Chương 499 : Uy áp


- Tu... tu sĩ!
Con ngươi đám người Du Tùng Nham co rút mãnh liệt, sắc mặt âm trầm như sắp chảy máu. Nếu nói cao thủ tiên thiên chính là đỉnh cao của giang hồ, thì cao thủ thiên đạo chính là đỉnh cao của toàn bộ thiên hạ. Bọn họ có địa vị siêu nhiên, người bình thường ở trong mắt bọn họ cũng chỉ giống như là kiến hôi mà thôi.
Giang hồ có quy củ của giang hồ, là tu sĩ thì không được tham dự tranh đấu của giang hồ, đây chính là quy định chung mà Thánh Vực và Ma Môn đề ra. Đương nhiên, điều này không tính tới tranh đấu giữa năm thế lực lớn, bởi vì bọn có tư cách để đánh vỡ quy định này, hơn nữa, bọn họ còn ngầm nhận được sự trợ giúp của Thánh Vực và Ma Môn.
Cho nên có thể nói tranh đấu giữa năm thế lực lớn là tranh đấu thiên đạo!
Đây là một thời kỳ hỗn loạn, cá lớn nuốt cá bé, cường giả vi tôn.
Quy củ thì cũng là do còn người đặt ra, nếu người có đủ thực lực thì cũng không cần để ý tới. Bởi vậy có không ít tu sĩ hành tẩu ở thế tục, tạo ra một áp lực vô cùng to lớn cho tất cả nhân sĩ giang hồ.
Bên ngoài Độc Xà lâm trở nên lặng ngắt như tờ, mọi người bất an nhìn lên trên bầu trời! Người tới nhìn qua tuổi còn trẻ, nhưng lại tản mát ra khí tức khủng bố! Một người có dáng vóc gầy yếu, vận trường sam màu xanh, lưng đeo cự kiếm, phiêu dật xuất trần! Một người khôi ngô cường tráng, vận áo bào đen, uy vũ lẫm liệt!
Tu sĩ áo đen thản nhiên liếc về phía đám người bên dưới, thì thào lẩm bẩm:
- Đây chính là nhân sĩ giang hồ trong miệng sư phụ sao? Bộ dạng thật yếu ớt.
Tu sĩ áo xanh nghe vậy mỉm cười nói:
- Nguyên Thác huynh chớ xem thường, bọn họ cũng không có ít người là kỳ tài ngút trời. Tỷ như Lôi Tráo Thiên của Vũ Thần điện cũng từng là người trong giang hồ, cho dù là trưởng bối sư môn ta cũng phải khen không dứt miệng.
- Hừ! Hạ huynh nói hắn làm cái gì?
Nguyên Thác bĩu môi, ghen ghét nói:
- Hắn cũng chỉ là một kẻ mãng phu mà thôi, ỷ vào sư bá mà diễu võ dương oai, có gì đặc biệt hơn người chứ...
- Không thể nói như vậy.
Hạ Khinh Trần lắc đầu nói: Ở Vũ Thần điện luôn là cường giả vi tôn, nếu Lôi Tráo Thiên không có thực tài thì sư bá sao lại coi trọng hắn? Hơn nữa theo ta biết, Thánh Vực cũng có không ít cao thủ trải qua tẩy lễ của giang hồ, tìm hiểu thất tình lục dục, một khi bước vào cảnh giới thiên đạo, tiền đồ không thể hạn lượng được, hơn xa những người đóng cửa tu luyện như chúng ta.
- Hạ huynh cần gì hạ thấp mình. Chúng ta lịch lãm ở hoang dã, cũng có trải qua khảo nghiệm sinh tử, sao lại không bằng những người trong giang hồ kia được?
Đạo bất đồng, không thể có chung ý kiến.
Hạ Khinh Trần âm thầm cảm thán, cũng không có cải thêm.
...
- Hai, hai vị đại nhân...
Du Tùng Nham cắn răng bước ra khỏi hàng ngũ nói:
- Không biết hai vị đại nhân giá lâm nơi này là muốn làm gì?
- Ngươi là chủ sự của nơi này?
- Cũng có thể tính là thế.
Nguyên Thác hừ lạnh nói:
- Phải là phải, không là không, gì mà tính với không tính?
- Điều này...
Du Tùng Nham đổ mồ hôi lạnh ròng ròng:
- Chúng ta không môn không phái, chẳng qua là tạm thời ở chung chỗ, cho nên cũng không có chủ sự rõ ràng...
Nguyên Thác không kiên nhẫn khoát tay nói:
- Ta hỏi ngươi, trong rừng có phải có Tử diệp thất tinh quả không?
- Tin tức này đúng là thiên chân vạn xác, chúng ta tụ tập ở đây cũng chính là vì nó.
- Thật sự là có! Tốt quá!
Nguyên Thác vui mừng mỉm cười, bất quá sau đó lại hừ lạnh:
- Bọn giang hồ mãng phu các ngươi, làm sao biết được diệu dụng của Tử diệp thất tinh quả, ăn vào không khéo lại nổ tan xác. Cũng may cho các ngươi là gặp được chúng ta ở đây.
Đối phương quát một tiếng khiến cho mọi người vừa thẹn vừa giận, nhưng cũng chỉ có thể âm thầm thở dài.
Trong lòng kích động, Nguyên Thác định lập tức xông vào trong rừng, nhưng Hạ Khinh Trần đã ngăn lại:
- Nguyên Thác huynh chớ vội, trước tiên tìm hiểu tình huống cũng không muộn.
Tiếp theo, hắn lại hỏi Du Tùng Nham:
- Ta hỏi ngươi, trong rừng có kỳ vật, vì sao không có đi vào? Hay là đang lừa dối chúng ta?
Lừa gạt tu sĩ, chụp cái mũ thật lớn. Du Tùng Nham làm ra vẻ đau khổ nói:
- Đại nhân chớ hiểu lầm, chúng ta không đi vào là bởi vì trong rừng có một trận pháp lợi hại, cộng với vô số rắn độc, những người đi trước chúng ta đều đã chết cả.
Nguyên Thác thầm khinh thường trong lòng, lợi hại trong mắt các ngươi thì có thể lợi hại mức nào? Chẳng qua là nếu có trận pháp thì có thể có tu sĩ ẩn cư.
- Đại ca, nơi này có thể có tu sĩ ẩn cư, người thử cảm ứng một chút xem sao.
Hạ Khinh Trần khẽ gật đầu, linh thức lập tức hướng phía trong rừng lan ra. Một lúc sau, Hạ Khinh Trần thu lại linh thức, hướng Nguyên Thác lắc đầu nói:
- Không được, khu rừng này quá rộng, lấy cảnh giới hiện tại của ta thì không thể xâm nhập tới điểm cuối được.
Suy nghĩ trong chốc lại, Nguyên Thác lại nói:
- Nếu có người thì trước động tĩnh lớn như thế này, hắn nhất định phải hiện thân. Huống chi Tử diệp thất tinh quả trăm năm khó gặp, nếu dùng để luyện đan thì nhất định có thể giúp chúng ta đề thăng cảnh giới. Vô luận thế nào cũng phải đạt được.
- Điều này...
Hạ Khinh Trần hơi do dự một chút rồi cũng đáp ứng:
- Nguyên Thác huynh nói không sai, hiện tại tranh đấu dữ dội, môn phái cũng khó bảo hộ chúng ta, vì một đường sinh cơ thì mao hiểm chuyến này cũng đáng.
- Tốt tốt tốt!
Quyết định xong, Nguyên Thác lập tức hướng đám người Du Tùng Nham nói:
- Chúng ta quyết định vào rừng tầm bảo, các ngươi đi trước dẫn đường!
- Cái gì?
Đám người Du Tùng Nham cả kinh. Dẫn đường sao? Cùng với đá lót đường có gì khác biệt sao?
Nguyên Thác hừ lạnh:
- Ta nói các ngươi dẫn đường, nghe không hiểu sao? Hừ...
Uy áp khổng lồ khiến cho đám người Du Tùng Nham không hề dám có chút phản kháng. Hít sâu một hơi, Du Tùng Nham trầm giọng nói:
- Đại nhân, chúng ta không thể rời khỏi đây sao?
- Không thể!
Nguyên Thác quả quyết từ chối:
- Chuyện Tử diệp thất tinh quả là do các ngươi nói ra, nếu các ngươi không dẫn đường, há chẳng phải là đang lừa gạt chúng ta.
Hạ Khinh Trần thì lại giảng hòa nói:
- Các ngươi yên tâm, nếu có nguy hiểm thì chúng ta sẽ ra tay. Đương nhiên, nếu chuyến này thành công thì các ngươi cũng sẽ có đạt được không ít ưu đãi...
Ưu đãi sao? Ánh mắt mọi người sáng lên, ưu đãi của tu sĩ đúng là có sức dụ hoặc rất lớn.
Vừa áp bức, vừa đưa ra lợi ích! Kế vừa đánh vừa xoa đúng là vô cùng hữu dụng!

Thương Thiên - Chương #499


Báo Lỗi Truyện
Chương 499/800