Chương 19: Người trong tường ngọc.


Bên vách núi Thiên Trì, hùng vĩ nguy hiểm, núi non trùng điệp, một vùng mênh mông rộng lớn.

Tại một địa phương bên dưới Thiên Trì, không thấy ánh mặt trời, không có một chút sinh cơ nào, chính là một chỗ tuyệt địa, đây cũng chính là cấm địa của Thiên môn – Hàn Đàm ngàn thước.

Nơi này là một nơi chi hàn, có thể thấu tới tận chín tầng trời, lạnh mà không cứng, lạnh mà không đóng băng, loại đau đớn này rung động tâm can.

Bên cạnh Hàn Đàm, có một vách tường ngọc cao ba trượng, huỳnh quang trên bức tường chợt hiện, một thân ảnh nhỏ nhắn, xếp bằng đang ngồi trong vách tường đó, giống như là một ảo ảnh trong mơ.

Một thân ảnh từ trên không trung chậm rãi hạ xuống, chính là Tiểu Nhu.

- Tỷ tỷ...

Tiểu Nhu la lên một tiếng, từ bên trong vách tường ngọc truyền đến âm thanh của một vị nữ tử, thanh nhã uyển chuyển, ôn hòa, bên trong lại mang theo một chút thân thiết:

- Tiểu Nhu, ngươi đã đến rồi sao? Chắc hắn ngươi đã có tin tức của hắn?

- Ân ân.

Tiểu Nhu không ngừng gật đầu nói:

- Có tin tức, có tin tức, chính là một tin tức tốt.

Không đợi đối phương hỏi tiếp, Tiểu Nhu thấp giọng nói:

- Tỷ tỷ, lần trước ta nói trong lúc vô ý nghe được tin tức Lý đại ca còn sống ngươi lại không tin, nhưng lần này chính tai ta nghe từ miệng Thánh cô cùng Thánh nữ, Lý đại ca chẳng những còn sống, mà hắn còn đánh trọng thương tứ đại chân nhân.

- Ngươi nói cái gì?

Âm thanh của nữ tử bên trong vách tường kích động hơn rất nhiều, Tiểu Nhu có thể nhìn thấy thân ảnh của nàng rõ ràng có chút rung động nhẹ nhàng.

- Tỷ tỷ, ngươi đừng kích động, nghe ta nói hết đã. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Đợi cho đối phương bình tĩnh trở lại, Tiểu Nhu mới nói tiếp:

- Vừa rồi Thánh cô cùng Thánh nữ bọn họ đến tìm mỗ mỗ, khi đó ta nhìn thấy tứ đại chân nhân đang nằm trên mặt đất hôn mê bất tỉnh, lúc sau lại nghe Thánh nữ nói, các nàng lần này phụng lệnh Tôn giả đến Vấn Tâm nhai, muốn đem hài tử của tỷ tỷ trở về đây, nhưng không nghĩ tới Lý đại ca lại đánh trọng thương tứ đại chân nhân, tuy rằng mọi chuyện ta không rõ lắm, nhưng có thể khẳng định Lý đại ca không có việc gì, hài tử của tỷ tỷ cũng không có việc gì, nói không chừng hai cha con bọn họ đã nhận nhau.

...

Lần này, ngược lại bên trong vách tường này không có động tĩnh gì.

- Tỷ tỷ? Tỷ tỷ?

Tiểu Nhu thấy từ bên trong vách tường không có động tĩnh gì, còn tưởng rằng đối phương bị làm sao, vội vàng quát to nói:

- Tỷ tỷ, tỷ không sao chứ? Tỷ đừng làm ta sợ. Tỷ tỷ.

- Ta không sao...

Rút cuộc giọng nói từ trong vách tường lại vang lên, có chút khàn khàn nói:

- Ta rất tốt, ta thật sự rất tốt. Mười năm, đã mười năm rồi, vốn ta cho rằng chàng đã chết, Tiểu Băng nhi là hy vọng sống duy nhất của ta, nhưng bây giờ hắn chẳng những còn sống lại nhận ra con của chúng ta, ta nên cao hứng mới phải. Cám ơn muội, Tiểu Nhu, đây là tin tức tốt nhất mà trong mười năm qua ta nhận được. Cám ơn, cám ơn muội...

Mười năm tương tư, đắng cay không nói lên lời.

Tiểu Nhu có thể hiểu được cảm giác bi thương cùng tuyệt vọng này của đối phương, nàng lau nước mắt cười nói:

- Tỷ tỷ không nên khách khí với ta, biết Lý đại ca còn sống ta cũng thật là cao hứng a! Thật sự là kỳ quái, tại sao nhiều năm qua ta hỏi thăm rất nhiều mà không có tin tức của Lý đại ca, mấy năm nay hắn đi tới nơi nào? Lý đại ca nếu biết tỷ ở trong này, huynh ấy nhất định sẽ đến đây cứu tỷ.

Từ bên trong vách tường đó lại truyền ra âm thanh:

- Có lẽ người của Thiên môn đã biết tin tức của hắn, chỉ có điều cố ý dấu diếm không nói.

Tiểu Nhu nghe vậy, căm giận bất bình nói:

- Thánh cô các nàng cũng thật là, không ngờ lại dấu diếm tỷ lâu như vậy.

Trầm mặc một lúc lâu, lại có âm thanh từ bên trong truyền ra nói:

- Tiểu Nhu, ngươi đáp ứng với ta một chuyện được không?

Tiểu Nhu gật đầu nói:

- Tỷ nói đi, chuyện gì ta cũng đáp ứng với tỷ.

- Ngươi nếu có cơ hội gặp chàng, bảo chàng đừng đến tìm ta, cũng không nên hỏi chuyện của ta, ngươi bảo chàng mang theo Tiểu Băng nhi đến một nơi xa, cho nó một cuộc sống tốt.

- Tỷ tỷ, tỷ...

Giọng nói từ trong vách tường truyền ra cắt ngang lời nói của Tiểu Nhu:

- Ngươi nên biết, lực lượng của Tôn giả không phải là thứ mà chúng ta có thể kháng cự, ta hiện tại chỉ hy vọng chàng sống tốt, ít nhất thì có thể khiến cho đứa nhỏ của chúng ta không còn là một cô nhi, không cha không mẹ. Ta sẽ ở lại chỗ này, lặng lẽ cầu nguyện vì bọn họ, chúc phúc cho bọn họ...

- Tỷ tỷ...

Tiểu Nhu đưa tay lên che miệng, nước mắt chảy ròng, không nói lên lời. Chỉ có nàng mới hiểu được những thống khổ mà Trần Hương phải chịu.

Sự lạnh lẽo của Hàn Đàm ngàn thước này, tuyệt đối không phải thứ mà người thường có thể chịu được, cho dù là Thiên đạo cao thủ ở trong này lâu, cũng sẽ cảm nhận được từng trận lạnh lẽo, thậm chí tay chân lạnh như băng, thân thể cứng ngắc.

Nhưng người ở trong vách tường ngọc này lại ở đó suốt mười năm, mỗi ngày đều nhận sự đau đớn từ hàn độc. Nếu không phải dựa vào một chút tín niệm kiến trì chống đỡ, sợ rằng đã sớm ngã xuống.

Nhưng, cho dù là như vậy, nhưng nàng còn nghĩ tới người khác, nghĩ tới hài tử của mình, cho nên Tiểu Nhu không chút do dự đáp ứng lời thỉnh cầu của nàng, nhưng trong lòng của nàng cũng đau đớn không kém đối phương.

Tiểu Nhu đi rồi, lại có tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến.

- Trần Hương...

...

- Ngươi còn trách ta sao?

...

Hàn Băng nhìn thân ảnh bên trong vách tường, nhưng không được đáp lại, vì thế nàng tự nói:

- Chắc hẳn Tiểu Nhu cũng đã nói cho ngươi. Một khi đã như vậy, ta đây cũng sẽ đem toàn bộ tin tức về Lý Nhạc Phàm nói cho ngươi.

...

Không quản đối phương có nghe hay không, Hàn Băng đem mọi sự tình liên quan đến Lý Nhạc Phàm nói ra không sót một chữ.

Một hồi lâu sau, Hàn Băng nói xong chuyện của Lý Nhạc Phàm, lại nói tiếp:

- Trần Hương, ngươi nên biết, Lý Nhạc Phàm tuy rằng có chút lời hại, nhưng căn bản vẫn không thể chống lại Tôn giả, cho nên ngươi không nên ôm hy vọng đối với hắn.

...

- Ta hôm nay tới đây chính là muốn nói cho ngươi biết, Tôn giả tạm thời sẽ không làm thương tổn tới Tiểu Băng nhi, ngươi không nên lo lắng quá.

...

- Ngươi đã không muốn nói chuyện với ta, vậy ta đi đây.

Dứt lời, Hàn Băng chuẩn bị rời khỏi, từ trong vách tường bằng ngọc bính đó rút cuộc truyền ra âm thanh:

- Cô cô, Trần Hương muốn nhờ cô cô một chuyện.

- Một khi ngươi đã chịu gọi ta một tiếng cô cô, vậy ngươi muốn ta làm cái gì? Nói đi?

Hàn Băng có chút do dự, trong lòng cũng không thoải mái cho lắm.

Chỉ thấy Trần Hương từ bên trong nói:

- Cô cô, ta gọi người một tiếng cô cô chính là hy vọng ngươi niệm tình một chút tình cảm ngày xưa của chúng ta, đáp ứng với ta một chuyện. Vô luận sau này phát sinh chuyện gì, xin người bảo trụ tính mạng của Lý Nhạc Phàm cùng Tiểu Băng nhi, Trần Hương cho dù chết cũng sẽ nhớ rõ ân tình của người...

- Ngươi...

Trong mắt Hàn Băng có chút phức tạp nói:

- Hài tử, ngươi quả thực vẫn còn u mê, ngươi với mẫu thân ngươi đều giống nhau, vì một người nam nhân mà trả giá bằng cả đời mình, như vậy có đáng giá không?

- Đáng giá!

Nghe được câu trả lời dứt khoát của Trần Hương, Hàn Băng cuối cùng cũng đáp ứng, nói:

- Tốt! Vậy lần này cô cô đáp ứng ngươi, cho dù bất luận như thế nào, ta cũng sẽ dùng toàn lực, giữ lại cho bọn họ một mạng.

- Cám ơn cô cô!

- Ài! Nghiệt duyên a! Nghiệt duyên...

Thương Thiên - Chương #628


Báo Lỗi Truyện
Chương 628/800