Chương 446 : Dữ ái đồng miên


Nhìn thấy Vạn Nhân Trảm trong tay đám người Bạch bà bà ngẩn ngơ cả nửa ngày trời vẫn chưa hồi phục lại tinh thần.
Rốt cuộc đối phương có ý tứ gì? Là âm mưu hay thành ý ? Hay còn có điều gì khác ? Trong lòng suy nghĩ ,mọi người không khỏi đề cao cảnh giác.
Bạch bà bà nhướng mày nói :" Các hạ có ý tứ gì đây ?"
"Không có ý tứ gì cả "". Quỷ diện nhân thản nhiên nói: "Thứ này đối với bổn tôn coi như vô dụng, cho nên bắt nó cho các ngươi cũng đơn giản vậy thôi. Vạn sự thường không dễ dàng như vậy. Bạch bà bà tự nhiên sẽ không tin có tiện nghi như thế. Nhìn ánh mắt hoài nghi của lão bà, quỷ diện nhân cười lạnh nói :"Hừ! Coi như bổn tôn tâm tình tốt bố thí cho vậy,muốn hay không là tùy các ngươi"
Nghe Quỷ diện nhân(người mặt quỷ) lạnh giọng trào phúng. Bạch bà bà tỉnh táo trở lại. Một khi đối phương đã dám cho chẳng lẽ mình lại không dám nhận?
"Một khi các hạ đã trọng lễ như vậy lão bà cũng không khách khí nhận lấy.
Tay cầm hung khí, quấn quanh Bạch bà bà tâm tính ổn trọng, trong mắt không lộ vẻ vui mừng, nhiều lần khó khăn Vạn Nhân Trảm rốt cuộc cũng rơi vào tay mình, có thể không vui sao? Hiện tại khi về gặp tông chủ cũng có chút công đạo
Không để ý đến tâm tình người đối diện, người mặt quỷ đứng khoanh tay, ánh mắt hướng về hải vực, thầm oán hận một mình: "Lý Nhạc Phàm ,lại là Lý Nhạc Phàm ba lần bảy lượt phá hoại kế hoạch của bản tôn ,thật sự đáng hận ,đáng hận .""
Lần này chuyện phát sinh trên đảo cũng nằm trong kế hoạch của hắn, mặc dù Lý Nhạc Phàm xuất hiện cũng được trù tính rồi, đáng tiếc người tính không bằng trời tính, kết quả cuối cùng lại không như bản thân dự tính, mà lại vượt ra ngoài ý liệu,vẫn là Lý Nhạc Phàm .
"Không quan hệ! Cho dù không được thánh giáo hỗ trợ ,cũng sẽ không làm trở ngại kế hoạch của bản tôn."
Bình phục tâm tình ,người mặt quỷ lại chuyển hướng bọn nguời Bạch bà bà nói :" Hiện tại các ngươi có tính toán gì không ?"
Giờ phút này Bạch bà bà tâm tình cực tốt, địch ý đối với người mặt quỷ phai nhạt không ít, vì thế nói thẳng :"" Ẩn lâm đại hội sắp bắt đầu, chúng ta tự nhiên là muốn trở về Trung Nguyên. Chỉ có điều thuyền của chúng ta không thấy đâu".
Đang nói lại dừng, Bạch bà bà thâm ý nhìn đối phương, ẩn ý trong đó không cần nói ra cũng biết.
Tháo mặt nạ quỷ, người mặt quỷ lạnh lùng cười cười, thoải mái nói :"
Cũng được ,thuyền các người chính là bản tôn cướp, về phần lý do bản tôn không cần giải thích "
"
Ngươi….."
Hồng lão bà muốn phát hỏa ,Bạch bà bà nhanh hơn ngắt lời nói: "
Một khi các hạ đã thừa nhận, chúng ta cũng bỏ đi những lời vô nghĩa, chẳng qua chúng ta muốn mau quay về Trung Thổ, các hạ có thể thuận đường cho chúng ta đi nhờ một đoạn không ?".
Tình thế hiện tại người ta là kẻ mạnh, mặc dù Bạch bà bà trong lòng không muốn, nhưng vẫn vì đại cục mà suy nghĩ
"
Ha ha ha…""
Người mặt quỷ cười lớn nói ; "Được, nếu các ngươi không sợ có kẻ trộm trên thuyền , thì cùng bản tôn trở về". Vừa dứt lời, thân người vọt lên hướng tới phía trước ngự không mà đi, phía trước là hải vực vô tận , người mặt quỷ hành động như thế chẳng lẽ muốn bay về Trung Thổ hay sao? Ý tưởng này không phải quá điên cuồng sao!
Nhưng mà lúc này , hải vực phía trước đột nhiên truyền đến một trận rung động lớn . Sóng cuộn trào lên, mạch nước ngầm chảy mạnh, chỉ thấy một con thuyền quái dị đang chậm rãi mọc lên từ dưới nước.
Bọn người Bạch bà bà trao đổi ánh mắt thật nhanh , rồi lập tức đi tới.
Chạng vạng tối, sắc trời ảm đạm , trong tộc vẫn còn một mảnh bận rộn , thu thập vẫn thu thập,sửa sang vẫn sửa sang , mọi người đều vì chuẩn bị cho ngày mai.
"Ông ơi , ông ơi, người đem tiểu cung của cháu đi đâu mất rồi?"
Trước nhà , tiểu cô nương hờn dỗi một trận ai oán , làm cho ông lão bất đắc dĩ lắc đầu: " Bây giờ còn nhiều thứ phải sửa chữa lại, cái thứ kia không dùng được thì giữ lại làm gì ?"
Tiểu cô nương gắt gao ôm tiểu cung trong lòng , vẻ mặt tràn đầy bất mãn :"Đây là của anh A Tang cho cháu, chờ cháu lớn lên cũng giống bọn họ bảo vệ tộc nhân".
"Tốt lắm ,thật là tốt…""
Ông lão ôm cô bé , bộ dáng vui mừng lẫn lộn tùy ý có thể thấy được.
Lão nhân thì đi an ủi, con gái chờ đợi, nhìn những đứa hài tử hương hỏa truyền thừa của tộc mà cảm động, đồng dạng còn có hi vọng.
Nhạc Phàm cùng Trần Hương bước chậm bên nhau, yên lặng cảm thụ hết biến hóa xung quanh.
Không biết là ảo giác hay không , thời gian phảng phất như lặp lai, cảnh tượng lúc còn trẻ con hiện ra trong đầu hai người . Bọn họ từng có một cuộc sống mộc mạc mà bình thản, không có cao sang, nhưng là hưởng thụ một loại hạnh phúc bình đạm , đáng tiếc bây giờ là hiện tại , cuộc sống bình thường chính là tưởng tượng vô cùng xa xỉ.
Lơ đãng, Nhạc Phàm theo thói quen cầm tay Trần Hương như khi còn bé: "Nha đầu hôm nay muốn ăn cái gì? Đại ca sẽ lấy cho em ăn,.."
Nụ cười Nhạc Phàm ấm áp, Trần Hương cho dù muốn trốn tránh, cũng không thoát được, cuối cùng chỉ có để đối phương tùy ý cầm lấy.
"
Hôm nay, ta chính là Nhã Nhi…""
Tựa hồ thông suốt, Trần Hương mỉm cười, trên mặt bớt đi vài phần lãnh ý, tâm linh bất giác biến đổi .
Ban đêm, người trong tộc quây quần bên đống lửa, bên trên nướng vài con ngỗng.
Không có nhiều tiếng cười vui, không có nhiều lời để nói, chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, bởi vì ngày mai bọn họ phải rời khỏi nơi này, có lẽ không bao giờ còn trở về nữa. Đương nhiên ,ngày mai đến cũng sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
"Non cao nước biếc một màu xanh
Thiên địa hoang sơ ta tiêu dao
Hoa dại nở, cỏ cây ngát hương
Chúng ta ca hát, ca hát…""
Một người bắt nhịp mọi người còn lại bắt đầu phụ họa theo.
Tiếng ca cao vút đánh vỡ xiềng xích của bóng đêm, điệu nhảy ưu mỹ hòa tan đi sự đau khổ trước mắt.
Chỉ một lát, trong tộc lại là một mảnh vui vẻ, ca múa cùng nhau.
Đây là tộc nhân Thủ Lăng , là người miền núi , bọn họ không lùi bước trước khó khăn, bọn họ thẳng thắn, đơn giản ,cho nên họ có thể khoái hoạt.
Trở lại phòng nhỏ, Nhạc Phàm cùng Trần Hương trầm lặng không nói, giây phút này thiên ngôn vạn ngữ cũng không biết nên nói điều gì.
" Nhã Nhi, sau này nàng có tính toàn gì không?"
Dẫu biết nàng không phải là người kia, nhưng Nhạc Phàm vẫn gọi Trần Hương là Nhã Nhi.
Đối với xưng hô như vậy , Trần Hương cũng không phản bác, hơn nữa hồi phục nói-: "
Ta phải tham gia Ẩn lâm đại hội, có rất nhiều chuyện đang chờ ta, đó là trách nhiệm của ta…"
"
Không thể trách được"" Nhạc Phàm thì thầm nói nhỏ, cũng không nói thêm gì nữa.
Trần Hương nhè nhẹ lắc đầu, tựa hồ che dấu đi mâu thuẫn trong nội tâm.
Không khí xấu hổ mà trầm tĩnh, chỉ có thanh âm hai trái tim liên hệ với nhau.
" Đại ca, có thể giúp ta chải tóc lần nữa không?"
Trần Hương đột nhiên mở miệng nói, trong lòng Nhạc Phàm nổi lên từng đợt sóng.
Nhớ khi còn bé, Nhã Nhi rất hưởng thụ chuyện được Nhạc Phàm chải đầu, lúc đó kỹ thuật của Nhạc Phàm không linh xảo nhưng Nhã nhi vẫn rất thích thú.
Vuốt ve mái tóc phiêu nhu của cô gái, đầu ngón tay Nhạc Phàm run nhẹ . Lúc này,trong đầu hắn trống rỗng.
Trong phòng tối đen,mặc dù không thấy bóng hình xinh đẹp, lại ngửi được từng trận hương thơm thanh nhã, từng đợt từng đợt tóc dài phiêu dật.
Nhè nhẹ bung ra, uốn quanh từng búi tóc.
"Nhã Nhi!"
Nhạc Phàm đột nhiên ôm trầm lấy Trần Hương, phát ra nỗi thống khổ bấy lâu.
Giờ phút này , nhẫn nại trong lòng như đê vỡ, liều lĩnh không chùn bước không hề lý trí, không thể thu hồi.
Nhạc Phàm quên mình là ai, quên thân phận đối phương, hắn chỉ biết mình nên quý trọng người trước mắt.
Bởi vì mất quá nhiều , cho nên Nhạc Phàm so với mọi người càng quý trọng hơn, đó là sự khác biệt giữa vui mừng đơn thuần và trân ái. Mà đạo lý này Trần Hương cũng minh bạch, bởi thế , lúc Nhạc Phàm ôm lấy nàng ,lòng nàng bắt đầu hòa tan đi.
" Đại ca ,hôm nay ta là Nhã Nhi"
Trần Hương âm thanh nhè nhẹ , hai người lúc này tâm hỏa rốt cục bùng cháy. Cô gái thì ngượng ngùng , nam tử thì khẩn trương. Một lúc thì quần áo trút dần di.
Qua tối nay, Trần Hương sẽ không hối tiếc nữa.
Qua tối nay, Nhạc Phàm sẽ thỏa mãn được cõi lòng khát khao.
Qua tối nay, tâm tình hai ngươi sẽ tương liên lẫn nhau.
"Quân mạc vấn, thiên địa đồng thọ dữ thùy miên
Vọng loan thương, sinh tử đạo tẫn ly biệt vãn"

Thương Thiên - Chương #446


Báo Lỗi Truyện
Chương 446/800