồi, tướng mạo trang trọng nghiêm túc, quanh thân có mấy quang hoàn màu xanh xoay tròn ngưng kết như thực chất. Pháp quyết trong tay hắn biến hóa, quang hoàn màu xanh kia xoay tròn quanh thân hắn dẫn động sinh cơ cuồn cuộn trong thiên địa cũng chính là cảnh quan mà lão già lưng gù nhìn thấy ở bên ngoài sơn động. Mà trong cơ thể Dương Phàm cùng với Tiên Hồng Không Gian cũng đang phát sinh biến hóa kinh người.
Trong cơ thể đám sương inh mệnh đã ngưng kết đến mức tận cùng kia đầu tiên hóa thành con sông dài cuồn cuộn, tấn công khắp các nơi trong toàn thân thể Dương Phàm, tẩy rửa lục phủ ngũ tạng, kinh mạch, huyết nhục, cốt cách.
Trong mỗi một tấc huyết nhục, cốt cách của Dương Phàm hấp thu một lượng lớn sinh mệnh lực bàng bạc, dần dần chuyển hóa thành lực lượng tinh thuần hơn. Theo linh khí trong thiên địa ngoại giới gia nhập, con sông dài cuồn cuộn trong cơ thể Dương Phàm dần dần lan tràn khắp toàn thân hắn. Nếu coi Dương Phàm như một cái hang nước như vậy hiện tại cái hang này đã sắp đầy. Đám sương sinh mệnh cuồn cuộn kia hóa thảnh thủy triều màu xanh vô tận tràn ngập toàn bộ thân thể Dương Phàm. Rất nhanh Dương Phàm biến thành một người màu xanh, cơ thể tỏa ra ánh sáng màu xanh trong suốt, quang hoàn màu xanh xung quanh thân thể hóa thành lốc xoáy to lớn hấp thu sinh cơ linh khí trong thiên địa nhiều hơn.
Dương Phàm cảm nhận được pháp lực đột nhiên tăng mạnh, toàn bộ thân thể đều tràn ngập lực lượng. Hắn hiểu rằng công phép Tiên Hồng Quyết không phải là dung nạp vào trong đan điền. mà là lấy cả người làm cái lọ chứa. Hay nói một cách khác toàn bộ thân thể hắn tương đương với đan điền của một người khác. Mà đan điển của Dương Phàm chỉ là một điểm trung tâm mà thôi.
Bởi vậy có thể thấy được sự ảo diệu của công phép Tiên Hồng, đầu tiên ở trên ý cảnh liền rộng lớn vô hạn, siêu việt thiên cổ!
Cũng bởi vì điểm này, Dương Phàm có thể kiêm tu công phép ma đạo, hơn nữa tiến độ thần tốc. Bởi vì có Tiên Hồng làm đường dẫn, bao dung hết thảy chính như đại thế giới ẩn chứa tất cả Tiên Hồng Không Gian kia. Giờ khắc này, Dương Phàm ở trong quá trình tu luyện sinh ra đủ loại lĩnh ngộ.
"Tê"
Thủy triều màu xanh vô cùng vô tận ở trong cơ thể hắn bành trướng đến cực hạn. Dương Phàm cắn răng cố gắng kiên trì Chịu đựng đủ loại thống khổ đồng thời cũng vận chuvển khẩu quyết vô cùng ảo diệu kia.
"Ông"
Một đoàn quang diễm màu xanh mờ ảo trong suốt đến kỳ lạ sinh ra ở trong cơ thể hắn. Ngàn vạn luồng khí màu xanh dũng mãnh nhập vào trong quang diễm. Trong phút chốc lấy Khai Quang Tịnh Thế Diễm làm trung tâm, trong cơ thể Dương Phàm xuất hiện một cái lốc xoáy màu xanh bắt đầu điên cuồng thôn phệ thủy triều màu xanh vô cùng vô tận kia.
"Không nghĩ tới Khai Quang Tịnh Thế Diễm chính là mấu chốt kết đan."
Dương Phàm thầm than trong lòng, khẩn cấp thủ linh đài, linh hồn một mãnh trong sáng dẫn đường cho sinh mệnh lực cuồn cuộn trong cơ thể tiến thêm một bước biến hóa. Đồng thời như thế. ở trong Tiên Hồng Không Gian, một mãnh Sinh Tức Chi Địa màu xanh mướt dâng lên quang mang màu xanh, phạm vi đất đai bắt đầu bành trướng. Quang mang màu xanh liên miên vô hạn dẫn động sinh cơ mênh mông trong thiên địa bắt đầu thôn phệ khu vực tử vong cô tịch xung quanh. Quang ba màu xanh chạm đến khu vực tử địa màu đen phát ra những tiếng " xè xè", rồi nhanh chóng tan rã. Nhưng là, Sinh Tức Chi Địa của Dương Phàm cũng bởi vậy mà mở rộng.
Phạm vi lục thổ dần dần khuếch trương.
"Không nghĩ tới Khai Quang Tịnh Thế Diễm của ta dẫn hơn phân nửa sinh mệnh lực trong thiên địa tiến vào Sinh Tức Chi Địa trong Tiên Hồng Không Gian."
Dương Phàm âm thầm kinh hãi cũng không dám đi ngược lại đại thế này. Chớp mắt lại là thời gian nửa tháng nữa trôi qua. Tính ra Dương Phàm đã bế quan được thời gian một tháng. Mà lúc này. từng dải ánh sáng màu xanh ngưng kết trên đỉnh sơn động dài đến mấy chục trượng trong suốt như ngọc kia phát ra uy áp to lớn. Từng đạo ánh sáng màu xanh này đan xen vào nhau mơ hồ lóe ra dãy sáng bảy màu giống như cầu vồng nơi chân trời vậy.
- Đã đến thời khắc mấu chốt rồi!
Độc Vương lưng gù thì thào nói nhỏ, trong mắt lộ ra thần sắc chờ mong. Ngay tại thời điểm hắn nói những lời này, thủy triều màu xanh trong cơ thể Dương Phàm dần dần hóa thành hơi nước màu xanh biếc. Mà quang diễm màu xanh mờ ảo kia không ngờ chuyển hóa thành một khỏa hạt mầm màu xanh trong suốt tồn tại như dưới dạng lỏng.
"Oanh"
Đồng thời với đó tin tức công phép tầng thứ tư ầm ầm mở ra, dũng mãnh hướng vào ý thức trong linh hồn Dương Phàm.
- Cái gì? Tầng thứ tư trên Trúc Cơ KỲ không ngờ không phải là Kim Đan Kỳ!
Dương Phàm kinh hãi thốt lên thiếu chút nữa ý niệm trong lúc đó tẩu hỏa nhập ma.

Tiên Hồng Lộ - Chương #310


Báo Lỗi Truyện
Chương 310/810