Chương 116: Sự triệu tập của U Lâm Vô Danh.


Dương Phàm thể ngộ sâu sắc lực lượng ma đạo vô cùng tận kia. Giờ phút này, hắn cảm giác mình dường như đứng trên đỉnh chúng sinh. bễ nghễ thiên hạ. Ý thức tiến nhập một cái không gian tối đen sâu xa, ảo diệu thật lớn và pháp quvết khó hiểu của ma công Cửu u, không ngừng xoay chuyển trong đầu hắn. Nhưng mà. thân thể hắn không chịu được sự tra tấn này, khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn. trong mắt tràn ngập máu. thân thể không ngừng phồng lên. dị thường thống khổ.
Dựa theo tinh hình này đi xuống, sớm hay muộn hắn cũng nổ banh xác mà chết!
Trên thực tế. gân mạch trong cơ thể hắn đã sớm vỡ tan mấy lần. nhưng dưới thể chất kì dị của hắn. có thể chữa trị lần lượt.
- Ta nên làm gì bây giờ.
Trong ý thức Dương Phàm có mấv phần trấn tĩnh. cảm giác mình gần chạm gần tới cái chết. Loại tình huống này đột nhiên buông xuống, hắn hoàn toàn không có khả năng nắm trong tay.
Giờ khắc này, hắn lay động liên tục, hô hấp vô cùng khó khăn. còn có thể tìm ai cầu cứu?
Nháy mắt. trong đầu Dương Phàm hiện lên một đạo linh quang, chiếc nhẫn màu xám bạc trong tay hắn hơi khẽ run lên.
Ngay sau đó. hắn tiến vào Tiên Hồng Không Gian. nhưng hắn xuất hiện trong nhà kho trước tiên.
- Chủ nhân.
Con chó nhỏ kinh hô một tiếng, lập tức nhảy đến. không ngờ dùng miệng cắn lưng hắn, sau đó bay nhanh tới mãnh đất xanh. ném Dương Phàm lên trên đó. Không thể tưởng tượng, với thân hình nhỏ bé của nó. không ngờ có lực lượng lớn như vậy.
Thân thể vừa chạm vào mãnh đất xanh. Dương Phàm chỉ cảm thấy vô cùng tận sinh cơ mạnh mẽ tràn vào cơ thể. thoáng chốc ngăn chặn ma khí trong cơ thể. cũng nhanh chóng chữa trị những vị trí tổn hại trong cơ thể.
Trong mãnh đất xanh. dòng chảy mát lạnh cuồn cuộn không ngừng, chảy quanh tứ chi xương cốt, lục phủ ngũ tạng của hắn. thậm chí rót vào trong linh hồn. Trong phút chốc. Dương Phàm chỉ cảm thấy linh đài trấn tĩnh. lại khôi phục lại bầu không khí tự nhiên ấm áp yên tĩnh này, ma khí trong cơ thể cũng được trấn an lại.
Tất cả mọi thứ đều khôi phục lại.
Ý thức Dương Phàm rời khỏi Tiên Hồng Không Gian. Tình huống vừa rồi, nhìn như rất lâu. kỳ thật chỉ là thời gian một hai lần hô hấp.
Vì phòng ngừa biến cố sinh ra trước đây. Dương Phàm dứt khoát lưu lại một phần tâm thần ở Tiên Hồng Không Gian. Cứ như vậy, một phần khác đứng trên mãnh đất xanh ở Tiên Hồng Không Gian. tùy thời tùy lúc nhận được sự tẩy rửa của vô hạn sinh cơ và dòng chảy mát lạnh.
Bởi vì ma khí mênh mông cuồn cuộn đang che dấu. kinh sợ uy thế mạnh mẽ của ma thi ngàn năm không đầu. Đạo sĩ mặt béo phía trước và Hồ Phi chịu áp lực lớn lao. bản thân còn khó bảo toàn. cũng không cảm nhận dược sự khác thường của Dương Phàm.

Dương Phàm nhẹ thở ra. Ma khí Cửu u trong cơ thể vẫn lưu chuyển không thôi. vẫn duy trì một loại liên hệ thần bí với ma khí cuồn cuộn mênh mông tràn ngập trong mộ huvệt.
Ngao
Ma thi ngàn năm không đầu bỗng run lên. phát ra một trận tiếng động kinh hồn rung trời; thanh âm kia dập dờn phạm vi trăm dặm. ma khí cuồng bạo như gợn sóng tràn ra bốn phương tám hướng.
- Không tốt!
Sắc mặt đạo sĩ mặt béo đại biến. trong nháy mắt. vận chuvển pháp lực thâm hậu hơn trăm năm. bên ngoài thân lập tức ngưng kết một tầng quang mang màu xám như thực chất. Thân thể đạo sĩ mặt béo bị ma khí cuồng bạo đánh bay, mạnh mẽ va vào bức tường cứng rắn dị thường trong đại điện, ngay cả kêu thảm lên một tiếng cùng không thể phát ra. thất khiếu chảy máu. rơi trên mặt đất. vẫn không nhúc nhích, sinh tử không rõ.
Hồ Phi ở phía sau lão một chút. theo bản năng ngã người, nhưng vẫn không thể tránh được vận rủi Một tiếng "Ẩm", va vào bức tường, máu chảy đầu rơi. nháv mắt sau đó. không biết sinh tử.
Dương Phàm đứng ở lối vào đại điện. cách hai người một khoảng, hắn cảm ứng cực kỳ linh mẫn với ma khí. lập tức thối lui ra ngoài đại điện. ma khí Cửu u vận chuyển hộ thân bên ngoài.
Trong tình huống đó. tốc độ tàn sát của ma khí kia thật sự quá nhanh, trong chớp mắt quét ngang qua phạm vị vài dặm. ngay cả hắn cảm ứng trước tiên. vẫn bị quét qua thân thể.
Ầm
Thân thể Dương Phàm cũng bị đánh bay, ma khí Cửu u trong cơ thể kịch liệt nhộn nhạo. một phần ma khí bị đồng hóa. lập tức tiến vào cơ thể Dương Phàm.
Một tiếng "Đùng", thân thể hắn va vào một góc không nhìn thấy bên ngoài mộ huvệt. Thân thể chôn vào trong tầng bụi. chỉ còn lại một chút ý thức trấn tĩnh. nguy cơ rình rập.
Lúc này đâv. Dương Phàm nhận lấy công kích ẩn chứa lực lượng hủy diệt. Mặc dù với thể chất biến thái của hắn. cộng thêm sự hỗ trợ của Tiên Hồng Không Gian. cũng không thể chữa trị thân thể trong thời gian ngắn.
Bởi vậy có thể thấy được. uy năng ẩn chứa trong ma khí này đáng sợ như thế nào. có lẽ lực công kích gần tiếp cận tu sĩ bậc cao.
Nhưng mà. ma khí này chính là phần còn lại của lực lượng phát ra trong cơ thể ma thi không đầu. cũng không phải công kích trực tiếp của nó. Điều này khiến cho người ta càng thêm khó tưởng được thực lực chân chính của nó.
- Nhanh bỏ chạy!
Bên ngoài mộ huyệt, một lão già tao nhã mặc trường bào màu xanh nhạt bav vụt đến. vươn tay một chút. một thanh phi kiếm hình lưỡi liềm từ trên trời giáng xuống, bắn ra hào quang màu bạc chói lọi. Một tiếng "Ong", nháy mắt hóa thành cự kiếm dài màu bạc. cắm ở lối vào mộ huyệt.
Bụp!
Cự kiếm chắn ở lối vào mộ huyệt, cắm thật sâu vào từng tầng xương trắng bạc thang, để chặn lại phần lớn uy năng của ma khí.
- Lão tổ!
- Gia gia!
Đám người Vũ Vụ Sơn Trang với vẻ mặt sợ hãi lẫn vui mừng. lập tức lui lại. Nguyên lai. lão già tao nhã này hiển nhiên là lão tổ của Vũ Vụ Sơn Trang.
- Công kích ma khí quá mạnh mẽ!
Lão tổ Sở gia chống đỡ một hồi. liền thu hồi Linh Khí của mình. thân hình nhanh chóng lui.
Trên thực tế, khi ma khí kia đánh tới lối vào mộ huyệt, lực lượng trải qua phân hóa từng tầng, phát tán đi chung quanh. Nói cách khác. ngay cả tu sĩ Trúc Cơ KỲ xuất thủ. cũng khó va chạm cứng rắn với thứ này.
Sau một hồi. một lão già mặc áo bào xám cũng theo sát phía sau. ánh mắt lóe lên. nhìn chăm chú ngọn nguồn ma khí nhộn nhạo trong mộ huyệt, hỏi:
- Đạo sĩ mặt béo vẫn chưa đi ra?
Sở lão tổ trong lòng vẫn còn sợ hãi. nói:
- Công kích vừa rồi của ma khí quá cường đại. đạo sĩ mặt béo chỉ sợ sinh mệnh gặp nguy hiểm.
Rất hiển nhiên, lão già mặc áo bào áo xám cùng Sở lão già ẩn núp đã lâu, chính là lão tổ Dương gia của Dương gia bảo. Hai người nàv không biết có ước định gì. chuẩn bị thiết lập kế hoạch giết chết đạo sĩ mặt béo. nhưng kế hoạch không thể theo kịp biến hóa.
Giờ phút này, sắc mặt lão tổ Dương gia với âm tình bất định nhìn mộ huyệt kia. biểu tình có chút không cam lòng. nghiến răng nghiến lợi nói:
- Đạo sĩ mặt béo này không trừ. ta khó thể an tâm bước vào mồ.
Dứt lời. trên mặt hắn lộ ra vẻ dứt khoát, vận chuvển linh lực, kiên quyết bay về phía mộ huyệt.
Vừa đến mộ huyệt, chợt nghe một tiếng nổ "Ầm", ma uy buông xuồng, ma thi ngàn năm không đầu cao hơn trượng, ở trong ma khí cuồn cuộn. đi từng bước ra bên ngoài.
Ầm! Ầm! Ầm!
Theo bước chân của nó. mặt đất hơi hơi run rẩy, ma khí phát tán ra. khiến cho linh hồn người ta run rẫy, hít thở không thông.
- Chạy!
Lão tổ Dương gia hoảng sợ cực kỳ, sắc mặt trắng bệch. thấy uy thế như vậy, vậy làm sao còn dám muốn đi vào, trong lòng thầm nghĩ: "Ma đầu cái thế như thế này xuất thế. đạo sĩ mặt béo làm sao còn có cơ hội sống."
Vèo!
Hai lão tổ Trúc Cơ Kỳ bị luồng ma uy này đe dọa. đạp phi kiếm bỏ chạv về phía xa.
Ầm! Ầm! Ầm!
Bước chân nặng nề có lực. mặt đất lưu lại một dấu chân sâu gần nửa tấc. vết nứt như tấm lưới phát tán ra. có thể thấy được lực này.
Ngao
Ma thi ngàn năm không đầu đột nhiên dừng lại, mặt trước quay chung quanh, mặt dù nó không có đầu. Trong không khí dường như có chút cảm ứng. đang kêu gọi hắn. Nếu Dương Phàm hiện tại tỉnh lại. có lẽ sẽ phát hiện vị trí ma thi không đầu hướng về; chính là u Lâm Vô Danh ngày ấy, đáng tiếc hắn hiện tại lâm vào lúc kề cận với cái chết.
Phương Bắc Tú Ngọc Các, dưới tuvệt cốc vực sâu.
u Lâm Vô Danh.
Trải qua một tháng biến hóa. toàn bộ u Lâm Vô Danh đều bao phủ một tầng ma khí lạnh giá. giống như một hắc động thật lớn.
Bất kể là cấp bậc cao thấp. vào lúc này, phàm là sinh linh trên không bay qua u Lâm Vô Danh. đều bị kéo vào trong một cách khó hiểu. biến mất không thấy.
Không giống như ngày xưa chính là. chung quanh u Lâm Vô Danh. không ngờ thế lực nhân mã tu tiên đóng quân khắp nơi. Trong đó có Từ tiên sinh của Dương gia kinh đô. hiển nhiên ở trong số này.
Rồi đột nhiên, trong u Lâm Vô Danh truyền đến đây một trận âm thanh lạnh giá thấu xương. Ma khí cuồn cuộn kia lập tức bốc lên không trung, bóng ma hắc động bao phủ chung quanh khu rừng, cũng hiện ra tình huống không ổn định.
Trong phút chốc. ma khí khắp khu rừng tăng lên ba phần, phạm vi bóng ma hắc động bao phủ lại tiếp tục khuếch trương hơn.
"Rốt cuộc có chuyện đáng lo. ma khí không ngờ lại tăng lên."
Có một người lẩm bẩm.
Bất cứ người nào ở nơi này. tu vi ít nhất cùng hơn Ngưng Thần Kỳ, đều là nhân vật thượng tầng trong Ngư Dương quốc ở Tu Tiên Giới.
- Từ tiên sinh! Ngươi có ý kiến gì không?
Một người trung niên uy phong hỏi.
- Xem ra ma đầu vô danh trong khu rừng này, còn đang từng bước thức tỉnh. chờ đến khi nó khôi phục lại thì chính là ngày Cửu u lộ ra. Ta dự cảm ngày đó không xa.
Từ tiên sinh chăm chú nhìn vào u Lâm Vô Danh đang bao phủ ma khí. than nhẹ một tiếng.
- Lúc này đây, Dương gia kinh đô chúng ta nhất định phải nắm lấy cơ hội. Mỗi một lần Cửu u tái hiện. đều thay đổi thế cục Tu Tiên Giới.
Trung niên uy phong nói.
- Cửu u là Thánh địa ma đạo hướng tới, nhưng chỉ có tu sĩ cấp bậc đặt biệt mới có thể vào trong. Bốn trăm năm trước, nó định ra ma đạo đệ nhất Tam u lão ma. Mỗi lần hai trăm năm. càng khiến cho người ta nghĩ không ra, khi đó chúng ta còn chưa sinh ra. Hiện tại, Tam u lão ma vẫn làm kinh hãi Ngư Dương quốc. hiếm có người nào có thể chống lại. ta sợ lúc này đây. Tam u lão ma sẽ can thiệp chuyện này, để giữ vị trí bá chủ của lão.
Từ tiên sinh nói với vẻ có chút lo lắng.
Ma khí của u Lâm Vô Danh di động. liên tục khó hiểu. liền ngừng lại, khôi phục một mãnh tĩnh mịch.
Một phía khác. cách xa ngàn dặm. Quỷ Thi Sơn.
Thiên Niên Mộ Huyết.
Ma thi không đầu ngẩn ngơ một lát. mất đi cảm ứng trong không khí. ma khí trên người dần dần biến mất.
Sau một lúc thật lâu. nó bằng vào một loại bản năng. bước từng bước về mộ huyệt. Khi nó đi tới lối vào mộ huyệt, chỉ nghe một tiếng "Ầm", mặt đất sụp xuống, lối vào bị lấp lại. mộ huyệt bị ngăn cách với bên ngoài.
Sau đó. nó tiến vào sâu trong đại điện. vô tri nằm trên mặt đất, lâm vào ngủ say, giống như vật chết. Ngoại trừ nó ra. trong mộ huvệt còn có ba người sinh tử không rõ.
Một ngày qua đi, đạo sĩ mặt béo trong đại điện. đứng lên khó khăn. cả người vô lực. người đầy máu. dáng vẻ cực kỳ suy yếu. Mỗi một khắc. lão cảm thấy một chút ánh sáng trong đại điện. ghé mắt chợt thấy, quan tài đá phía trước. Bởi vì cách ma thi không đầu một tấm. được mở sang bên. bên trong lóe lên sáng bóng nhàn nhạt giống nhu một bảo vật gì đó.
Phía sau lão. Hồ Phi cũng mở đôi mắt. hiện lên một chút tinh quang, hắn cắn chặt răng. chậm rãi đi tới, nhìn đạo sĩ mặt béo với vẻ địch ý, cũng thấy được trong quan tài đá phát ra hào quang nhàn nhạt.
Đương nhiên, hai người này cũng không dám có dị động gì. ngừng thở. ngay cả thần thức cũng không dám dao động.
Bởi vì trong đại điện. ngoài trừ hai người, còn có một khối ma thi ngàn năm không đầu khủng bố nằm đó. Nếu làm nó tỉnh lại. ai cũng đừng hòng giữ mạng. về phần bên ngoài mộ huyệt, thân thể Dương Phàm được chôn vùi trong đám bụi, nhiệt độ cơ thể hơi chút giảm xuống, tim gần như đình chỉ đập. hô hấp càng ngày càng mỏng.
[

Tiên Hồng Lộ - Chương #116


Báo Lỗi Truyện
Chương 116/810