Chương 101: Chiến văn tái hiện.


Trở về thời viễn cổ là lúc, thiên địa rộng vô hạn, ai cũng không biết tận cùng của thế gian là ở nơi nào. Mà vạn vật sinh linh khó lòng di chuyển, câu thông với nhau, để tiện cho việc truyền đạo vạn linh, trí giả viễn cổ lợi dụng trận pháp siêu phàm sáng chế ra một biến pháp, khiến cho sinh linh ngay lập tức có thể di chuyển hàng tỉ vạn dặm, tốc hành thiên địa, đó là cổ hành chi thuật, được hậu thế tôn xưng là "Cổ hành thông đạo".

Cổ hành thông đạo vừa xuất hiện, thiên địa lúc đó tự nhiên là vạn pháp đại thịnh, người cầu đạo nhiều không kể xiết, hồng hoang đại địa là chốn hưng thịnh, giống như là một bức họa sinh động.

Nhưng mà, thiên đạo nhân quả tuần hoàn không thôi, thịnh cực tất suy đã là quy luật... Cường giả ngày càng nhiều, xung đột ngày càng lớn, lực lượng càng mạnh, thiệt hại càng lớn, cuối cùng mâu thuẫn bạo phát, dẫn tới hạo kiếp vô lượng, thương thiên đại địa bị nghiền nát, vô số cường giả ngã xuống, truyền thừa xa xưa bị đoạn tuyệt, mãi cho đến mấy nghìn năm sau mới dần dần khôi phục lại.

Để tránh cho việc tai họa lần thứ hai phát sinh, thượng cổ đại năng rút ra kinh nghiệm xương máu, quyết định ngừng truyền đạo, cũng đem thông đạo đi tới viễn cổ hủy bỏ toàn bộ.

Chỉ tiếc, họa sinh linh cũng không ở ngoại vật mà ở trong tâm. Trải qua bao nhiêu năm sau thượng cổ chi loạn, Tu Hành Giới hoàn toàn suy sụp, truyền thừa đã đoạn tuyệt, mà thượng cổ thông đạo tại Thập Phương điện này là chỗ được bảo tồn tương đối hoàn chỉnh nhất.

...

- Đây là Cổ Hành thông đạo sao?

Nhạc Phàm cất bước đi vào Thập Phương chi môn, tức thì bước vào trong một không gian u ám.

Ở chỗ này, hắn không cảm giác được sự tồn tại của thời gian, bản thân hắn phảng phất như hóa thành hư vô, dung nhập vào bên trong thế giới mông lung u ám này, không có trời, không có đất, không có sinh lin vận, chỉ có mênh mang u ám.

Dưới chân không có đại địa, Nhạc Phàm đành phải dựa vào cảm giác mà tiến về phía trước.

...

Bốn phía an tĩnh một cách đáng sợ, khiến cho hô hấp và tim đập dồn dập, nhưng cũng không cảm giác được bất luận một sự tồn tại nào.

Không biết qua bao lâu, Nhạc Phàm bỗng nhiên dừng bước, cau mày nhìn lên phía trên.

Không thể nói rõ rốt cuộc là vì sao, nơi này lại cấp cho Nhạc Phàm một loại cảm giác rất kỳ diệu, giống như là một thế giới căn bản không tồn tại, không nhìn thấy cũng không sờ thấy, khiến cho người ta lạc lối trong hư không vô tận này. Tràng cảnh như vậy, không khỏi làm hắn nhớ tới một loại trận pháp. Trong kỳ thuật có nói, rất nhiều trận pháp đều là mượn tinh thần lực của thiên địa, là cho con người ta u mê, lạc mất phương hướng, hoặc là bị giết chết.

Đối với trận pháp, đoạn thời gian Nhạc Phàm ở Ẩn Tiên cốc từng học qua một đoạn thời gian, hiện tại mặc dù không tính là một đại Tôn sư, thế nhưng cũng xứng với danh xưng đại sư, hơn nữa, hắn từng trải qua vô số chuyện, sáng chế ra nhiều loại trận thuật mang tính sát thương. Bởi vậy, hắn đối với trận pháp có phán đoán vô cùng nhạy cảm. Dựa vào trực giác, hắn có thể kết luận bản thân mình đang ở trong một trận pháp không gian, trong trận pháp này, không cảm giác được bất luận một thứ gì bên ngoài.

Không ngờ bằng lực của trận pháp sáng tạo ra thế giới, thủ đoạn kinh khủng như vậy quả thực nghe mà rợn người. Phải biết rằng, trong Tu Hành Giới, trận pháp được coi là thứ không quan trọg, tất cả tu sĩ luôn cười nhạt, ai lại ghĩ tới, sẽ có người bằng vào lực của trận pháp mà diễn hóa ra thế giới. Xem ra, người sáng tạo ra trận pháp này, luận tu vi hay tạo nghệ đều không dưới Đại Tôn.

Mặc dù Nhạc Phàm suy đoán ở đây hẳn không có nguy hiểm gì, thế nhưng hắn vẫn duy trì thói quen cảnh giác của một người thợ săn, chăm chú quan sát chu vi chung quanh.

Phóng thần niệm ra bên ngoài, giống như rơi vào trong nước, căn bản không dùng được nửa điểm lực lượng nào, nếu là người khác thì có lẽ đã buông tha, thế nhưng Nhạc Phàm là người tinh thông trận pháp, không những không có nỗi giận mà lại dẫn động tiễn hồn, hướng về phía trên bầu trời cẩn thận tìm kiếm.

Lướt qua tầng tầng lớp lớp mê chướng, từ phía trên không trung truyền đến một cảm giác kỳ diệu.

Phúc đến thì lòng cũng sáng tỏ, Nhạc Phàm lăng không mà ngồi đánh ra một bộ thủ quyết, hoặc liên ấn, hoặc quyền ấn, hoặc chỉ ấn, hoặc đỉnh ấn... Thủ quyết trùng trùng điệp điệp, tổ hợp trở thành một trăm lẻ tám tinh thần đồ án.

Tinh đồ vừa xuất ra, mảnh chu vi mông lung chung quanh không gian nhất thời nổi lên biến hóa kinh người.

Trong bầu trời, một tia quang mang từ từ hạ xuống, ngưng tụ trên đầu ngón tay Nhạc Phàm, hóa thành một điểm sáng. Điểm sáng này không biết từ đâu mà tới, thế nhưng theo sự ngưng tụ của quang mang, sương mù dày đặc chung quanh dần dần biến mất, lộ ra một mảnh tinh không vô tận. Đọc Truyện Online Tại TruyệnYY

Trong hư không, tinh quang lưu chuyển, từng đạo biến hóa huyền diệu diễn sinh trong lòng Nhạc Phàm.

Thủ ấn này có tên là "Tinh thần quyết", chính là thứ mà Nhạc Phàm lĩnh ngộ ra trong thời gian ẩn cư. Cùng với nó là một bộ thủ quyết, hay chính xác hơn một là một số quy tắc cùng yếu lĩnh khi tu luyện trận pháp. Tuy rằng Nhạc Phàm rất ít sử dụng trận pháp, thế nhưng cũng không có nghĩa là hắn không để ý tới "Tinh thần quyết", mà ngược lạc, Nhạc Phàm chưa từng ngừng tìm hiểu nó. Nhưng mà, càng cảm ngộ sự huyền diệu trong đó, hắn càng thấy nó không hề tầm thường.

Căn cứ vào sự ghi chép của điển cố, Nhạc Phàm từ chỗ Thích Minh Hữu cũng có lý giải một chút. Tại thời viễn cổ, trận pháp không phải là không quan trọng như hiện tại, ngược lại nó lại là thứ hưng thịnh một thời. Bất quá, ngay lúc đó trận pháp cũng không phải dùng để phòng ngự hay công kích, mà là dùng để rèn luyện kỳ thuật của người tu hành.

Không sai! Chính là rèn luyện bản thân, đem trận pháp khắc ở trên người, thập chí đem nó nhập vào bên trong cơ thể, làm cho lực lượng đạt tới đỉnh phong.

Rất nhiều trí giả viễn cổ cho rằng, cả đất trời là một trận pháp lớn, vạn vật như một quân cơ, đạo tu luyện chính là đem thiên địa lực chuyển hóa thành lực lượng của bản thân, đánh vỡ trận pháp, trở thành vĩnh hằng. Vì vậy có một ít trí giả đột nhiên nghĩ tới, nếu như thiên địa làm trận diễn hóa ra vạn vật, vậy tại sao sinh linh vạn vật không thể mượn lực trận pháp, diễn hóa ra thiên địa.

Trải qua sự thử nghiệm, rốt cuộc có một vị trí giả quan sát sự biến ảo của thiên địa, sự thay đổi lên xuống của nhật nguyệt, các ngôi sao, sáng tạo ra trận pháp, dung nhập vào trong cơ thể, lấy cơ thể luyện trận, trở thành Đại Năng, mà người này trong "Hồng Hoang cổ sử" từng ghi chép qua, chính là nhân vương đầu tiên - Hoàng Hi.

Trận pháp vừa xuất hiện, thiên địa biến sắc. Không ít người tu hành đều bái Hoàng Hi, học tập trận pháp, mà loại tu sĩ này được người khác gọi là trận tu, lấy trận tu đạo. Thế nhưng điều khiến người ta cảm thấy tiếc nuối nhất chính là, sau hai lần đại kiếp nạn thiên địa qua đi, trận pháp dần dần thụt lùi, cuối cùng sụp đổ, trở thành một trong kỳ môn bát pháp.

Nhạc Phàm không dưới một lần từng đoán rằng, bộ "Tinh thần quyết" này có thể có liên quan tới thượng cổ trận tu hay không, thế nhưng những năm gần đây, mỗi lần cảm ngộ trận pháp, vẫn không có thu hoạch.

...

Trong tinh không vô tận, sự im lặng tràn ngập không gian.

Nhạc Phàm chìm đắm trong sự biến hóa huyền diệu của Tinh Thần quyết, hoàn toàn không biết tới sự biến hóa của bản thân.

Tinh quang hạ xuống, thẩm thấu vào thân thể Nhạc Phàm, lập tức từng đạo văn ấn thần bí cổ xưa khắc vào da thịt hắn, đó chính là chiến văn đã từng như phù dung sớm nở tối tàn, là tượng trưng của chiến sĩ Thiên Vu bộ tộc.

Chiến văn giăng khắp nơi, kéo dài tới khuôn mặt của Nhạc Phàm, cuối cùng hội tụ lại mi tâm của hắn, tạo thành một ấn ký mơ hồ, như ẩn như hiện, giống như một đóa hỏa vân đang thiêu đốt chung quanh.

Khác với sự xuất hiện của chiến văn lần trước, lúc này trên mặt Nhạc Phàm vô cùng bình thường, trên người không có khí tức cuồng bạo, giống như biển cả, thâm sâu.

TInh quang như nước chảy, theo quỹ tích của từng đạo chiến văn chạy trên người Nhạc Phàm... Chiến văn giống như được tinh quang tẩm bổ, vốn văn ấn lờ mờ ảm đạm từ từ hiện lên một cách rõ ràng.

Một đạo khí tức cổ xưa tràn ngập toàn bộ tinh không, Nhạc Phàm ngồi đó, giống như chúa tể của phiến thiên địa này, những ngôi sao chung quanh đều phải chuyển động chung quanh hắn, bắn ra quang thải chói mắt.

Cảnh tượng kỳ dị diễn ra một lúc lâu.

Một lát sau, Nhạc Phàm từ trong tỉnh lại, trong lòng có một loại cảm giác rõ ràng không nói lên lời.

Thương Thiên - Chương #708


Báo Lỗi Truyện
Chương 708/800