Chương 104: Thiên trụ.


Đọc Truyện Online Tại TruyệnYY

Sâu trong rừng rậm, cổ thụ chekín bầu trời.

Trên nham thạch, một lão giả đang cầm chiếc labàn trên tay, giống như đang thôi diễn cái gìđó. Phía saulão làmột thiếu nữ đang lười biếng nằm trên tảng đá, khóe miệng ngậm một nhánh cây, đang ngâm ngađiệu hát nào đó.

Một già một trẻ này đúng là haingười đã tiến vào Thập phương chimôn cuối cùng –Huyền Cơlão nhân vàPhương Hàm.

Cũng không biết họ dùng bípháp gì, không ngờ cóthể xuyên quathông đạo cùng nhau đến đây. Chỉ cóđiều, nhìn trạng thái trước mặt của haingười tựa hồ đang lâm vào cục diện khó khăn.

- Connói sư bánày, người thôi diễn lâu như vậy cuối cùng cótìm được đường không?

Phương Hàm lặp đilặp lại câu này đến chính nàng nghe cũng thấy chán, vìthế không chịu nổi:

-Giờ đã quamấy ngày rồi, nếu chúng tacòn không tìm rađược Thiên duy chimôn, chúng tachết chắc.

-Ài!

Huyền Cơlão nhân quay đầu nhìn vị sưđiệt lười nhác của mình, không khỏi thở dài một hơi.

Phương Hàm này trong lịch đại đệ tử Thiên CơMôn được liệt vào loại thiên tưcực cao, đáng tiếc người này quá lười biếng, Huyền Cơlão nhân sao cóthể yên tâm giao Thiên CơMôn chonàng được.

- Nhađầu chớ nóng vội…

Huyền Cơlão nhân lại khuyên:

-Thiên Cơnhất mạch chúng tatừ trước đến này đều nhìn người xemmệnh, thăm dòThiên cơ, nếu tâm tính của mình còn nắm chắc sao mànắm chắc thiên cơđược. Khiđã làm làphải bình tĩnh không nóng vội, mới cóthể tính rakhông chút sơhở… Chỗ này không cóNhật Nguyệt Tinh thần, khắp nơi đều là mêchướng, chúng tagiờ đang bình yên vôsự đã làtính không sairồi, chờ sau khi ta suy raphương hướng của quang trụ thứ nhất, chuyện tình tiếp theo sẽ vôcùng đơn giản.

Dứt lời, Huyền Cơlão nhân lại đặt taylên labàn, cẩn thận tính toán.

Phương Hàm thấy thế, chẳng hề để ý,tiếp tục tuluyện kỳ công "nhắm mắt dưỡng thần" của nàng.

"Sa sa!"

Bên taitruyền đến một loạt tiếng vang nhỏ, Phương Hàm bất ngờ đứng dậy, cảnh giác nhìn xung quanh, vẻ mặt cóchút ngưng trọng.

- Sưbá! Sưbá?

Nghe Phương Hàm kêu to,Huyền Cơlão nhân không để ý:

-Đừng ônào, sắp tính xong rồi, con…

-Tính cái gì màtính!

Phương Hàm tiến tới cắt ngang lời của lão, không khách khí nói:

-Còn tình nữa thì mạng cũng không còn đâu, bá maunhìn xung quanh xem.

-Xung quanh thế nào? Cócái gì…

Đang nói Huyền Cơlão nhân đột nhiên ngừng lại, sững sờ tại chỗ.

Chỉ thấy xung quanh khurừng đều làdị thú lớn nhỏ đủ loại, tất cả đều tụ tập về phía haingười.

-Sư... Sưbá, chúng tanên làm gìbây giờ?

Trán Phương Hàm đổ mồ hôi lạnh, haitròng mắt như muốn lồi ra.

Lại nói Huyền Cơlão nhân, saumột lúc sửng sốt, lập tức trấn định tự nhiên nói:

-Đừng lolắng,lão phuđã sớm cóđối sách.

-Đối sách gìvậy?

Phương Hàm tràn đầy mong chờ, Huyền Cơlão nhân nhàn nhạt nói ramột câu làm nàng tức giận thiếu chút hộc máu chết

-Chạy!

Lời còn chưa dứt, Huyền Cơlão nhân lão nhân đã thả ramột conmộc hạc cự đại, sauđó thả người lên thân mộc hạc, thân thủ nhanh nhẹn làm Phương Hàm trợn mắt hámồm… Lão nhân tuổi đã ngoài trăm màcòn nhanh hơn thỏ vậy sao?

-Lão đầu tử đợi tavới !

Vừa kịp phản ứng, Phương Hàm vội nhảy lên lưng mộc hạc, không đợi nàng ngồi ổn mộc hác đã phóng lên cao, baythẳng về xa xa.

Rống! Rống! Rống!

Nhìn conmồi đã trốn mất, đàn thú phẫn nộ điên cuồng hét lên, lập tức cả rừng rậm náo loạn.

————————————

Núi nontrùng điệp, sương trắng mùmịt.

Lúc này,Long Tuấn đang ngồi trên đỉnh núi, vừa cười vừa nghiên cứu thực vật, bộ dạng tự dotự tại, rất làthích thú.

Mấy ngày qua, Long Tuấn chỉ điloanh quanh trong núi rừng, dị thú thì cả đống lớn màmột nửa bóng người lại không thấy đâu. Mặc dùđã ngự không phihành cả vạn dặm cũng chỉ loanh quanh trong núi nonliên miên bất tận. Rơi vào đường cùng, hắn đành phải thích ứng với hoàn cảnh, ẩn nấp săn bắn ởđây, cũng may khuvực này sản vật phong phú, thuhoạch không ítkỳ trân dị bảo.

Trong lúc Long Tuấn đang nhấm nháp thịt nướng thì từ phía chân trời xẹt quamột đạo quang ảnh, trùng hợp lại bayvề đúng chỗ này.

-Kia… Kia làcái gìvậy!

Đưa mắt nhìn về phía xa, ltkhông khỏi trợn mắt. Không ngờ hắn lại thấy một conmộc hạc đang bay… Đúng vậy, làtiên hạc đầu gỗ, hắn tuyệt đối không nhìn nhầm.

-Trời ơi! Đây làthế giới gìvậy, chim đầu gỗ cũng cóthể bay, cókhoa trương vậy không vậy?

Long Tuấn ngạc nhiên, nhìn mộc hạc càng ngày càng gần, cuối cùng dừng lại phía trên hắn.

-Ồ! Long Tuấn, saolại làtiểu tử ngươi?

Trên mộc hạc lòi ramột cái đầu, Long Tuấn liếc mắt liền nhận rađối phương:

- A!Tiểu thần bà, saolại làngươi? Saongươi lại tới đây?

Phương Hàm cũng không rảnh giải thích với đối phương, vội nàng:

-Đừng hỏi nhiều vội, phía sauchúng ta cóphiền toái, ngươi nhanh lên đirồi nói sau!

-Phiền toái? Có gìphiền toái cứ giao lại cho ta làđược…

Long Tuấn thấy vẻ mặt lolắng của đối phương, vỗ vỗ ngực nói, aibiết lời còn chưa nói xong, từ phía xatruyền đến động tĩnh lớn… Một mảnh đông nghịt không rõcái gì, cơhồ checả nửa bầu trời.

Chứng kiến cảnh tượng như vậy, sắc mặt Long Tuấn tức thì đại biến, phẫn nộ quát Phương Hàm:

- Conmẹ nó! Thần bàngươi đã làm chuyện đại nghịch bất đạo gì màrước nhiều taihọa vậy.

-Bớt nói vônghĩa đi!

Phương Hàm cũng lười giải thích, nói thẳng:

-Ngươi phải đilên, bằng không lát nữa bị đuổi theo, thahồ nếm mùi đau khổ.

-Mẹ nó, thiếu giađã tạo nghiệt gì màlại dính đến ônthần này chứ.

Long Tuấn mặc dùmiệng đang mắng nhưng chân không chậm chút nào, phithân một cái nhảy lên mộc hạc.

-Chạy mau! Chạy mau!

Phương Hàm vội vãthúc dục, mọc hạc như điện xẹt bayđi.

Nhìn vào bóng đén phía sau xadần, haingười không khỏi nhẹ nhàng thở ra.

-Tiểu thần bà…

Long Tuấn vừa mở miệng, Phương Hàm lập tức chặn ngang:

- Xútiểu tử, ngươi kêu ai làtiểu thần bàđó.

-Chính ngươi đó, kẻ điên như ngươi không gọi vậy thì gọi saonữa chứ? Hắc hắc hắc!

Nghe Long Tuấn nói như vậy, Phương Hàm đầu tiên làsửng sốt, sauđó ánh mắt lóe lên:

- Xú giahỏa, luôn nói xấu tatrước mặt người khác, bôi nhọ danh dự của ta,lần này đi rangoài rồi, bổn cônương tuyệt đối không tha chongươi!

Long Tuấn ngượng ngùng cười, nói sang chuyện khác:

-Đúng rồi, saongươi lại đến Cổ Vực a?Nếu tanhớ không nhầm, ngươi không tham giatỷ thí ởẨn Lâm đại hội a.

Vừa nói chuyện Long Tuấn vừa đánh giá mộc hạc thần kì, lúc này, hắn mới phát hiện ởđây còn cómột lão giả nữa.

-Ách, vị tiền bối này là?

Thấy Long Tuấn hỏi, Phương Hàm mỉm cười giới thiệu:

-Đây làđại sư bácủa ta,Chưởng giáo Thiên Cơmôn Huyền Cơlão nhân…

-Cái gì, Chưởng giáo Thiên CơMôn? Ngươi… Các ngươi tới đây làm gì?

Địa vị Thiên Cơmôn tại TuHành Giới vôcùng đặc thù, ngay cả lịch đại đại tôn cũng phải tôn kính bọn ho baphần. Long Tuấn không chỉ được nghe nhắc đến một hailần, trái ngược với truyền nhân đời này Phương Hàm, bốn chữ "Huyền Cơlão nhân" sức ảnh hưởng cực sâu xa.

Phương Hàm nghe vậy bèn ravẻ thần bínói:

-Chúng ta cóthể điđến Cổ Vực chính làĐại Tôn tự mình đồng ý,còn tới làm gì… Đó là bímật.

- Bímật? Không nói thì thôi, có gìghê gớm chứ.

Long Tuấn khinh thường, đảo đảo cặp mắt trắng dã, sauđó chắp tayvới Huyền Cơlão nhân:

-Vãn bối Long Tuấn, bái kiến Huyền Cơtiền bối.

-Ồ, ngươi chính làLong Tuấn ?Đồ đệ của LýNhạc Phàm…

Huyền Cơlão nhân khẽ gật đầu, bấm đốt ngón tay :

-Không saikhông sai, tathấy tiểu huynh đệ số mệnh thâm hậu, chính làtướng đại phú quý, bất quá mitiểu huynh đệ cósẹo, sát khí quá nặng, lại cóchút kiếp nạn, hyvọng tiểu huynh đệ saunày cóthể làm nhiều việc thiện hơn, tích thêm chút đức…

- Ha ha, đatạ tiền bối chỉ điểm.

Long Tuấn biểu hiện vôcùng cung kính, trong lòng cười thầm:

-Mấy năm gần đây tatrấn thủ biên quan, tuyrằng sát khí nặng nhưng cũng tính làtạo phúc một phương, không cócông đức trời banthì thôi, còn cókiếp với nạn gì, chẳng lẽ lão thiên làngười mùsao. Một tiểu thần bà, một lão thần côn, quả nhiên làcùng một sưmôn đi ra,hắc hắc!

-Khụ khụ!

Huyền Cơlão nhân nhìn thấu tâm tưđối phương, nhưng màkhông vạch trần. Còn Phương Hàm lại buồn cười trừng mắt nhìn đối phương, không hề nói chuyện.

Bầu không khí cóchút khó xử, Long Tuấn chỉ đành cười gượng haitiếng, đánh vỡ yên lặng:

-Huyền Cơtiền bối, người biết baonhiêu về Cổ Vực này vậy? Ta baynhiều ngày màcả nửa bóng người cũng không thấy, nếu không tình cờ gặp haingười, tacòn tưởng rằng thế giới này chỉ cómỗi mình tathôi.

-Rất lớn rất lớn!

Huyền Cơlão nhân vuốt vuốt chòm râu, cóchút cảm khái nói:

-Cổ vực này được gọi làthập phương thế giới, tự nhiên là cómười thế giới lớn như vậy, chonên dưới tình huống bình thường, giữa tu sĩvới nhau rất khó gặp mặt.

-Lớn như vậy a!

Long Tuấn líu lưỡi, trong lòng phithường kinh ngạc, thế nên lại hỏi:

-Tiền bối, vậy bây giờ mọi người chuẩn bị điđâu?

-Tìm kiếm Thiên Duy chimôn.

Huyền Cơthẳng thắn nói,Long Tuấn lập tức ngây người như phỗng, trong đầu như sấm sét nổ ra.

Thiên Duy chimôn, chính làđại môn Thiên giới trong truyền thuyết cókhả năng nhìn thấu vĩnh sinh a!

Long Tuấn nghe haingười muốn tìm kiếm Thiên Duy chimôn, trong lòng phập phồng không ngừng. Nếu người khác nói ralời này, hắn nhất định cười nhạt, nhưng đây không phải aikhác, chính là cócổ lão truyền thừa, nhìn thấu thiên mệnh –chưởng giáo Thiên Cơmôn Huyền Cơlão. Chỉ bằng vào những thứ đó, lời này cực kìđáng tin.

-Hắc hắc, nhìn ngươi bị dọa đến ngungười kìa, thật làlàm mất mặt Lýđại ca.

Phương Hàm nhìn bộ dạng sững sờ của đối phương màcười nhạo không thôi.

-Ta…

Long Tuấn đang muốn phản bác, Huyền Cơlão nhân bên cạnh cười lớn:

-Rất tốt! Rất tốt! Rốt cuộc lão phuđã tìm ra,chắc chắn làphương hướng kiarồi, chúng ta đimau….

Huyền Cơlão nhân tính toán raphương hướng cụ thể, sauđó cố định labàn trên đỉnh đầu mộc hạc, tốc độ lập tức nhanh hơn vài phần.

Tại thời điểm này, ởmột phương hướng khác bạch quang mãnh liệt bộc phát, bangười cùng nhìn lại, chỉ thấy một đạo quang tr ụbắn thẳng lên bầu trời.

-Kia... Kia làcái gìvậy! ?

-Chạy, mauchạy đi.

Trong mắt Long Tuấn hiện rõvẻ rung động mãnh liệt, mặc dùcách rất xanhưng hắn vẫn cảm nhận được uylực của quang trụ, sovới thiên địa chithế còn mạnh hơn a.

- Sưbá, chẳng lẽ đó chính là...

Biết dự đoán trong lòng Phương Hàm, Huyền Cơlão nhân ngưng trọng gật đầu nói:

-Đúng vậy! Đó chính làmột trong Cửu Phương Thiên Trụ, nhìn phương hướng, chắc chắn làBắc phương Xích Viêm Giới. Động tác của những người này thật nhanh, lúc này mới cóngày thứ ba màđã tìm được một cột, nhất định cóchuẩn bị màđến.

Phương Hàm cóvẻ khẩn trương nói:

- Sưbá, hay làchúng tađến đó nhìn xem?

Nếp nhăn trên mặt Huyền Cơlão nhân dồn thành một đống, trầm giọng nói:

-Không cần, hiện tại aicũng chưa làm được gì, một một trụ trời đều cómột conviễn cổ hoang thú bảo hộ, chỉ cóngười mang Thiên Mệnh Châu mới cóthể tới gần trụ trời.

Phương Hàm không camlòng nói:

-Vậy bây giờ nên làm gì?

-Thiên ýkhó dò a!

Huyền Cơlão nhân thở dài nói:

-Một khiCửu Phương Thiên Trụ cùng sáng, Thiên Duy chimôn sẽ xuất hiện, cùng lúc đó, năng lực Cửu Châu phong ấn sẽ giảm mạnh… Chonên, chúng taphải nhanh chóng tới trước Thiên Duy chimôn, bày Cửu Đỉnh Thăng Long Trận, trấn ápsố mệnh Cửu Châu, phòng ngừa người cótâm phá vỡ Cửu Châu phong ấn, làm hại bách tính trăm họ.

-Cái gìCửu Phương Thiên Trụ? Gì màviễn cổ hoang thú? Cửu Châu phong ấn, còn làm hại trăm họ, cónghiêm trọng vậy không a!

Long Tuấn bị những lời này của Huyền Cơlão nhân dọa chosợ hãi, bất quá lực lượng hắn yếu, căn bản không nhúng taynổi vào chuyện này.

Huyền Cơlão nhân vàPhương Hàm đều chịu áplực cực lớn, trầm mặc không nói gì.

Thương Thiên - Chương #711


Báo Lỗi Truyện
Chương 711/800