Chương 418 : Cường ngạnh


"Ta không phải là muội muội ngươi… ta không phải… ta không phải…"
"Ta không phải… ta không phải…"
Những lời Trần Hương nói, không ngừng vang lên trong đầu Nhạc Phàm, cả người giống như lọt vào vực sâu vô tận!
Đau buốt tận trong tim! Mờ mịt tuyệt vọng!
Một đường cuồng chiến, thân thể Nhạc Phàm sớm đã không chịu nổi trọng thương, hơn nữa lúc này tâm thần tan rã, làm sao có thể duy trì được nữa? Yết hầu thấy ngọt ngọt, một ngụm máu tươi phun ra, tán loạn trên mặt đất!
Nhìn vết máu chảy loang trên mặt đất, trong lòng mọi người đều thấy trầm trọng!
"Ngươi cần gì phải như vậy…!"
Trần Hương yên lặng không nói, vung tay ngưng kết một cổ chân nguyên thuần khiết, chậm rãi nhập vào trong cơ thể Nhạc Phàm, trợ giúp nguyên khí cho hắn…
Nhạc Phàm ngây ngốc nhìn cô gái vừa quen thuộc mà vừa xa lạ trước mắt, tất cả những gì phát sinh trong những ngày vừa qua phảng phất như trong giấc mộng.
Trần Hương đã trở lại, nhưng "Trần Hương" bây giờ đã thay đổi!
Đúng vậy, nàng thay đổi… Trần Hương giống như đã thay đổi thành một người khác.
Ánh mắt kia, giọng nói kia, thần thái kia, còn có khí chất kia… Trừ bề ngoài giống nhau như đúc ra, tất cả những cái khác đều thay đổi!
"Đây không phải là sự thật… Đây không phải là sự thật…"
Khí tức trong cơ thể Nhạc Phàm dần dần khôi phục lại sự bình tĩnh, nhưng linh hồn của hắn đã chết lặng… Hắn thật sự không dám tin, chỉ trong một thời gian ngắn, một người tại sao lại đột nhiên trở thành một người khác? Mà người thay đổi, lại là người mà bản thân quan tâm nhất trên thế gian này.
Tang Nha Tộc trưởng cùng thất đại thần tướng đứng ngẩn ra, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn hai người Nhạc Phàm, không biết nên nói cái gì.
Bọn họ vốn là chủ nhân nơi này, không ngờ thân phận hôm nay lại bị thay đổi, ngược lại thành ra người ngoài cuộc. Huống chi, quan hệ trong đó của hai người này quả thật là khúc chiết lu kỳ.
"Khụ khụ…"
Tang Nha Tộc trưởng phá tan không khí trầm trọng, vẻ mặt trù trừ nói: "Hai vị khách nhân, các ngươi có phải nên theo lão phu rời khỏi nơi này trước hay không?"
Nghe được Tộc trưởng nói như vậy, thất đại thần tướng ở bên cạnh vội vàng không ngừng gật đầu… Nơi này chính là Tế tự thần điện, làm sao có thể để người ngoài tiến vào?
Đáng tiếc Nhạc Phàm không để ý đến người khác, chỉ lẳng lặng nhìn Trần Hương, vẻ mặt vô cùng buồn bả!
Có lẽ là chân nguyên mà Trần Hương nhập vào đã có tác dụng, có lẽ là sự đè nén trong lòng đã được mở ra… Chỉ thấy ánh mắt Nhạc Phàm từ từ khôi phục lại sự thanh tỉnh, cả người từ trong tuyệt vọng hồi tỉnh lại.
Hít sâu vào một hơi, Nhạc Phàm trong đầu phảng phất hiện lên rất nhiều thứ…
Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra? Mới vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?
"Ta không thể có việc gì! Vì Nhã Nhi, ta không thể để xảy ra việc gì. Ta phải tỉnh táo… Ta nhất định phải tỉnh táo!"
Tĩnh táo là thói quen của người thợ săn, giờ phút này, Nhạc Phàm không có một ý nghĩ dư thừa nào, hắn đem tâm tình cuồng bạo của bản thân phong bế trong trái tim lạnh như băng.
"Ngươi rốt cuộc là ai?"
Nghe Nhạc Phàm đột nhiên hỏi, Trần Hương hơi kinh ngạc, lập tức hờ hững trả lời: "Ta là Trần Hương!"
"Nếu ngươi là Trần Hương, vậy Nhã Nhi ở nơi nào?"
"Ta không biết… loại cảm giác này rất kỳ quái. Ta có thể cảm nhận được sự tồn tại của nàng ta".
"Vậy rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?"
"Nàng ta rất sợ hãi, vì vậy lựa chọn trốn tránh. Sau đó, ta đã đi ra".
"Nàng tại sao lại sợ hãi? Nàng sợ hãi cái gì?"
"Ta, không biết".
Nhạc Phàm, Trần Hương một hỏi một đáp, người bên cạnh nghe được cũng không hiểu chuyện gì xảy ra. Vừa rồi vẫn còn kiệt lực điên cuồng vì người ta, tại sao một chút sau đã trở nên lạnh lùng như vậy? Chẳng lẻ đối phương thật sự đã điên rồi sao?
Nhạc Phàm đương nhiên không điên! Một người, sau khi đã kinh qua vô lần bị đánh sâu vào tâm linh, cũng khó là sụp đổ được, mà lại càng thêm kiên cường… Mà Nhạc Phàm lựa chọn chính là kiên trì.
Khẽ trầm ngâm, Nhạc Phàm tiếp tục nói: "Làm sao có thể nhìn thấy Nhã nhi".
"Ta không biết".
"Nàng ta có gặp nguy hiểm gì không?"
"Tất nhiên là không".
"… được rồi, chỉ cần người không việc gì là tốt rồi, không việc gì là tốt rồi…"
Trải qua một hồi nói chuyện, Nhạc Phàm cuối cùng đối với tình huống của Trần Hương đã đại khái hiểu rõ. Hắn có nhớ, trong "Y kinh" của Vạn tiên sinh từng có ghi lại: "Thiên địa vạn vật đều có linh tính, lấy con người làm đầu, đều có linh hồn. Hồn chia làm ba phần, thiên, địa, mệnh… Ngoài ba hồn ra còn có song hồn, song hồn không phải là tiên thiên, chỉ là nhất niệm sanh, nhất niệm tử, nắm giữ cuộc sống, tâm trí… nếu có vấn đề thì thuốc hay châm cứu đều không hiệu quá, tính mạng cũng không có gì đáng ngại…"
Đối với tình huống "Song hồn", Nhạc Phàm cũng là lần đầu tiên gặp… Trong lòng lo lắng nhưng cũng bất đắc dĩ. Cuối cùng vẫn phải chấp nhận sự thật, bất kể người trước mắt là Nhã Nhi hay là Trần Hương, cũng đều là người mà hắn cần phải bảo vệ.
"Này! Hai tiểu tử các ngươi bị sao vậy?"
Lão giả tóc vàng vừa rồi vẻ mặt buồn bực nói: "Nơi này là Tế tự thần điện của tộc chúng ta, sao lại biến thành như vậy, thật sự là có lỗi với lão tổ tông".
"Bạo Cửu, ngươi không nói cũng không ai nói ngươi câm đâu".
Thiếu phụ bên cạnh gã lạnh lùng mắng, Tang Nha Tộc trưởng vội vàng chuyển đề tài nói: "Hai vị khách nhân, nơi này là cấm địa của tộc ta, không để người ngoài tiến vào. Muốn nói gì, chúng ta hãy ra ngoài mà nói… Chuyện hôm nay, đích xác là chúng ta đã mạo phạm, xin hai vị tha thứ".
Trần Hương không nói gì, ánh mắt nhìn vào Nhạc Phàm. Hắn cũng không nói lời nào, chỉ là khe khẽ lắc đầu.
Mọi người nhướng mày, không khí lại ngưng trọng.
Tang Nha Tộc trưởng không muốn hai bên lại lâm vào xung đột, thở dài đi ra phía trước nói: "Lý Nhạc Phàm, không ngờ chúng ta lại gặp mặt nhanh như vậy…"
"Ngươi rất không muốn nhìn thấy ta?" Nhạc Phàm nhìn thẳng vào đối phương, ánh mắt bức người.
"Đương nhiên! Ta cảm giác được ngươi là người phi thường nguy hiểm, tự nhiên không muốn nhìn thấy ngươi…" Nhìn sự hỗn loạn chung quanh, Tang Nha Tộc trưởng cười khổ nói: "Sự thật cũng chứng tỏ ngươi quả thật rất nguy hiểm".
"Nhưng các ngươi không nên lừa gạt ta!" Nhạc Phàm lạnh lùng mở miệng nói: "Lúc đầu ta đã nói rồi, bất kể bảo tàng có bí mật gì, ta đều không muốn biết, càng không muốn nhúng tay vào chuyện của các ngươi, ta chỉ cần tìm bằng hữu của ta!"
"Ngươi biết cái gì?" Tang Nha Tộc trưởng không để ý đến sự lạnh lùng của đối phương.
Nhạc Phàm nói thẳng: "Minh Hữu có phải bị ngươi bắt hay không?"
"Không phải…"
"Ngươi nói dối!"
Đối mặt với chất vấn của Nhạc Phàm, Tang Nha Tộc trưởng ánh mắt lạnh nhạt nói: "Ta chính là Tộc trưởng, ngươi thấy ta có cần phải lừa ngươi không?"
"Vì mục đích không thể cho mọi người biết, có là Hoàng đế, cũng cần phải nói dối".
Nhạc Phàm thái độ mạnh bạo, một chút cũng không chịu nhượng bộ.
Sự việc đã đến nước này, Tang Nha Tộc trưởng cũng phải thừa nhận: "Được rồi, ta thừa nhận đứa nhỏ và con dã thú nọ đang ở chỗ của chúng ta…" Đang nói chợt chuyển, hắn lại nói: "Chỉ bất quá, bọn họ đích xác không phải do chúng ta bắt về, chúng ta trên bãi biển phát hiện ra một người một thú đang hôn mê bất tỉnh, cho nên mới đem bọn họ về nơi này".
Nghe được Tiểu Minh Hữu cùng Tiểu Hỏa vô sự, Nhạc Phàm khẽ nhếch miệng nói tiếp: "Cảm ơn các ngươi đã ra tay cứu giúp, ta bây giờ muốn đưa bọn họ đi".
"Không được!"
Mọi người đồng thanh phản đối, Tang Nha Tộc trưởng gấp giọng nói: "Đứa bé họ có quan hệ đến hưng suy vinh nhục của Thủ lăng nhất tộc chúng ta, ngươi tạm thời không thể dẫn nó rời đi được".
Nhạc Phàm mơ hồ cảm giác bản thân lại như lọt vào vòng xoáy nước, trong lòng cảm thấy căm tức, cho nên tức giận nói: "Nếu như ta cứ đưa nó đi thì sao?"
Lần này đây, Tang Nha Tộc trưởng không có né tránh, vẻ mặt dị thường nghiêm túc, gằn từng chữ một nói: "Nếu như ngươi cứ đưa đứa bé đó đi, toàn tộc chúng ta đây sẽ toàn lực truy sát ngươi đến cùng!"

Thương Thiên - Chương #418


Báo Lỗi Truyện
Chương 418/800