Chương 109: Bản lãnh của Dương Phàm


Sở Ngọc Yên hoa dung thất sắc. cả kinh kêu lên. nàng đứng ở cách đó không xa. muốn ra tay ngăn cản cùng không còn kịp rồi
Đám người Sở Thu Nhiên. Trịnh dược sư cũng biến sắc mặt. chỉ có thể trơ mắt nhìn lệ quỷ từ sau lưng đánh về phía Dương Phàm. Cùng so sánh. trên mặt hai người Sở Nghĩa Vân và Lâm dược sư. ngược lại có vài phần vui sướng khi người gặp họa.
"Phịch!"
Bàn tay xương trắng hếu kia bay qua không gian ngắn ngủn mấy trượng, lập tức đâm trúng vào lưng Dương Phàm. Không ít tu sĩ tại đây đều lộ ra vẻ mặt không đành lòng. với tu vi của Dương Phàm bị lệ quỷ tập kích. chỉ sợ không có may mắn thoát khỏi cái chết.
Nhưng mà. ngay lúc bàn tay quỷ kia chạm đến sau lưng Dương Phàm. trong khoảnh khắc đó nảv sinh dị biến!
Tròng mắt lệ quỷ lộ ra hồng quang, cả thân mình quỷ cứng ngắc như bị sét đánh. Thần sắc lệ quỷ đại biến.
Không xong!
Ngay tại khoảnh khắc đó. một đám lôi điện màu tím. như đoàn rắn chi chít dày đặc. từ trong thân thể Dương Phàm bắn ra, quấn quanh thân mình lệ quỷ.
"Xèo xèo!"
Lôi điện phá hủy y phục bên ngoài của Dương Phàm. lộ ra phần lưng màu xanh nhạt bên trong đặc biệt dán đầy phù triện màu tím sáng rực.
Dán trên lưng Dương Phàm không ngờ lại là phù triện lôi điện dày đặc. chồng chất cùng một chỗ. chỉ trông thấy đã khiếp sợ.
Mọi người không khỏi hít ngược một hơi khí lạnh.
"Xèo xèo xèo!"
Năm sáu cái phù triện nhất cấp kết hợp thành một thể. đột nhiên phóng xuất ra điện xà dày đặc đáng sợ. lập tức lan tràn đến trên thân mình lệ quỹ. khiến thân mình quỹ đứng sững tại chỗ.
Lệ quỷ thoáng cứng ngắc một chốc. trong mắt lộ ra lửa giận. trong miệng phát ra một tràng tiếng gào thét khiến lòng người run sợ. Sau đó bàn tay quỷ vỗ một cái tạo ra một luồng khói đen tiếp xúc cùng lôi điện. đánh tan lôi điện dày đặc kia.
"Thình thịch!"
Dương Phàm mượn lực. thân thể bị đánh bay ra ngoài, tức thì cảm giác một luồng khí âm lành xâm nhập vào trong cơ thể. Tuy nhiên, đám sương sinh mệnh trong cơ thể không ngừng sinh sôi nảy nở. khắp nơi trong thân thể cùng sinh ra vô số dòng chảy tươi mát. Lập tức vây quanh luồng khí âm lãnh này. chỉ trong nháy mắt diệt sạch nó. Trong mơ hồ. Dương Phàm có một loại ảo giác. dường như Tiên Hồng bí quyết mình tu luvện có thể khắc chế quỷ vật này.
Mà lúc này, Sở Thu Nhiên cùng Hồ Phi đã phát động công kích.
"Vèo!"
Trong gương đồng của Sở Thu Nhiên bắn ra một cột sáng xanh sáng rực. chiếu vào lệ quỷ. dấy lên từng đợt khói đen. mắt thấy đã lan tràn khắp trên thân quỷ của nó.
Hai tròng mắt lệ quỷ sáng rực màu đỏ, trên thân quỷ lại ngưng kết nổi lên một vầng sáng màu đen. khí thế tăng nhanh, trong miệng nó phun ra nuốt vào âm phong, miễn cưỡng ngăn chặn cột sáng màu xanh kia ở bên ngoài.
Nó vừa vùng vẫy định chạy trốn. bên kia Hồ Phi hét lớn một tiếng, hai tay chập lại. một quầng lôi điện tụ tập trước người hắn. một uy áp đáng sợ tức thì đè ép lên toàn trường.
"Vù!"
Lưới lôi điện mang theo một khí thế kinh người bao trùm thân mình lệ quỷ đang không ngừng giãy dụa.
"Vèo vèo vèo!"
Trong phút chốc. mãng lớn lôi điện quấn quanh thân mình lệ quỷ, khiến thân quỷ đứng sững không thể động đậy, khói đen bốc lên. thân quỷ dần dần tan rã. dùng mắt thường có thể thấy được.
Hồ Phi là tu sĩ Ngưng Thần Kỳ, lại nắm giữ thần thông lôi điện. uy lực của nó so với phù triện lôi điện nhất cấp không biết mạnh hơn gấp bao nhiêu lần. Cùng với trợ giúp của Pháp Khí Sở Thu Nhiên, lập tức chế trụ được con lệ quỷ này.
Tiếp tục như thế không bao lâu, nhất định lệ quỷ sẽ chết dưới uy lực của lôi điện.
- A!
Bộ mặt lệ quỷ càng thêm dữ tợn. hai tròng mắt tản phát ra tia sáng đỏ rực khiến tâm thần người ta sợ hãi. vầng sáng đen mờ ảo quanh thân quỷ không còn ổn định. tay chân quơ quào. tiếng rít gào chói tai làm cho người ta kinh tâm động phách.
- Ra tay!
"Vèo vèo! Vù vù!"
Ngay sau đó. từng Pháp khí hoặc là Pháp thuật mang màu sắc khác nhau. ầm ầm đánh vào thân mình lệ quỷ. hình thành một uy lực thật lớn. trong khoảnh khắc đánh cho nó tiêu tan thành mây khói.
Hóa ra các tu sĩ Vũ Vụ Sơn Trang còn lại thừa cơ hội này đồng loạt ra tay. Pháp thuật công kích và Pháp Bảo công kích một mãng lớn. lập tức giết chết ngay con lệ quỷ.
- Hừ! Con lệ quỷ nho nhỏ đi tìm chết!
Hồ Phi phủi phủi tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn quỷ vật nhộn nhạo ở bốn phía. trong tay lôi quang lóe sáng bắn ra bốn hướng tám phương, chung quanh lập tức truyền đến từng đợt tiếng kêu thê lương thảm thiết. Khói đen bốc lên. xem ra lại có mấy con quỷ vật xui xẻo bị Hồ Phi đánh chết.
Thoáng chốc. đám âm quỷ nhộn nhạo quanh quẫn bốn phía đều lộ vẻ mặt sợ hãi bỏ chạy trốn, màn quỷ vụ dày đặc chung quanh cũng bị tan rã hơn phân nửa.
Lúc này, trên bầu trời thêm nhiều ánh sao lấp lánh. xuyên qua khoảng trống của màn quỷ vụ trên QUỷ Thi Sơn. chiếu thẳng xuống dưới. Cuối cùng mọi người có cảm giác dường như áp lực bóng tối bị xua tan đi phần nào.
"Phù!"
Mọi người thở dài một hơi nhẹ nhỏm. lập tức sĩ khí tăng cao. ai nấy đều hoa chân múa tay đầy khí thế.
- Dương dược sư! Ngài không sao chứ
Sở Ngọc Yên đỡ Dương Phàm đứng lên. vẻ mặt lo lắng hỏi.
Mọi người đều quay đầu nhìn lại hướng Dương Phàm bên kia.
Có thể nói. vừa rồi nếu không nhờ có Dương Phàm. nếu muốn chém giết con âm quỷ đó. tuyệt đối là khó khăn vạn phần.
Giờ phút này, trường bào bên ngoài của Dương Phàm rách nát. trên lưng kia phù triện nhất cấp với tính chất đặc biệt màu xanh nhạt vẫn còn dày đặc. đều là phù triện lôi điện màu tím.
ở trong các loại phù triện nhất cấp. chứa đựng thần thông lôi điện đều là giá cả khá cao. Các phù triện nhất cấp bình thường khác. một linh thạch có lẽ có thể mua được một tấm. Nhưng phù triện lôi điện giá cả tối thiểu phải cao hơn gấp đôi.
Uy lực của phù triện nhất cấp đại khái tương đương với tu sĩ Luyện Khí KỲ súc lực phát ra một lần phép thuật công kích. Uy lực cụ thể có nhiều mức độ dao động do nguyên nhân tài liệu phù triện, tiên pháp. trình độ của Phù triện sư các thứ.
Nếu chỉ dùng một tấm khẳng định uy lực có hạn. nhưng như kiểu Dương Phàm một lần sử dụng năm sáu tấm phù triện lôi điện liên tiếp. đột nhiên bùng nổ cùng một chỗ thì lực công kích cường đại. Uy lực này thật không thể xem thường. Trước khi đi QUỷ Thi Sơn Dương Phàm đặc biệt chuẩn bị thứ này để đối phó với quỷ vật Ngay cả lệ quỷ kia thực lực có thể so với Ngưng Thần KỲ cũng phải chịu thiệt, cuối cùng vì vậy mà rơi vào kết cục tan thành mây khói.
- Ta không sao! May mà trước khi đi QUỷ Thi Sơn. ta đã có chuẩn bị.
Dương Phàm bình thản cười. bắt đầu sửa sang lại số phù triện còn trên lưng. nhằm ứng phó với đám quỷ vật tập kích tiếp theo.
- Hì hì! Ai mà biết ngài có thể nghĩ ra ý đồ như vậy! Vừa rồi thật khiến ta một phen sợ hãi.
Sở Ngọc Yên mĩm cười nói. Trước đó thật đúng là toát mồ hôi vì lo lắng thay cho Dương Phàm. Thế nhưng không nghĩ tới đối phương chẳng những có thể bình yên vô sự. ngược lại còn mang đến cơ hội cho mọi người tiêu diệt lệ quỷ.
Mọi người cùng đều vô cùng kinh sợ. Khi ánh mắt bọn họ rơi xuống trên cái lưng dầy đặc phù triện kia. tận đáy lòng không khỏi hít một hơi khí lạnh.
Thử nghĩ. nếu một người trong bọn họ từ sau lưng ám toán Dương Phàm. thì sẽ gặp phải hậu quả như thế nào.
Năm sáu tấm phù triện lôi điện cùng bùng nổ một lúc, ở dưới tình huống bất ngờ. trong cảnh giới Luvện Khí Kỳ không mấy người có thể chống đỡ một kích đó được.
- Ha ha! Dương dược sư quả nhiên chuẩn bị đầy đủ! Khó trách mấy ngày trước đây không chịu cùng đi với lão phu!
Trịnh dược sư cười tủm tỉm nói.
Dương Phàm cười khổ nói:
- Ai kêu ta tu vi thấp kém. mới phải làm chút chuẩn bị, để ứng phó với một ít nguy cơ lần này.
- Ha ha! Lần này may mà có Dương dược sư, chẳng những y thuật siêu phàm. mà còn trợ giúp chúng ta tiêu diệt một con lệ quỷ.
Trên mặt Sở Thu Nhiên đầy ý cười nói vói Dương Phàm. Giờ phút này hắn nhìn Dương Phàm hoàn toàn với cặp mắt khác trước.
Lâm dược sư đứng ở bên kia. nét mặt sửng sốt. lộ ra một tia dị sắc. thầm nghĩ: "Người nàv tuy rằng tu vi không cao. nhưng mang trong người y thuật khó tin, hơn nữa tâm trí mưu kế cũng cực kỳ đáng sợ!"
Trải qua lần này, cách nhìn của mọi người đối với Dương Phàm có biến đổi thật lớn.
"Mấy người các ngươi phụ trách bảo vệ cho Dương dược sư. Không được để hắn gặp nguy hiểm lần nữa!"'
Sở Thu Nhiên dùng thần thức truyền âm, ngầm bảo ba gã tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ phụ trách bảo hộ an toàn cho Dương Phàm.
Theo biểu hiện vừa rồi có thể thấy được. Dương Phàm ở phương diện trị liệu thương bệnh do quỷ vật. có trình độ không tầm thường. Với tình huống tiếp tục như thế. chỉ cần Dương Phàm không chết thì số thương vong trong thí luvện lần này có thể giảm đến mức thấp nhất.
Tận đáy lòng Sở Thu Nhiên thậm chí quyết định chủ ý, sau khi chấm dứt thí luyện Quỷ Thi Sơn lần này, nhất định phải nghĩ biện pháp lôi kéo Dương Phàm về với trận doanh Vũ Vụ Sơn Trang.
Cảnh giới cảm quan và thần thức của Dương Phàm. có thể nói là cường đại nhất trong mọi người tại đây, nên động tác nhỏ của Sở Thu Nhiên tự nhiên không thoát khỏi mắt của hắn.
Trên thực tế, trước khi lệ quỷ tập kích. hắn đã hoàn toàn nắm trong tay toàn cục mỗi một chi tiết.
Dưới tình huống như vậy, hắn hoàn toàn có thể tránh thoát tập kích của lệ quỷ, thậm chí dư sức phản kích.
Tuy nhiên, vì để che dấu tu vi và thực lực bản thân. hắn đành phải hạ thấp mình xuống, sử dụng cái lưng đặc biệt đã sớm chuẩn bị tốt để tận lực tự bảo vệ mình. Nhưng một chi tiết nhỏ như vậy, cuối cùng có thể trở thành nhân tố mấu chốt tiêu diệt lệ quỷ, thật ra cũng vượt ra ngoài dự liệu của Dương Phàm.
- Mọi người nghỉ ngơi một lát. sau đó tiếp tục xuất phát. mục đích đã không xa!
Sở Thu Nhiên đứng ở trong bóng đêm. ánh mắt sắc bén nhìn về phía đám con cháu đời thứ ba phân phó. Uy thế của kẻ bề trên trên người hắn đã khắc sâu trong lòng mọi người. Dương Phàm thừa cơ hội này, thay một bộ trường bào màu trắng, càng thêm tuấn nhã. khí vũ phi phàm. mơ hồ trong khí chất dường như hòa hợp với thiên nhiên, nổi bật trong bóng đêm. làm cho trong đôi mắt đẹp của Sở Ngọc Yên liên tục lóe lên những tia sáng kỳ dị.
Hắn vừa ngồi xuống, hai lão già Trịnh dược sư và Lâm dược sư đã đi tới. Ba dược sư thừa cơ hội này bắt đầu đàm luận kinh nghiệm y đạo. đặc biệt nhằm vào thương tổn do quỷ vật gây ra. Hai lão bất tử dược sư này thập phần tò mò đối với y thuật Dương Phàm chữa khỏi tổn thương do quỷ vật gây ra vừa rồi rất nhanh. Hai người nói bóng nói gió. đều muốn hỏi ra một ít manh mối.
Nhưng trong lời nói của Dương Phàm không để lộ ra một chút manh mối gì. hắn lấy lý do có kỳ nhân chỉ điểm và danh sư truyền thụ làm cái cớ. còn công pháp và thủ thuật y thuật bản thân sử dụng thì không hề đề cập tới.
Trong lòng Lâm dược sư không khỏi tiếc nuối. Trên mặt Trịnh dược sư lại mang theo ý cười. gọi cháu gái Tiểu Mạn của mình lại đây. hướng Dương Phàm thỉnh giáo y thuật của vị sư tôn tương lai.
Dương Phàm đương nhiên hiểu được chủ ý của lão cáo già này, trong lúc nói chuyện thuận tiện khảo cứu một chút tri thức y học của Trịnh Tiểu Mạn. lại phát hiện nàng này ở phương diện thảo dược y học. có cơ sở cực kỳ thâm sâu. Nghĩ lại điều này cũng là kết quả do Trịnh dược sư nhiều năm bồi dưỡng dạy dỗ.
Nhưng Dương Phàm cũng thấy được thiên phú tu tiên của Trịnh Tiểu Mạn chỉ có thể tính là bình thường, tương đương như Lâm Chung, nếu không có gì bất ngờ xảy ra. ngày sau cũng rất khó vượt qua gia gia của nàng.
Thời gian ước chừng uống cạn nửa chén trà nhỏ. Sở Thu Nhiên ra lệnh một tiếng, lại tiếp tục xuất phát.
Lúc này đây. một hàng hai mươi mấy người, khí thế trên người cuồn cuộn tuôn trào. khiến cho quỷ vật phụ cận kinh sợ không dám tới gần.
Dương Phàm chú ý tới tấm bản đồ cũ nát trong tay Sở Thu Nhiên, trên đường đi. thỉnh thoảng hắn nhìn rồi quan sát môi trường địa lý ở chung quanh.
"Hay là hắn thật sự có manh mối của Thiên Niên Mộ Huyệt?"
Trên mặt Dương Phàm lộ vẻ dị sắc. Trong khi đi đường, hắn cũng thỉnh thoảng tiến vào Toàn Tri Mô Thức dò xét cảnh vật chung quanh trong phạm vi hai trăm trượng. Không biết vì sao. Dương Phàm có một loại cảm giác thập phần không được tự nhiên, dường như có một đôi mắt âm độc từ một nơi bí mật nào đó đang nhìn trộm mình cùng với nhất cử nhất động của nhóm người này.
Hơn nữa. càng xâm nhập sâu vào QUỷ Thi Sơn. trong mơ hồ cảm ứng càng ngày càng mãnh liệt. dường như Cửu u ma khí trong cơ thể mơ hồ có chút xao động và hưng phấn.

Tiên Hồng Lộ - Chương #109


Báo Lỗi Truyện
Chương 109/810