Chương 274: Bắt ba ba trong rọ


Đã xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ mật đạo của chúng ta bị bọn họ phát hiện rồi sao?
Lệnh Hồ Tùng thần sắc kịch biến, sự tình liên quan đến an nguy của toàn Tiên Lai Tông, ngay cả hắn cũng lộ vẻ vô cùng khẩn trương. Rung động rất nhỏ đến từ mặt đất khiến cho chúng tu sĩ ẩn núp dưới lòng đất kinh hãi không ngớt, trong đáy lòng tràn đầy sợ hãi cùng tuyệt vọng. Một khi thông đạo dưới lòng đất bị phát hiện, chúng tu sĩ ở đây sợ rằng không thể may mắn trốn thoát.
- Xin hỏi Lệnh Hồ tiền bối! Mật đạo dưới lòng đất này đi thông tới cửa ra ở nơi nào?
Dương Phàm cũng không thể không góp sức chống đỡ sắc mặt ngưng trọng hỏi. Giờ phút nàv hắn đã đứng trên cùng một chiến thuyền với tu sĩ Tiên Lai Tông, sống cùng sống mà chết cùng chết!
- Trong khu mộ tổ phía hậu sơn Tiên Lai Tông chúng ta có một nơi bí mật, đó là nơi yên nghĩ của lịch đại tiền bối trong phái.
Lệnh Hồ Tùng không chút suy nghĩ đáp. Thông qua hai ba ngày ở chung cùng trò chuyện với nhau. lão đã xác định Dương Phàm không có bất cứ quan hệ gi với bảy tông phái của Tấn Quốc. hơn phân nửa là vô tình đến nơi này.
- Mộ tổ?
Dương Phàm thì thầm nói nhỏ:
- Thời điểm các ngươi chạy trốn có lưu lại dấu vết gì không? Nếu có tu sĩ bậc cao đi qua nơi đó có thể nhìn ra manh mối gì hay không?
- Khi chúng ta chạy trốn tinh huống thập phần cấp bách, không có khả năng không lưu lại sơ hở gì.
Lệnh Hồ Tùng trầm tư nói:
- Nếu gặp phải Kim Đan bậc cao tâm tư tỉ mỉ hoặc là am hiểu thuật truy tung, rất có thể phát hiện dấu vết lưu lại.
- Không biết thần thức Kim Đan bậc cao có thể dò xét tới nơi đây không?
Dương Phàm lại hỏi.
- Nơi này ở sâu trong lòng đất đến bốn năm trăm trượng, đừng nói là Kim Đan bậc cao, cho dù là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ bình thường thần thức cũng không thể thâm nhập sâu dưới lòng đất đến như thế.
Lệnh Hồ Tùng thập phần tự tin nói:
- Tầng nham thạch dưới lòng đất này vô cùng rắn chắc, cho dù gặp phải công kích mạnh mẽ của tu sĩ bậc cao thì trong khoảng thời gian ngắn cũng không dễ dàng vỡ nát.
Mà giờ phút này, rung động đến từ mặt đất đột nhiên ngừng lại.
- Lão phu chỉ sợ bọn họ phát hiện ra rồi, đến lúc đó quả thật đơn giản như bắt ba ba trong rọ, chúng ta vốn không có bất cứ đường sống nào.
Vẻ mặt Lệnh Hồ Tùng lo lắng nói.
Dương Phàm lâm vào trầm tư, trong lúc nhất thời cũng không nghĩ ra đối sách gì hữu hiệu. Bởi vì hắn hoàn toàn không biết gì về quân địch, cách xa nhau như vậy cũng không biết tình huống của đối phương như thế nào.
- Tổ gia gia! Có phải chúng ta sẽ chết ở đây không?
Trên khuôn mặt xinh đẹp của Lệnh Hồ Tiểu Tịch có vài phần hoảng sợ bất an. Nghe vậy, thần sắc Lệnh Hồ Tùng ảm đạm nhưng cố nở nụ cười an ủi nói:
- Có tổ gia gia ở đây, các ngươi sẽ không xảy ra chuyện gì.
Dương Phàm cười cười:
- Chỉ cần trong lòng còn một tia hy vọng, thì chắc chắn có một đường sống.
Lệnh Hồ Tùng thân hình khẽ chấn động. dường như đối với lời nói của Dương Phàm có chút đồng cảm. hồi tưởng lại đủ loại từng trải trong cuộc đời mấy trăm năm của mình. Cuối cùng. hắn thở dài một hơi nói với chúng tu sĩ tại đây:
- Ta sẽ lẻn ra ngoài tra xét một chút, các ngươi tự giải quyết cho tốt.
Hắn đi tới trước tảng đá lớn màu xanh chặn lối vào thông đạo, đưa tay niệm thần chú, liên tục điểm nhẹ.
"Oanh ầm ầm"
Tảng đá to lớn dài đến mười mấy trượng chậm rãi đi lên, lộ ra mật đạo thông ra ngoại giới.
- Dương dược sư! Nếu lão phu có gì bất trắc. hy vọng ngươi có thể hết sức chiếu cố Tiên Lai Tông của ta một chút, đặc biệt là Tịch Nhi. nó là huyết mạch duy nhất còn lại trên đời của ta.
Trước khi đi, Lệnh Hồ Tùng không ngờ nói với Dương Phàm như thế, trong giọng nói mang theo vài phần khẩn cầu. Có lẽ hắn cũng hiểu được trong những người còn lại. Dương Phàm là người duy nhất có thể thay thế hắn, đồng thời mang lại hy vọng cho Tiên Lai Tông.
- Dương mỗ sẽ hết sức!
Dương Phàm khẽ than, khi ánh mắt đối diện với ánh mắt của lão già tuổi xế chiểu này trong lòng không khỏi mềm nhũn. Trong ba ngàv này, hắn cũng lão già này trò chuvện với nhau rất vui vẻ, cũng học được rất nhiều.
"Hưu"
Thân ảnh Lệnh Hồ Tùng lóe lên giống nhu quỷ mị biến vào trong lòng đất. trong chớp mắt tiêu thất khỏi tầm mắt của mọi người.
"Tốc độ thật nhanh, không hổ là Kim Đan bậc cao." Dương Phàm thầm ngạc nhiên thán phục.
Dưới sự chênh lệch cấp bậc quá lớn, cho dù hắn toàn lực thúc dục Tường Vân Ngõa thì vẫn như cũ không thể san bằng khoảng cách với tu sĩ Kim Đan sơ kỳ. Sau một lát. Lệnh Hồ Tùng cũng biến mất ở trong cảm quan của Dương Phàm.
Sau đó chính là thời gian chờ đợi.
Trong quá trình chờ đợi. thời gian như là dài hơn, ngay cả Dương Phàm trong lòng cũng có chút bất an. Bởi vì tình thế phát sinh tiếp theo rất có thể liên quan tới an nguy tính mạng của mình.
- Dương đại ca! Theo huynh tổ gia gia liệu có việc gì không?
Lệnh Hồ Tiểu Tịch giương đôi mắt trong sáng nhìn về phía hắn, trong lòng ngược lại có một sự tín nhiệm khó hiểu.
- ít nhất không có nguy hiểm đến tính mạng.
Dương Phàm trầm ngâm nói:
- Trong địa đạo chật hẹp rất khó hình thành vây công tu sĩ.
Lệnh Hồ Tiểu Tịch nghe vậy trong lòng bình tĩnh lại một chút không kìm nổi đưa tay nắm lấy cánh tay Dương Phàm. Dương Phàm cảm giác được bàn tay trắng nõn xinh xắn của cô bé này đang run rẩy, hiển nhiên chưa từng trải qua tình cảnh lớn như thế này.
- Muội năm nay mới mười sáu tuổi mà đã tu luvện tới Ngưng Thần sơ kỳ rồi, là người kế thừa y thuật của tổ gia gia muội phải không?
Dương Phàm cười hỏi.
- Dạ!
Lệnh Hồ Tiểu Tịch lúc này mới phát hiện mình nắm chặt cánh tay đối phương, khuôn mặt khẽ đỏ lên nhưng bởi vì bất an cùng sợ hãi trong lòng khiến cho nàng cần một loại cảm giác an toàn. không dám buông tay. Hơn nữa. trước khi tổ gia gia rời đi cùng từng truyền âm cho nàng: "Nếu tổ gia gia xảy ra chuyện gì bất trắc, chỉ có đi theo vị Dương dược sư này mới có thể có đường sống."
Đúng lúc này, Dương Phàm đột nhiên cảm ứng được từ phía bên kia của mật đạo có một đạo linh khí dao động.
"Chẳng lẽ Lệnh Hồ Tùng gặp phải đối thủ!"
Dương Phàm sắc mặt kinh hãi, cũng không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Hắn toàn lực triển khai cảm quan, đúng lúc đó rốt cuộc nắm giữ được một đạo thân ảnh quen thuộc đang hướng về bên này. Người đó đúng là Lệnh Hồ Tùng. Trong quá trình phi hành còn khục khạc một tiếng phun ra một búng máu.
- Có người đuổi theo tới đây. Mau chuẩn bị chặn thông đạo!
Thần thức Lệnh Hồ Tùng truyền âm lại trước, thanh âm kinh sợ này vừa vang lên khiến cho mọi người bị hãm trong lòng đất kinh hãi, cả đám chuẩn bị trận địa sẵn sàng chờ đón quân địch. Sau một lát. Dương Phàm rất nhanh nắm giữ được một cỗ hơi thở cường đại khác, đồng dạng là Kim Đan bậc cao đang truy kích Lệnh Hồ Tùng. Rốt cục. bóng dáng Lệnh Hồ Tùng có vẻ lảo đảo bay vụt vào, những tu sĩ còn lại phụ trách đẩy tảng đá to lớn dài đến mấy chục trượng xuống.
- Ha ha ha! Để xem ngươi chạy trốn đi đâu?
Đúng lúc này, hơi thở cường đại kia phi vụt tới, dĩ nhiên là một gã nam tử mặt trắng như ngọc, thân hình cao lớn, mặc thanh bào. Thoạt nhìn thập phần trẻ tuồi, có thể nói diện mạo bất phàm.
Khi hắn nhìn thấy tảng đá to lớn chậm rãi rơi xuống, hừ lạnh một tiếng, cách không đánh ra một chưởng.
"Ầm"
Một đạo khí hình tr堭àu xanh đánh trúng tảng đá dài mười mấy trượng, không ngờ khiến cho nó khẽ dừng lại trong phút chốc.
- Ồ?
Nam tử mặc thanh bào khẽ ồ một tiếng, hiển nhiên không ngờ được tảng đá kia cứng rắn đến vậy, tuy nhiên hắn thừa dịp cửa đá kia khẽ dừng lại trong chớp mắt, thân hình cấp tốc phi tới, rõ ràng là muốn liều chết lao vào.
- Thốc
Đúng lúc này, một tia linh quang ba màu từ phía khác của tảng đá bắn ra, trục tiếp chém về phía hạ bàn của hắn. Dương Phàm ở thời khắc mấu chốt liền xuất thủ!
Đối mặt với một kích của Trúc Cơ đỉnh phong, nam tử thanh bào cũng khó có thể khinh thường, thân hình ngừng lại một chút, dưới chân nhoáng lên một cái liền đá linh quang ba màu này ra.
"Oanh ầm ầm"
Thừa dịp này cửa đá kia cấp tốc rơi xuống, hơn nữa chỉ còn cách mặt đất độ cao ba bốn thước.
- Đừng hòng!
Nam tử mặc thanh bào trong mắt lệ quang chớp lóe liền chuẩn bị xuất thủ ngăn cản. Tuy nhiên đúng lúc này, một tia ngân quang nhỏ bé từ bên trong bắn ra. đồng thời mang theo một cỗ ánh sáng màu lam chấn nhiếp linh hồn.
Thời điểm vật này đột nhiên phi tới, thần hồn nam tử mặc thanh bào khẽ run lên, lập tức bị ảnh hưởng trong chớp mắt như vậy.
- Là vật gi?
Tia ngân quang nhỏ bé kia đã bắn tới mặt hắn, tốc độ vô cùng kinh hãi. Hơn nữa. trong ngân quang đó còn pha lẫn một chất lỏng lấp lánh quỷ dị. Đó là kịch độc. Nam tử thanh bào không dám chậm trễ, thân hình ngừng lại vươn hai đầu ngón tay được bao bọc một tầng thanh quang kẹp lấy một cây ngân châm hình dáng đặc biệt.
- Thứ hồn châm!
Nam tử thanh bào kinh hô một tiếng, lập tức nhận ra lai lịch của cây châm này. Thứ hồn châm chính là dị bảo cực kỳ hiếm thấy ở Tu Tiên giới, hắn không khỏi lộ vẻ vui sướng.
"Oanh ầm ầm"
Tuy nhiên ngay tại phút này, tảng đá kia ầm ầm hạ xuống ngăn cách hắn ở bên ngoài.
- Hừ. đừng tưởng trốn ở trong này thì Từ mỗ không làm gì được các ngươi?
Nam tử thanh bào cười lạnh một tiếng, lấy ra Pháp Bảo oanh kích mãnh liệt về phía trước nhưng không cách nào làm tổn thương tảng đá to lớn này một chút mảy may. Công kích hơn nửa ngày chính hắn cũng cảm thấy không thú vị. thì thào lẩm bẩm:
- Tốt xấu cũng chiếm được một cây Thứ hồn châm, chúng ta chỉ cần thủ tại chỗ này, một lưới bắt hết bọn họ chỉ là vấn đề thời gian.
"Hưu"
Thân hình nam tử thanh bào chợt lóe, bav về phía ngoài mật đạo.
Sau một lát.
"Hô"
Chúng tu sĩ ở trong động thở dài một hơi.
- Làm phiền Dương dược sư vừa rồi xuất thủ, bằng không để Từ Phong kia tiến vào vậy hậu quả không thể lường được. Chỉ đáng tiếc cho chiếc Thứ hồn châm kia của Dương dược sư.
Lệnh Hồ Tùng vẻ mặt áy náy nói, giờ phút nàv thương thế của hắn quá nặng, hiển nhiên lại bị thương tiếp.
- Thứ hồn châm tuy rằng trân quý, nhưng so với tánh mạng của ta thì cũng không tính là gì
Dương Phàm thản nhiên nói.
Trên thực tế, trong lòng hắn cũng có chút đau xót. Thứ hồn châm giá trị tuyệt đối vượt xa Pháp Bảo bình thường, dưới công kích xuất kỳ bất ý, cộng với chất kịch độc trên đó, càng mạnh mẽ vô cùng. Tuy nhiên, trong tay hắn dù sao vẫn còn hai chiếc Thứ hồn châm, tổn thất một chiếc vẫn ở trong phạm vi chấp nhận được.
- Lệnh Hồ tiền bối! Tình huống bên ngoài thế nào, đặc biệt là thực lực tổng thể của bọn họ.
Dương Phàm lập tức hỏi vào việc chính.
Hắn phải hiểu rõ tình huống thực tế nơi này, như vậy mới có thể biết được hoàn cảnh chân chính của mình giờ phút này.
- Bên ngoài có hai tu sĩ bậc cao, một người trong đó Dương dược sư vừa mới nhìn thấy, chính là tên nam tử mặc thanh bào vừa rồi, người này tên là Từ Phong, cảnh giới Kim Đan sơ kỳ, chính là đệ tử thân truyền của Đại trưởng lão Tiên Huyễn Linh Vận Tông. Còn có một tu sĩ bậc cao khác trong chiến đấu mấy ngày trước đã bị trọng thương, cũng là tu sĩ Kim Đan sơ kỳ. đại khái cũng là đệ tử Tiên Huyễn Linh Vận Tông. Ngoại trừ hai tu sĩ bậc cao ra, còn có hai mươi mấy tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, từ Trúc Cơ sơ kỳ đến Trúc Cơ hậu kỳ.
- Hai gã Kim Đan bậc cao, còn có hơn hai mươi tên Trúc Cơ Kỳ?
Dương Phàm cau mày, hắn cũng hiểu rõ sự tình cấp bách hiện giờ. Tuy nhiên, khiến hắn cảm thấy bất ngờ chính là Từ Phong kia lại cùng tông môn với Linh Hà tiên tử. người trà trộn vào thế lực cao tầng của Ngư Dương Quốc kia.
Như vậy nam nhân này cùng Mộng Tuyết mình từng gặp mặt kia có thể có quan hệ nhất định. Dáng vẻ Lệnh Hồ Tùng suy yếu, khoanh chân ngồi xuống, liên tục ăn vào mấy khỏa đan dược khẽ than nói:
- Thương thế của lão phu còn chưa chữa được một nửa, hiện tại thương càng thêm thương, xem ra hy vọng chạy thoát càng xa vời.
Dương Phàm thì đứng lặng tại chỗ. ánh mắt lấp lóe không ngừng, trầm ngâm trong phút chốc, rốt cuộc lên tiếng nói:
- Có lẽ chúng ta còn có một con đường sống. chỉ cần Lệnh Hồ tiền bối nghe theo sự an bài của ta

Tiên Hồng Lộ - Chương #274


Báo Lỗi Truyện
Chương 274/810