Chương 112: Mộ huyệt kinh hồn


ở một nơi nào đó cách đám người nàv ước chừng vài dặm. hai vị lão già tuổi chừng bảy mươi. đang đứng phía bên ngoài sườn núi. đón gió đêm. ở QUỷ Thi Sơn âm trầm khủng bố. dáng vẻ nhàn nhã.
Một lão già trong đó. mặt hồng hào tóc bạc. mặt trường bào màu ánh trăng, ung dung thong thả. Khuôn mặt lão lúc này có thể tưởng tượng lúc còn trẻ lào phong lưu tiêu sái. Đáng nhắc tới chính là, trên ngón tay thon dài của lão già tao nhã kia. đeo một chiếc nhẫn kỳ lạ lóe ra ánh sáng bạc nhàn nhạt dưới ánh trăng.
Lão già còn lai mặc áo bào tro. nếp nhăn trên mặt. chòm râu hoa râm. khi đi dường như có chút loạng choạng, nhưng thần sắc đã có một luồng uy nghiêm khó thể nói hết. Trong con ngươi ảm đạm. chốc chốc lóe ra một đám tinh quang, đu để cho đám quỷ vật chung quanh kinh hãi run sợ mà nhượng bộ lui binh.
Bất kể từ trên góc độ nào mà nhìn tới. hai lão già có độ tuổi bảy mươi. xuất hiện ở sâu trong Quỷ Thi Sơn. còn có bộ dáng tự nhiên nhàn nhã. đều đó đủ để chứng minh bọn họ không tầm thường.
- Nhìn thấy tiến triển trước mắt. mọi thứ đều giống như trong kế hoạch của lão. Con cháu đời thứ ba của Vũ Vụ Sơn Trang lão thành công tìm được chỗ của Thiên Niên Mộ Huyệt, hơn nữa lại dẫn ra quỷ đạo mặt béo kia đến đây.
Lão già mặc áo bào xám thấp giọng nói. ánh mắt nhìn giống như u ám. đã có một luồng ý tứ hàm xúc xa xưa. dường như thấy được một nơi rất xa rất xa.
- Ha ha! So với trong tưởng tượng của ta còn muốn hoàn mỹ hơn. Con cháu đời thứ ba của Sơn Trang ta. cũng không bị thương vong bao nhiêu, còn thành công đánh chết lệ quỷ và một con cương thi Thiết Giáp hai trăm năm.
Lão già tao nhã mĩm cười. trong giọng nói có vài phần tự đắc.
- Hừ! Nếu như không phải vì Dương dược sư không biết từ chỗ nào chui ra, Vũ Vụ Sơn Trang của lão chuyến này chỉ sợ cũng không thoải mái như vậy.
Lão già mặc áo xám cười lạnh nói.
- Dương lão đầu! Lão thật sự không biết thân phận của người dược sư trẻ tuổi kia? Chẳng lẽ khi lão nhìn thấy hắn. liền không thấy nhìn có chút quen mắt sao?
Lão già tao nhã cười thật tươi, nhìn lão già mặc áo bào xám với ý vị khác.
- Cái gì? Chẳng lèHắn là
Lão già mặc áo bào xám nhìn chằm chằm về phưong xa, ánh mắt bỗng chợt ngưng, với dáng vẻ khó thể tin.
Lão già tao nhã hiển nhiên châm chọc nói:
- Dương gia bảo có nhân tài như vậy, thật đúng là không dễ tìm.
Kế hoạch lần này nếu không có sự hứa hẹn có lợi ích lớn của lão. ta sao lại cho con cháu đời thứ ba mạo hiểm. tìm kiếm Thiên Niên Mộ Huyệt, cùng hiệp trợ lão giết chết quỷ đạo mặt béo có thực lực không tầm thường.
Thần sắc lão già mặc áo bào xám buồn bã. thở dài:
- Chúng ta coi như bằng hữu lâu năm. tuy rằng Vũ Vụ Sơn Trang và Dương gia bảo nhiều năm qua không ngừng va chạm nhau. nhưng nếu một bên gặp nguy cơ. bên còn lại cũng sẽ không ngồi yên không lý đến. Hiện nay. lão phu chỉ còn lại thọ nguyên hơn mười năm. nếu như không gạt bỏ từng nguy cơ. chắn chắn đời sau Dương gia bảo của ta sẽ lưu lại hậu hoạn vô cùng. Hiện tại khi thực lực của quỷ đạo mặt béo thấp nhất. suy yếu nhất. lão phu có thể bỏ qua cho cơ hội lần này?
- Nếu cho lão phu trông thấy, như vậy người thấy thì có phần chứ.
Ánh mắt lạnh giá của đạo sĩ mặt béo đảo qua toàn trường, cuối cùng lại dừng trên lỗ thủng trên sườn núi, trong mắt lộ ra vẻ tham lam.
Sở Thu Nhiên với sắc mặt âm tình bất định. hành trình Thiên Niên Mộ Địa lần này, là tự mình lão tổ gia tộc bày ra nhiệm vụ thí luyện, ngay cả phụ thân và các vị trưởng bối cũng cực kỳ coi trọng chuyện này, không để xuất hiện sai xót.
- Người nào đang lén lút ra đây cho bổn đạo!
Đạo sĩ mặt béo đột nhiên quát một tiếng chói tai. Một luồng linh áp vô hình sinh ra, trong mắt bắn ra một tia lãnh mang. giống như độc xà. dừng trên từng vùng có dại trên sườn núi.
Nghe vậy, mọi người đều ghé mắt nhìn. theo hướng nhìn của đạo sĩ mặt béo.
Một người con gái mặc cung trang, bay ra từ trên sườn núi khác. nhẹ nhàng thở dài. thi lễ nói:
- Tiền bối linh giác phi thường, không ngờ phát hiện sự tồn tại của tiện thiếp, vãn bối Sở Cầm có lễ.
Cô gái cung trang này, chính là nữ tu Ngưng Thần trung kỳ mà Dương Phàm trông thấy vào tối hôm qua khi đang ngự kiếm phi hành. Lúc ấy Dương Phàm dùng thân phận ma đạo Thạch Thiên Hàn. Bằng vào thần thức cảnh giới cường đại. chấn động nàng trong chốc lát.
Giờ phút này. Dương Phàm thấy cô gái đó hiện thân. sắc mặt bình tĩnh. dậy sóng không sợ hãi. coi như sớm biết rằng đối phương ẩn núp từ một nơi bí mật gần đó.
- Cô cô! Là người sao?
Sắc mặt Sở Thu Nhiên khẽ biến. đám con cháu còn lại của Vũ Vụ Sơn Trang, cũng biến sắc theo, cũng thi lễ.
- Bái kiến sư cô!
- Bái kiến tiền bối!
Sở Ngọc Yên vừa thấy cô gái cung trang này, lập tức lông mày nhếch lên. nói với vẻ thân thiết:
- Cô cô! Người cũng đến đây sao?
- Hừ! Trưởng bối đời thứ hai của Vũ Vụ Sơn Trang như ngươi, theo đuôi đám tiểu bối này tới Thi Quỷ Sơn. đến tột cùng có ý đồ gì? Bần đạo giờ phút này nằm trong thời kì đặc biệt, thiếu chút nữa xem nhẹ sự tồn tại của ngươi.
Đạo sĩ mặt béo nhìn chằm chằm cô gái cung trang Sở Cầm. nói với vẻ lạnh lùng.
Sở Cầm với một thân cung trang, dáng người uyển chuyển trong bóng đêm vô cùng xinh đẹp. vẻ cười trên mặt lộ ra một chút cười khổ:
- Tiền bối đa nghi rồi Ta thân là đại trưởng bối dòng thứ hai. âm thầm đi theo những tiểu bối này. tự nhiên phụ trách khảo sát quá trình thí luyện của bọn họ. Nếu gặp một số tình huống khẩn cấp. cùng có thể tùy thời xuất thủ. Chẳng lẽ. Vũ Vụ Sơn Trang của ta để mặc cho con cháu tinh anh tiến vào cấm địa trên Quỷ Thi Sơn. mà không làm một chút phương thức bảo hộ sao?
Đạo sĩ mặt béo nhìn chằm chằm nàng một lát. một mảnh yên tĩnh chung quanh, đám con cháu dòng thứ ba cùng không dám hé răng. Cô gái cung trang kia bị lão nhìn như vậy, cả người không được tự nhiên.
Dương Phàm làm một gã dược sư nhỏ nhoi. xen lẫn vào trong đám người, cũng không bắt mắt. lúc này hắn kiệt lực thu liễm khí tức. vận chuyển Khô Mộc Công. để tránh cho lão đạo sĩ nhìn ra manh mối gì. Đạo sĩ mặt béo kia tuvệt đối là nhân vật lịch duyệt. so với bất cứ tu sĩ Ngưng Thần Kỳ mà hắn gặp qua. đều phải mạnh hơn vài phần. chỉ là không thể xác định. đối phưong có tiến nhập Trúc Cơ Kỳ hay không?
Nếu đạo sĩ mặt béo là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ thì ngay cả tập hợp lực lượng của tất cả tu sĩ ở nơi này, cũng vị tất có thể chiến thắng hắn. Đương nhiên, nếu đối phương muốn đuổi tận giết tuyệt những người của Vũ Vụ Sơn Trang, cũng tuyệt đối không thể.
Mọi người ở đây chỉ có Hồ Phi kia dám lộ ra địch ý trắng trợn với lão đạo sĩ mặt béo. khi thì mở miệng nhe răng với lão. quơ hai tay với dáng vẻ điên điên khùng khùng.
Đối với tình huống điên của người này, đạo sĩ mặt béo coi như không thấy. trầm ngâm một lát. nói:
- Bần đạo tạm thời tin lời cô nói. Tuy nhiên, vị trí của Thiên Niên Mộ Địa này tuy rằng do các ngươi phát hiện trước nhưng nếu lão phu ở nơi này, tự nhiên phải được chia một phần lợi ích.
Sở Cầm cười đẹp:
- Nếu tiền bối ở nơi này, tự nhiên có thể tiến vào trong huyệt cùng với chúng tôi.
Đạo sĩ mặt béo gật gật đầu. lãnh đạm nói:
- Lời cảnh cáo ở phía trước, nếu một trong số các ngươi, dám lâm trận rút lui. hay là báo tin về Vũ Vụ Sơn Trang, vậy đừng trách lão phu xuất thủ vô tình.
Dứt lời. đạo sĩ mặt béo dùng ánh mắt lạnh giá đảo qua một đám tu sĩ Vũ Vụ Sơn Trang.
Dương Phàm bị ánh mắt đối phương đảo qua. Chỉ trong một cái chớp mắt. thân thể liền sinh ra một loại hàn ý lạnh thấu xương, máu dường như đông lại.
Lấy cảnh giới Ngưng Thần Kỳ của hắn và tu vi Luyện Khí Đại Viên Mãn. đều còn như thế. huống chi tu sĩ có tu vi yếu kém khác.
Lập tức, đám người ở đây câm như hến. chỉ có Sở Cầm. Sở Thu Nhiên có thể duy tri trấn định bên ngoài.
về phần Hồ Phi. thứ ngốc điên điên. tự nhiên không thể nghĩ theo lẽ thường.
- Tiền bối nói chính là. trong Thiên Niên Mộ Huyệt này. tất nhiên có nguy hiểm vạn phần. có tiền bối xuất thủ. chúng ta cũng có thể nắm chắc thêm vài phần.
Sở Cầm mở miệng cười. nói với vẻ cung kính.
- Hừ! Tính là các ngươi thức thời bần đạo hiện tại cũng không cần đại khai sát giới.
Đạo sĩ mặt béo từ trên bầu trời hạ xuống, vậy phảng phất sương mù đen như bóng ma theo đó biến mất.
Rơi xuống mặt đất. lão trông giống nhu một tên tu sĩ bình thường, nhưng bất cứ người nào ở nơi này cũng không dám có một chút khinh thường nào.
- Các ngươi phái những người này, chuẩn bị đào bới lỗ thủng này, bần đạo vừa rồi đã dùng thần thức tra xét qua. bên trong này chính là chỗ Thiên Niên Mộ Huyệt. Chỉ là trong huyệt, khí âm hàn rất nặng. lại tồn tại một số tình huống quỷ dị. ngay cả thần thức của bần đạo cũng chỉ có thể dò xét mười mấy trượng mà thôi.
Đạo sĩ mặt béo lạnh nhạt nói. bắt đầu công khai ra lệnh.
Sở Cầm đưa mắt về phía Sở Thu Nhiên, rất nhanh bên Vũ Vụ Sơn Trang phái ra một ít con cháu đời thứ ba. bắt đầu đào bới lỗ hổng kia.
- Tiền bối! Nếu trong quá trình đào bới, giống như trước đây một số cương thi nhảy ra.
Sở Thu Nhiên nhìn đạo sĩ mặt béo. nói có chút ậm ờ.
- Yên tâm! Thần thức của bần đạo tùy thời theo dõi vị trí kia. Nếu có cương thi hoặc quỷ vật xuất hiện. tự nhiên sẽ lên tiếng cảnh cáo.
Đạo sĩ mặt béo nói với vẻ lạnh nhạt.
Đối với Thiên Niên Mộ Huyệt này, đạo sĩ mặt béo này cũng không nắm chắc mười thành, đành phải tạm thời kết thành quan hệ minh hữu với đám tu sĩ Vũ Vụ Sơn Trang, về phần phân chia lợi ích cuối cùng. ai cũng không thể đảm bảo chuyện ngoài ý muốn.
Dương Phàm ở bên cạnh. không nói một lời. trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc. Hắn đã tiến vào Toàn Tri Mô Thức. có thể dò xét tình huống không gian dưới mộ huyệt mấy mươi trượng.
về phẩn thần thức. hắn căn bản không dám xuất động. để tránh cho đạo sĩ mặt béo phát hiện.
Quá trình đào bới rất thuận lợi. Những người tu tiên này dùng công cụ. đều là pháp khí. Dưới pháp lực quán chú. có thể dễ dàng nghiền nát khối đá.
Khoảng một lúc không lâu. cầu thang chồng chất xương cốt xuất hiện ở trước mắt mọi người, một luồng khí tức âm lệ hư thối truyền đến.
Dưới chiếu rọi của ánh trăng, trong từng tầng xương cốt. bao gồm đầu sọ. thân thể. một đám các phần xương cốt trên thân thể. lộ ra khí tức tử vong lành lạnh.
Cảnh tượng như vậy, quả thực là một nơi chôn xương, không khỏi khiến người sởn tóc gáy.
Ngược lại. đạo sĩ mặt béo kia. với vẻ mặt bình tĩnh. khóe miệng còn lộ ra một chút ý cười. ánh mắt dò xét những phần xương cốt này, lóe ra hào quang khác thường.
- Phái người đi xuống dò đường.
Đạo sĩ mặt béo lại ra lệnh. giọng điệu cực kỳ lạnh lùng.
Sở Thu Nhiên vung tay lên. cho hai gã con cháu Luyện Khí Kỳ đi xuống.
Hai gã con cháu này liếc nhau. trong mắt đều lộ ra vẻ sợ hãi. nhưng không dám kháng mệnh. chỉ có thể sóng vai dọc theo bậc thang đi xuống.
Két két.
Dẫm nát lên đám xương cốt này, phát ra một trận âm thanh cổ quái. Trong cảnh tượng tĩnh mịch âm trầm lại vang lên. cộng thêm vài phần sợ hãi và lo lắng không yên.
Bỗng một trận âm thanh trầm thấp giống như từ địa ngục cửu u. truyền đến từ sâu trong mộ huyệt.
- A!
Hai gã con cháu Luyện Khí Kỳ này lập tức bị dọa hồn vía lên mây, ngã nhẹ xuống đất.
Cùng lúc thanh âm vang lên. Dương Phàm chỉ cảm thấy Cửu u ma khí trong cơ thể mình. lại là một trận xao động và hưng phấn.
Cạch! Cạch! Cạch!
Sau đó. một tiếng bước chân kỳ dị với tiết tấu chậm truyền đến. Mọi người ở nơi này. thậm chí có thể cảm nhận được mộ huvệt run rẩy rất nhỏ.

Tiên Hồng Lộ - Chương #112


Báo Lỗi Truyện
Chương 112/810