Chương 75: Gặp nhau


Trên quan đạo Kì Liên sơn, một người cỡi bạch mã nhanh chóng chạy đến, nháy mắt công phu liền vượt qua đội ngũ phía trước.
"Ông nội! ông nội! Tiểu Thanh đến đây." Trên lưng ngựa một thanh âm thanh thúy vang lên.
"Ông nội cũng thật là, như thế nào đi nhanh như vậy chứ, ta thiếu chút nữa đều đuổi không kịp ." một tiểu cô nương áo xanh từ trên lưng ngựa nhảy xuống, hươ roi có vẻ giận dữ nói.
Tạ Chấn Hải nhảy xuống ngựa, tiến lên hỏi: "Thanh nhi, ngươi như thế nào lại đến đây?"
Tiểu cô nương lau lau mồ hôi trên đầu, vẻ mặt sáng lạn nói: "Đương nhiên là tìm đến ông nội rồi. Mẫu thân nói ông nội xuất tiêu ta đều không có đến, cho nên ta phải truy đến nơi này." Vị tiểu cô nương này đúng là cháu của Tạ Phong ,Tạ Tiểu Thanh, năm nay mười lăm tuổi.
Tạ Chấn Hải nói: " cha mẹ ngươi có biết không?"
Tạ Tiểu Thanh ngẩng đầu nói: "a mẹ bọn họ không cho ta đến, là ta lặng lẽ chạy đến đây."
"Hồ nháo!" Tạ Chấn Hải nổi giận nói: "Một tiểu cô nương như ngươi như thế nào có thể một mình chạy đến nơi xa như vậy."
Tạ Tiểu Thanh thấy ông nội như thế đối với nàng, trong lòng đau xót, khuôn mắt ủy khuất nói: "Ông nội, xin lỗi! Ta nghĩ là tống tống ông nội mà thôi, nhưng mọi người đi quá nhanh , ta đuổi ba ngày mới đuổi đến ……" nói xong nước mắt ngưng tròng như muốn chảy ra.
Cảnh tượng như thế, làm cho trong lòng Tạ Chấn Hải nổi lên một loại tội á khó, nhất thời tay chân lông cuống(nước mắt con gái là vô địch^o^), vội vàng ôm Tạ Tiểu Thanh vào lòng nhẹ giọng nói: "Thanh nhi đừng khóc, ngoan, đừng khóc, là ông nội không tốt ……"
Ai biết nghe khuyên nhủ như vậy lại càng làm Tạ Tiểu Thanh khóc càng lớn tiếng, nghe được trong lòng mọi người dấy lên một trận thương cảm .
Lục Tầm cũng đi lên nhẹ nhàng vỗ về Tạ Tiểu Thanh đang khóc như mưa, ôn hòa nói: "Thanh nhi, ông nội ngươi là quan tâm ngươi thôi, ngươi đừng khóc nữa a, có phải là có chuyện gì không?"
Nghe được Lục Tầm khuyên bảo, Tạ Tiểu Thanh cũng dừng lại khốc lại, gật đầu nức nở nói: "Tiểu Thanh đuổi ba ngày, những thứ mang theo, đều đã dùng hết rồi ."
"ha ha ……", "ha ha ……" mọi người nghe xong liền có một trận cười vui, chỉ có Tạ Chấn Hải cùng Lục Tầm khóc cười không được.
Tạ Tiểu Thanh kiến mọi người cười to, mặt đỏ lên, tức khí hô hô mà nói: "các ngươi đều không được cười, không được cười!"
"A a! Thanh nhi không khóc thì bọn họ cũng không cười ngươi a." Lục Tầm mỉm cười nói.
Theo Tạ Tiểu quải niệm này đùa giỡn, hào khí ở hiện trường hòa hoãn không ít,trong lòng mọi người cũng cảm thấy dễ dàng.
Một trận qua đi, Tạ Chấn Hải nhìn tình huống bốn phía, quay về Tạ Tiểu Thanh nghiêm túc nói: "Thanh nhi, nơi này không an toàn, chúng ta không thể ở lâu, đợi ta phái người đưa ngươi về nhà, lần này áp tiêu xong ông nội sẽ trở về gặp ngươi."
Tạ Tiểu Thanh cúi đầu đạo: "xin lỗi ông nội, là ta liên lụy mọi người."
Tạ Chấn Hải sờ sờ đầu nàng, cười nói: "không liên quan đến chuyện của Thanh nhi, lần áp tiêu này vốn đã rất nguy hiểm."
"Tốt lắm, các huynh đệ cũng mệt mỏi rồi,chúng ta đến phía trước ngồi xuống nghỉ hơi một chút."
"Vâng!"
"Cẩn thận! Phía trước có người!" tiêu sư đi trước đột nhiên hô.
Mọi người lập tức dừng lại, vẻ mặt khẩn trương nhìn phía trước.
Chỉ thấy, ở dưới cây đại thụ phía trước, một gã nam tử đang ngồi trên phiến, bộ dạng nhàn nhã như đi chơi,bên cạnh còn có một tuấn mã màu đen đang ăn cỏ.
Nam tử một thân áo trắng, vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén, bên hông dắt một thanh trường đao. Quái dị chính là hắn nhìn qua khoảng hai mươi tuổi, nhưng một đầu tóc bạc, hai bên phấp phới, có thể thấy nét phiêu dật cùng lạc mịch.
Người này đúng là người rời đi từ biên hoang-Lý Nhạc Phàm.
Nhạc Phàm đã chạy hơn nữa tháng, hắn trước kia chưa bao giờ đi xa nhà nên không nhận ra đường trở về, cuối cùng chỉ có thể dọc theo quan đạo mà chạy đi.Vì khí trời thập phần nóng bức, nên liền ngồi xuống nghỉ ngơi một chút. Mặc dù hắn thể lực siêu phàm có thể không cần nghỉ ngơi, nhưng ngựa của hắn thì không được như vậy a, nếu không nghỉ chỉ sợ phải dùng hai chân mà đi.
Thấy có người đến, Nhạc Phàm cũng không để ý , ngược lại còn nhắm mắt dưỡng thần.
Lục Tầm thấy thế quay về Tạ Chấn Hải nhẹ giọng nói: "Đại ca, người này không phải địch nhân. Ngươi xem, hắn một thân bạch y, tóc có chút tán loạn, vẻ mặt phong trần, có thể nhận thấy là người đi đường."
Nghe được Lục Tầm nói như thế, Tạ Chấn Hải cũng yên lòng, Vì vậy quay về mọi người nói: "mọi người không rời thân,tại chỗ nghỉ hơi, đội một, đội hai luân phiên canh giữ,nửa khắc sau xuất phát."
"Đại ca ca, uống nước đi!" Tạ Tiểu Thanh đang cầm một chén nước, đem đến trước mặt Nhạc Phàm.
Thanh âm thanh thúy vang lên bên tai Nhạc Phàm,làm hắn không khỏi mở to mắt đánh giá Tiểu cô nương trước mắt này.
Một thân áo xanh, nhu thuận lanh lợi,đôi mắt to trong sáng. Nhạc Phàm có thể từ trong mắt nàng gặp lại sự thuần khiết kia của tiểu Nhã.
"Đại ca ca, sao vậy?" Thấy Nhạc Phàm nhìn nhìn đến phát thần, Tạ Tiểu Thanh tò mò hỏi.
Nhạc Phàm phục hồi Tinh Thần lại, nói: "không có gì." thanh âm trầm thấp, làm cho người ta vừa nghe liền biết hắn có tâm sự.
"Ta không khát, nàng uống đi!" nói xong liền lâm vào thật sâu trong hồi ức……
Vừa mới bắt đầu, Tạ Chấn Hải bọn người thấy Tạ Tiểu Thanh đi qua gặp người lạ chào hỏi, trong lòng lập tức bắt đầu khẩn trương. Đối phương chưa rõ địch ta, vạn nhất xảy ra cái gì ngoài ý muốn …… Tạ Chấn Hải không muốn nghĩ tiếp, đang chuẩn bị tiến lên thì bị Lục Tầm ngăn lại.Sau khi nghe được đối phương nói chuyện phát hiện không có ác ý, lòng cũng trở nên nhẹ nhàng .
Tạ Tiểu Thanh thầm nghĩ: "Nương thân nói với ta, chỉ có lão nhân mới có tóc bạc, như thế nào này vị đại ca ca này tóc cũng là bạc nhỉ?" nghĩ nghĩ liền đứng sang một bên, cẩn thận quan sát Nhạc Phàm.
"Ân!" Nhạc Phàm mở to mắt, thầm nghĩ: "như thế nào có nhiều người như vậy? bọn họ muốn làm gì?" hắn vừa nghĩ Tinh Thần lập lực phóng ra, phát hiện xung quanh đỉnh núi phụ cận có rất nhiều người, nhưng cách quá xa, nhìn cũng không biết bọn họ muốn làm gì.
Tạ Tiểu Thanh thấy Nhạc Phàm đột nhiên tỉnh lại, hỏi: "huynh làm sao vậy?"
Nhạc Phàm thuận miệng nói: "phụ cận có rất nhiều người đang xông tới."
Người nói vô tình,người nghe cố ý. Tạ Chấn Hải mặc dù cách Nhạc Phàm khá xa, nhưng cao thủ như hắn, tự nhiên có thể nghe được rõ ràng lời Nhạc Phàm nói. Chợt rùng mình, lập tức điều động linh giác tìm kiếm. Quả nhiên, bốn phía có rất nhiều người đang hướng nơi này đi tới. Mặc dù hơi thở rất yếu, nhưng hắn cũng cảm ứng được .
"Mọi người chú ý, bốn phía có địch nhân gần sát." Tạ Chấn Hải bay lên ngọn cây hét lớn một tiếng.
Mọi người Long Uy Tiêu cục hiển nhiên kinh nghiệm phong phú, không có một chút hỗn loạn, rút binh khí ra, đứng ở những phương vị tốt nhát để giữ xe hàng.
Sau khi Tạ Chấn Hải, quay về Lục Tầm nói: "xem ra chúng ta đã xem nhẹ đám sơn tặc này rồi, không nghĩ tới bọn họ chẳng những nhiều người, hơn nữa rất có mưu kế, vừa mới lên núi liền bao vây chúng ta."
Lục Tầm vẻ mặt âm trầm, lạnh lùng nói: "Tẩu, chúng ta ra giao thiệp một chút, hy vọng bọn họ có thể cho chúng ta mặt mũi, nếu không …… hừ!"
Tạ Chấn Hải gật gật đầu, phân phó mấy người đến bảo vệ Tạ Tiểu Thanh, tiếp theo cùng Lục Tầm đi ra khỏi đội ngũ ……

Thương Thiên - Chương #75


Báo Lỗi Truyện
Chương 75/800