Chương 79: Sáng chiêu cửu phá


.
"Ba!", "Ba!", "Ba!"……
Lúc này song phương đều lấy nhanh đánh nhanh,muốn xem ai nhanh hơn ai, bất quá, Nhạc Phàm rõ ràng bị vây thế yếu , toàn lực phòng thủ mặc dù giúp hắn không có một điểm thương tổn nhưng cũng không có một chút cơ hội phản kích.
Những chiêu thức huyết lệ trên chiến trường đem so với những lần giao đấu trên giang hồ thì không có nhiều ,do đó cuộc chiến của Nhac Phàm làm người xem hưng phấn không thôi, phảng phất như đã quên đi tình thế khẩn trương hôm nay .
Tạ Chấn Hải thu hồi tâm thần, quay về Lục Tầm nói: "Nhị đệ, dựa vào nhãn lực của ngươi có thể nhận ra lai lịch tiểu huynh đệ này không? Thanh niên tuấn kiệt lợi hại như thế, trên giang hồ cũng không thể không có bối cảnh,ngươi như thế nào không nghe nói qua có một nhân vật như vậy?"
Lục Tầm cười khổ nói: "ta tự nhận linh thông tin tức trên giang hồ ,nhưng về vị tiểu huynh đệ này thì một chút ấn tượng cũng không có. Tất cả võ công hắn dùng đều là những chiêu thức không vào lưu trên giang hồ , nhưng công kích cùng phòng thủ cũng lợi hại đến khó tin, ta còn chưa bao giờ gặp qua phương thức công kích cực đoan như thế. Thế công chưa từng có từ trước đến nay,liên miên không ngừng, phòng thủ thì như bàn thạch bất di, hoàn toàn không giống với thủ đoạn của người trong giang hồ." nói xong lắc lắc đầu tự giễu .
Lại nhìn về phía Nhạc Phàm, bốn người đánh nhau càng thêm kịch liệt,người chung quanh đều bính trụ hít thở, lẳng lặng nhìn kỹ bọn họ. Trên quan đạo thanh âm "lí lí ba lạp" truyền khắp cả sơn lĩnh.
"không sai, hợp kích thuật của bọn họ quả nhiên rất lợi hại. bất quá, công kích như thế cũng không làm gì được ta, bây giờ ta đối với trận thuật này cũng có sở giải, đã đến lúc kết thúc!" Nhạc Phàm trong lòng quyết định, thân hình đột nhiên chuyển hướng, hai chân đạp mạnh, trực hướng Tiếu Minh tiến đến ……
Tiếu Minh một trận giật mình,thấy Nhạc Phàm biến chiêu như thế,liền một bước chuyển qua phía hai người bên cạnh, lập tức tạo thành một hàng thẳng tắp do Tiếu Minh cầm đầu, đồng thanh nói: "Tam tinh quán nguyệt!"
Vu Trọng song chưởng hướng đến lưng Chu Tiến, Chu Tiến lại đưa hai tay đến lưng Tiếu Minh, hai người đồng thời đem nội lực chính mình truyền cho Tiếu Minh ……
"đi tìm chếta!" theo Tiếu Minh một tiếng quát lớn, song chưởng cùng Nhạc Phàm ngạnh kháng ……
"Ầm-" chấn động kịch liệt làm bụi đất bay lên, lúc đó xung quanh sơn lĩnh, khí lãng thật lớn hướng bốn phía tản ra, người chung quanh thấy thế nhanh chóng lui về phía sau,sợ bi luồng khí lãng xâm nhập.
Nhạc Phàm bị chấn lui mười bước mới có thể định trụ thân hình, kinh mạch hai tay run lên, ngay cả nội phủ cũng bốc lên huyết khí, trong lòng cả kinh nói: "ba người tập trung lực lượng lại có thể có uy lực như thế, xem ra ta cũng xem nhẹ địch nhân rồi a."
Bọn người Tiếu Minh tuy một chút không dời, nhưng trong lòng lại đang rung động cực kì,người khác không thể thể hội hết được. Đối phương chẳng những không sợ hãi độc chưởng xâm nhập,lại còn dưới một kích hợp lực của ba người, thế nhưng chỉ là bị đánh lui mà thôi, tình hình như vậy đối với bọn họ mà nói thật sự là một đích đả kích trầm trọng a.
Nhạc Phàm vẫn đang âm thầm điều động Thất tình khí đả thông kinh mạch hai tay, nhưng đối phương không để cho hắn có chút cơ hội.
Vu Trọng tiến lên trước tiên ……
Truy phong đao quả nhiên không hổ danh "khoái" trên giang hồ, đao đao đều nhanh vô cùng, hơn nữa thi triển bất định như gió, làm cho người ta khó lòng phòng bị.
"Tê -" Nhạc Phàm phản ứng cực nhanh, hiểm hiểm né qua đao của Vu Trọng , trước ngực áo cũng rách một đường lớn.
Nhất chiêu không thành, Vu Trọng nhất định không buông tha, cổ tay vừa lật, đao thế nhanh chóng quay ngược lại, trực hướng cổ Nhạc Phàm mà đi……
Trong lúc hai người triền đấu, Tiếu Minh, Chu Tiến cũng xông tới, Nhạc Phàm lại bị bao vây, chỉ có thể bị lâm vào cảnh phòng thủ .
"thật là lợi hại đích trận thuật!" Tạ Chấn Hải trước kia cũng chỉ là nghe nói, hôm nay được kiến thức mới biết nghe không bằng thấy, hắn không cho rằng chính mình lúc này nếu trong trận có thể an toàn mà lui, trong lòng không khỏi đối với Nhạc Phàm gia tăng vài phần bội phục.
Dưới ánh mặt trời chói chang, thể lực tiêu hao phi thường lớn, Nhạc Phàm dưới hợp kích của ba người chống đở suốt một canh giờ, có vẻ có chút mỏi mệt. Hắn đã thử rất nhiều phương pháp công kích, dụng tốc độ công kích, dụng lực lượng công kích, dụng linh hoạt công kích, vẫn không thể phá khai trận này. Lúc này song phương đã đánh nhau tới bạch nhiệt hóa giai đoạn, ngoại nhân căn bản không thể nhúng tay.
"lực công kích không đủ, căn bản không thể phá tan hợp lực của ba người. công kích …… công kích ……" Nhạc Phàm vừa ngăn cản ba người tiến công,vừa khổ khổ tự tìm lại trong tất cả chiêu thức của chính mình, như thế nào mới có thể công phá hợp kích thuật của địch nhân .
"Ách!" Nhạc Phàm trong đầu đột nhiên linh quang chợt hiện: "lôi phạt!" hắn đã được thể hội rõ ràng sự lợi hại của chiêu này, nếu không phải chính mình thể phách đặc thù, có lẽ cũng đã sớm bị đánh chết.
Nghĩ đến liền lập tức hành động. Nhạc Phàm động thân tiến về phía Chu Tiến , bắt chước lực độ cùng biến hóa của"Lôi phạt Tam điệp lãng" đánh đến.
Chu Tiến đồng dạng rất nhanh lắc mình đến một bên, cùng Vu Trọng, Tiếu Minh hội hợp.
"Tam tinh quán nguyệt!" Vu Trọng hai người lại đem nội lực truyện cho Tiếu Minh ……
"Ba!" song chưởng đối song quyền,trong lòng Tiếu Minh đang cười lạnh……
Nhạc Phàm chẳng những không nhúc nhích, ngược lại biến quyền thành chưởng, rất nhanh đánh về phía song chưởng Tiếu Minh.
"Phá -" Nhạc Phàm quát lớn một tiếng, trong nháy mắt khi bốn chưởng sắp chạm vào, đột nhiên bộc phát lực lượng toàn thân …… "Bính!" song phương đều bị đẩy lui mấy bước.
"Hoa -" chung quanh mọi người một mảnh hoa nhiên, đã đánh lâu như vậy, bọn họ cũng lần đầu tiên thấy Nhạc Phàm đánh lui Vu Trọng ba người.
Nhạc Phàm nhất chiêu đắc thủ, trong lòng đại định: "xem ra thật sự là như thế. Lực độ với khống chế cơ thể cùng bộc phát mới có thể đem tự thân lực lượng phát huy đến đính đoan."
Thân hình vừa ổn, Nhạc Phàm lại tiến đến ……
"Tam tinh quán nguyệt!"……
"Bính!"…… "Bính!"…… "Bính!"……
Đánh ba lần, một lần so với một lần trọng, Nhạc Phàm chỉ là lui một bước nhỏ, mà Vu Trọng ba người lại bị đánh đến xơ xác.
Mọi người hoa nhiên! Nhạc Phàm vừa rồi còn chỉ có thể phòng thủ, sau nháy mắt công phu, hắn giống được ăn gì đó tăng lực,lại trở nên sanh mãnh như thế.
Tạ Chấn Hải cũng là vẻ mặt khiếp sợ, lẩm bẩm nói: "chẳng lẻ hắn vừa rồi vẫn đang bảo tồn thực lực?
Một bên Lục Tầm lắc đầu nói: "
ta cũng không biết, bất quá chiêu thức hắn vừa dụng chính là 'Lôi phạt Tam Điệp Lãng'……"
"Bính!"…… "Bính!"…… "Bính!"…… "Bính!"……
Lục Tầm còn chưa nói hết, liền nghe được nơi đánh nhau có tiếng, cả người như bị điểm huyệt, như thế nào vẫn không nhúc nhích, trong mắt chứa đầy vẻ không tin.
Nhạc Phàm lại một lần xông lên, liên tục ba lượt đánh qua đi, đánh văng hai tay Tiếu Minh, khống chế toàn thân cơ thể cùng lực lượng lại bộc phát ……
"Phốc -" Tiếu Minh hai tay bị đánh dạt ra, trung môn mở rộng, cùng lúc song chưởng Nhạc Phàm đã đặt ở ngực hắn, cả người nhất thời bị đánh bay ra ngoài, trên không trung máu tươi phun ra. nếu không phải có nội lực cường đại hộ thể, có lẽ một mạng đã ôhô aha.
Vu Trọng ,Chu Tiến thấy thế lập tức nhằm phía Tiếu Minh tiếp lấy hắn .
Chu Tiến từ trong lòng móc ra một lạp dược hoàn đưa cho Tiếu Minh ăn vào, đứng dậy quay về Nhạc Phàm lạnh lùng nói: "các hạ thật sự là hảo công phu, lại có thể phá 'Tam hợp Trận' của bọn tại hạ, xin hỏi cao danh đại tính của các hạ, dụng là công phu gì."(thua mà nhìu chuyện,mún chết hử!!!)
"
Lý Nhạc Phàm, vừa rồi dùng chính là ……" Nhạc Phàm nhíu nhíu mày, nói: "ta gọi nó là 'Phá Kính'."
"
Phá tẫn vừa ra, vô phòng bất phá". bộ công phu này chính là thiên hạ kỳ học từ nay về sau nổi tiếng hậu thế - "Phá Kính cửu kích".

Thương Thiên - Chương #79


Báo Lỗi Truyện
Chương 79/800