Chương 105: Ước hẹn Quỷ Thi Sơn!


Dương Phàm đã tu tiên mười mấy năm. từng có thể nghiệm ngự kiếm phá trời cao. nếu nói ngồi kiệu vẫn là lần đầu tiên.
Cỗ kiệu tiến vào sơn trang một lúc sau, thần thức của Dương Phàm nắm được từ bên ngoài không ít ánh mắt ngạc nhiên, hắn cũng rất ít nhìn thấy bóng dáng các cỗ kiệu khác.
"Chẳng lẽ đây là cách Vũ Vụ Sơn Trang tỏ ý tôn trọng dược sư?"
Dương Phàm hơi có chút nghi hoặc. liền vén rèm che lên. hỏi:
- Chúng ta đi đâu đây?
Gã người hầu cười nói:
- Đã có người đi báo tin! Lát nữa Dương dược sư sẽ tự biết rõ.
Dương Phàm gật gật đầu, buông bức rèm che xuống, vận chuvển lực lượng thần bí Tiên Hồng Quyết trong cơ thể. tâm thần dung nhập vào không gian quanh mình. nắm trong tay toàn bộ không gian trong phạm vi hai trăm trượng, biểu tình. động tác. ngôn ngữ của người phàm và người tu tiên phụ cận đều xem rõ trong mắt.
- Người trong cỗ kiệu này là ai. ta vừa rồi thấy được diện mạo hắn. là một người thực tuấn tú trẻ tuổi, thực khó có thể tưởng tượng, hắn có được đãi ngộ như thế?
- Nghe nói mấy ngày nay, có vài vị dược sư y thuật siêu phàm đi vào sơn trang, đều được hưởng đãi ngộ như vậy. hay là người trong kiệu cũng là một vị dược sư thân phận cao trọng?
Một tu sĩ Luyện Khí Sơ kỳ kinh ngạc nói.
- Không có khả năng. làm sao có danh y tuổi trẻ như vậv? Ta nghĩ hắn hơn phân nữa là công tử của thế lực nào đó
Bên ngoài cỗ kiệu người phàm cùng một số người tu tiên Luyện Khí Kỳ, bàn tán xôn xao. phỏng đoán thân phận và lai lịch của Dương Phàm.
Dương Phàm ngồi ở trong kiệu thầm buồn cười. Trên thế giới này bất kể ở đâu. bất kể thân phận cao thấp. cũng không thiếu người tò mò hiếu kỳ.
Thời gian ước chừng uống cạn nửa chén trà nhỏ. cỗ kiệu đi vào một đại viện tao nhã cao quý liền ngừng lại.
- Mời Dương dược sư!
Hai người hầu Luyện Khí Kỳ. khom mình mời Dương Phàm xuống.
Dương Phàm mới vừa bước xuống, chợt nghe một giọng nữ giòn tan như tiếng chuông bạc:
- Hì hìDương dược sư rốt cục đến đây rồi! Hôm nay là ngày chúng ta xuất phát. Ngọc Yên còn tưởng rằng ngài không tới chứ.
Một thân xiêm y màu vàng. Sở Ngọc Yên cao nhã thoát tục đứng trước cỗ kiệu. mặt tươi cười như đóa hoa nở rộ, trong đôi mắt trong sáng như thủy tinh đó rõ ràng mang theo đầy vẻ vui mừng.
- Thì ra là Sở tiểu thư! Dương mỗ có tài đức gì mà lại hân hạnh được cô nương tự mình nghênh đón vậy!
Dương Phàm khách sáo nói dù sao cũng là nhập gia tùy tục.
- Ngọc Yên! Hắn chính là Dương dược sư mà muội đề cập với ta à?
Một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng còn đầy nam tính truyền đến từ một góc khác trong viện.
Dương Phàm chú ý nhìn. chỉ thấy một gã thanh niên mặc cẩm bào màu tím ngọc nhìn chăm chú vào mình. trong giọng nói hơi có vẻ khinh thị.
Thanh niên mặc tử bào này ước chừng hai mươi tuổi, dáng người cao lớn. mày kiếm hơi xếch lên. hai tròng mắt thâm thúy. nhưng thật ra khí vũ hiên ngang, chỉ là trong bản chất ẩn chứa vài phần cao ngạo cùng thái độ của kẻ bề trên nhìn xuống.
- Dương dược sư! Đây là Sở Thu Nhiên nhị ca của ta.
Sở Ngọc Yên cười giới thiệu với Dương Phàm.
Sở Thu Nhiên đi tới trước người Dương Phàm. mĩm cười:
- Hoan nghênh Dương dược sư đến Vũ Vụ Sơn Trang, cùng hỗ trợ chúng ta tham gia thí luyện QUỷ Thi Sơn lần này.
Dương Phàm liếc mắt một cái nhìn xuyên qua tu vi người này, hết sức kinh ngạc. Sở Thu Nhiên này dĩ nhiên là Ngưng Thần Kỳ, khó trách bản chất đối phương ẩn dấu vài phần kiêu căng.
Mới hơn nửa năm không tới đây, trong con cháu đời thứ ba của Vũ Vụ Sơn Trang đã sinh ra tu sĩ Ngưng Thần KỲ.
- Sở Thiếu chủ nói quá lời! Dương mỗ chỉ là một dược sư nho nhỏ Tầm thường.
Dương Phàm đáp lễ theo phép xã giao.
- TỐT lắm. nếu Dương dược sư đã tới, vậy chúng ta tập trung mọi người, sau đó chuẩn bị xuất phát.
Sở Thu Nhiên thản nhiên nói thoáng đánh giá Dương Phàm vài lần. cũng không chú ý nhiều. Nếu không phải muội muội Sở Ngọc Yên khăng khăng yêu cầu. cùng vói Trịnh dược sư cực lực đề cử, hắn căn bản sẽ không mời đối phương tới Tham gia thí luyện lần này.
Không bao lâu. dưới phân phó của Sở Thu Nhiên, con cháu đời thứ ba trong gia tộc lục tục hướng tới nơi này.
Dương Phàm cùng lúc nói chuyện phiếm với Sở Ngọc Yên, đồng thời cũng chú ý tới đám đệ tử Vũ Vụ Sơn Trang.
Nàng này dường như rất có hảo cảm với hắn. lời nói và việc làm thập phần tích cực và chủ động. đối vói mọi nghi vấn của Dương Phàm. đều vui vẻ giải đáp. thậm chí còn không ít bí mật có liên quan tới Vũ Vụ Sơn Trang.
"Con cháu Vũ Vụ Sơn Trang tham gia thí luyện lần này, trên cơ bản đều là tu sĩ đã ngoài Luyện Khí Trung kỳ"
Dương Phàm âm thầm quan sát. phát hiện tố chất đám con cháu Vũ Vụ Sơn Trang này rõ ràng phải cao hơn mấy bậc so với Dương gia bảo. trong ánh mắt sắc bén đầy khí thế. trên mỗi người còn ẩn chứa một khí chất sát phạt quyết đoán.
Khó trách Vũ Vụ Sơn Trang mỗi cách vài năm đều phải cử hành thí luyện cho đệ tử đời thứ ba. thậm chí không tiếc phải trả bằng thương vong.
Thí luyện chính là một loại tôi luyện trong thực chiến, trải qua lễ rữa tội sát máu. đối mặt với nguy hiểm tử vong. Dưới tình huống như vậy con cháu sơn trang tham gia thí luyện cũng không dám sơ suất khinh thường.
Không lâu sau. đã có hơn hai mươi người tập trung tại đây.
- AThíthí luyệnluyện rốt cục sắpsắp bắt đầu rồi sao?
Một giọng nói lắp chói tai truyền đến. đám con cháu đều lấm lét nhìn. trong mắt lại lộ ra vài phần kính sợ cùng cổ quái.
Người nói là một thiếu niên tướng mạo cực kỳ xấu xí. hắn không hề hình tượng tựa vào góc tường, không giống như đám con cháu khác nghiêm chỉnh xếp hàng trong sân.
Thiếu niên xấu xí mặc tùy tiện trên thân một trường bào cũ rách. hắn có một đôi mắt như con nòng nọc. cái mũi hơi lệch. môi dày. tóc rối loạn. vừa thấy thật giống như một tên tiểu khất cái.
Sở Thu Nhiên khẽ cau mày. không để ý đến người này. quay sang đám đệ tử nói:
- Chờ vài vị dược sư tới. sau đó chúng ta sẽ lập tức xuất phát đi QUỷ Thi Sơn.
- Thí luyện lần này do ta toàn quvền quản lý. bất cứ người nào nếu dám kháng mệnh. sẽ xử trị theo gia pháp!
Trong mắt Sở Thu Nhiên hiện lên vẻ nghiêm túc. dường như cố ý liếc nhìn thiếu niên xấu xí một cái.
Gã thiếu niên xấu xí làm như không nghe thấy, đang thò tay ngoáy mũi. Mấy ngón chân thò ra ngoài giầy. tản ra một mùi hôi tanh nồng nặc.
Dương Phàm không khỏi chuyển mắt nhìn gã thiêu niên xấu xí. phát hiện người này chỉ sợ là tuổi trẻ nhất trong đám người, vậy mà đã tiến vào Ngưng Thần Kỳ.
"Trong đám con cháu đời thứ ba của Vũ Vụ Sơn Trang, khi nào thì xuất hiện hai tu sĩ Ngưng Thần Kỳ?"
Dương Phàm thầm kinh hãi trong lòng.
Hơn nửa năm trước hắn đã tới Vũ Vụ Sơn Trang, lúc ấy trong con cháu đời thứ ba tu vi cao nhất còn là Luyện Khí Đại viên mãn. dường như không có nhìn thấy thiếu niên cực xấu này.
Sở Thu Nhiên tấn chức Ngưng Thần Kỳ cũng tính là bình thường, dù sao cũng là tu sĩ bước vào Luyện Khí Đại viên mãn rất lâu rồi Nhưng thiếu niên xấu xí này thì có phần không tầm thường.
Sở Ngọc Yên nhìn vẻ nghi hoặc trong mắt Dương Phàm. vội vàng giải thích nói:
- Hắn gọi Hồ Phi bốn năm năm trước còn là một đứa trẻ lưu lạc. trong lúc vô tình được một vị tu sĩ sơn trang phát hiện. không ngờ hắn có được thiên phú địa linh cái. mà lại là địa linh cái thượng phẩm! Từ đó. hắn được cha ta thu làm đệ tử, bắt đầu theo con đường tu tiên. Nhưng sau đó tiến độ tu luyện của hắn khiến mọi người giật mình kinh sợ. chỉ trong thời gian gần nửa năm. hắn từ Luyện Khí Hậu kỳ đột phá đến Luyện Khí Đại viên mãn. thậm chí một tháng trước dưới sự trợ giúp của một viên uẩn Thần Đan trung phẩm. hắn vừa mới đột phá đến Ngưng Thần Kỳ
"Thời gian mới bốn năm năm. liền đạt tới Ngưng Thần Kỳ. tốc độ này cũng quá dọa người rồi"
Dương Phàm không khỏi dùng ánh mắt kinh nghi nhìn về phía Hồ Phi.
Hắn cũng là thiên phú địa linh cái. lúc trước ở Dương gia bảo cũng phải mắt thời gian hơn mười năm. mới đột phá đến Ngưng Thần Kỳ.
Hồ Phi này cho dù có uẩn Thần Đan trung phẩm trợ giúp. cũng không có khả năng trong bốn năm năm đột phá đến Ngưng Thần Kỳ. đây dĩ nhiên đã vượt qua cực hạn của địa linh cái có khả năng đạt tới.
Chẳng lẽ hắn có được thiên linh cái cao cấp?
Ngay lúc Dương Phàm nhìn chăm chú Hồ Phi. đối phương đột nhiên ngẩng đầu lên. nhìn vào mắt hắn. trên mặt mang theo vẻ thích thú.
Lập tức. đột nhiên hắn há miệng nhe răng. cách thật xa nhìn Dương Phàm giơ nắm tay lên múa may điên cuồng, dường như là đang thị uy, trong mắt còn hàm xúc có vài phần ý khiêu khích, thật giống như một kẻ ngu ngốc.
Dương Phàm ngẩn ra. mặt lộ vẻ cổ quái: "Hay là tên gọi là tu luyện thiên tài nàyđầu óc có vấn đề?"
Sở Ngọc Yên vội vàng hạ giọng nói:
- Công tử xin đừng trách! Hắn tuy rằng là thiên tài trăm năm khó gặp. nhưng trên phương diện nào đó khác hẳn với thường nhân. đầu óc dường như thực sự có chút vấn đề
"Thì ra đúng thật là một kẻ đần độn"
Dương Phàm càng thêm hết chỗ nói rồi. đơn giản coi thường các loại tư thái khiêu khích cổ quái của đối phương, trong ánh mắt nhìn người này, không khỏi nhiều thêm vài phần thương hại.
Nhưng mà, đúng lúc này, dị biến đột nhiên phát sinh. gã thiếu niên xấu xí đột nhiên nổi giận. mãnh liệt xông tới Dương Phàm.

Tiên Hồng Lộ - Chương #105


Báo Lỗi Truyện
Chương 105/810