Chương 367: Vọng giang lâu thượng


Trong thạch thất Huynh đệ hội…
"Đại ca, người của hắc bạch lưỡng đạo cũng đã đến đông đủ, mặt khác bảy mươi hai thủ lĩnh bang phái đều đã an bài thỏa đáng".
"Thập đại cao thủ hắc bạch lưỡng đạo cũng đã đến hết chưa?"
"Chính đạo trừ Kiếm thánh Tiết Thiên Lan ra tất cả đều đã tới, hắc đạo thì có Long vương Thủy Thiện và Lôi quân Lôi Tráo Thiên là chưa tới".
"Nên tới cũng đã tới, không nên tới cũng tới…"
"Đại ca, bây giờ Sùng Trinh đã chết, Thái tử Chu Khang chính thức cầm quyền, thời điểm chúng ta báo thù rốt cục đã tới rồi" Đồng Tường hướng về phía Thiết Huyết ngồi, ánh mắt có chút kích động. Vô số bố trí, vô số gian nan, vô số nỗ lực, rốt cục đã có hồi báo, làm sao người ta không kích động cho được.
"Đúng vậy! Đã bao nhiêu năm, đợi bao nhiêu năm rồi, rốt cục đã sắp đạt được mong muốn" Thiết Huyết không có nhiều biểu tình, mi tâm ngược lại còn thâm trầm hơn vài phần. Tâm nguyện nhiều năm cuối cùng đã thực hiện được, nhưng trong lòng hắn lại không có nửa điểm cao hứng nào: "Chẳng lẻ, Thiết Huyết qua nhiều năm đã thui chột đi tâm tình của mình?"
Thiết Huyết bản thân không biết, người khác càng không biết.
"Đại ca…" Đồng Tường thấy thế nói: "Ngươi còn gì lo lắng nữa sao?"
Thiết Huyết trầm ngâm nói: "Ta đang suy nghĩ, nỗ lực nhiều như vậy, đến cuối cùng có đáng giá hay không".
"Đáng giá! Đương nhiên đáng giá!" Đồng Tường ánh mắt kiên định nói:: "Triều đình vô đạo, hại chết bao nhiêu người? Ta và đại ca chính là kẻ bị hại trong đó, mặc kệ là công hay tư, chúng ta đều phải đứng lên phản kháng… Vì ngày mai, vì hy vọng, Đồng Tường cho rằng mọi hy sinh đều là đáng giá, phi thường đáng giá!"
"Đáng khen thật đángkhen, ngươi bảo ta đối đãi với ngươi thế nào đây?"
Là ai thì trong lòng hoặc nhiều hoặc ít đều có chút bí mật, Thiết Huyết cũng có bí mật, thế nhưng không biết mở miệng thế nào, chỉ có thể thở dài: "Tất cả đều theo như ngươi ai bài đi, xong chuyện nơi này, chúng ta sẽ tiến quân kinh thành… Chu Khang, ta nói rồi, ta sẽ thực hiện lời hứa lúc đó, ngươi cứ chờ xem!"
"Được rồi đại ca…" Cảm giác được không khí trầm trọng, Đồng Tường chuyển đề tài nói: "Thám tử trong thành truyền tin đến, nghe nói Lý Nhạc Phàm đã vào thành, có không ít người cũng tìm hiểu tin tức của hắn, bất quá cuối cùng cũng không thu hoạch được gì".
Nhớ ra Lý Nhạc Phàm, Thiết Huyết bất giác cười, cười rất vui vẻ: "Tốt lắm! Huynh đệ này của ta rốt cục đã tới".
"Ta nghe tin tức nói, hắn đem 'Bàn Long Trại' tiêu diệt, sau đó còn giết chết Tiết Y Nhân".
"Phải không!" Thiết Huyết cũng cả kinh, nhưng lại nói: "Huynh đệ này của ta bình thường không có thể hiện gì, nhưng mỗi lần hành sự đều có thể rúng động cả giang hồ, thật sự là rất có ý tứ. Ngươi nói, giang hồ này nếu thiếu đi hắn, chẳng phải là quá sức vô vị sao".
Đồng Tường cũng không trả lời ngược lại hiếu kỳ nói: "Lý Nhạc Phàm nếu đã vào thành, tai sao hắn lại không đến gặp đại ca?"
"Hắn là người như vậy, chính là sợ phiền phức! Ha ha…" Dừng một chút, Thiết Huyết lại cười nói: "Như vậy cũng tốt, để cho người khác khỏi chú ý".
Hơi do dự, Đồng Tường lại mở miệng nói: "Đại ca, ta biết người và Lý Nhạc Phàm là huynh đệ tốt, nhưng ta nghe nói hai đồ đệ của hắn và công chúa, quận chúa triều đình có quan hệ không nhỏ, nếu như hắn ngăn cản kế hoạch của chúng ta thì làm sao bây giờ?"
"Các nàng chỉ bất quá là hai người nữ mà thôi, không thể thay đổi được gì cả. Hơn nữa, các nàng bây giờ đang bị triều đình đuổi giết, tính ra, hẳn phải là cùng phe với chúng ta".
Thiết Huyết khoát tay nói: "Ngươi yên tâm đi, ta hiểu rất rõ huynh đệ này, tâm của hắn cho tới bây giờ cũng không thuộc về giang hồ, không thích hợp tranh đua".
"Đồng Tường hiểu rõ".
"Thành vương bại vong, chỉ trong một ván thôi!"
Sáng sớm hôm sau, trời quang gió nhẹ, bên trong thành Lạc Dương vẫn là cảnh tượng phồn vinh.
"Vọng giang lâu" trong thành, là Lạc Dương đệ nhất tửu lâu, là tòa lấu có kiến trúc cao nhất, có thể nhìn ra tám phương, cảnh sắc của thành Lạc Dương đều thu hết vào mắt. Không ít phong lưu tài tử, giang hồ tuấn kiệt đều thích kết bạn tới đây, có câu ca ngợi vẻ đẹp nơi đây: "Vọng giang lâu thượng quan thiên địa, thiên cổ phong lưu đàm tiếu gian".
Lúc này, Long Tuấn và Đinh Nghị đang ngồi ở trên Vọng giang lầu, ngây ngốc ngẩn người nhìn ra xa xa, con mắt biến thành màu đen, vẻ mặt uể oải.
"A Tuấn, ngươi nói tài thần kia truyền tin tức tới sao?"
"Đương nhiên rồi".
"Ngươi khẳng định không? Chúng ta đã ngồi ở chỗ này cả đêm rồi".
"Hẳn là… có thể… có lẽ… đã truyền tin tới rồi chứ".
Đinh Nghị vô lực rên rỉ, đầu gục ở trên bàn, cũng không muốn đứng dậy nữa.
Thật ra Long Tuấn cũng rất bất đắc dĩ, bản thân hai người tại thành Lạc Dương có thể nói không quen biết gì cả, vì tìm tin tức của sư phụ, bọn họ không thể làm gì khác hơn là tìm "Tiểu tài thần" Lăng Thông hỗ trợ. Lăng Thông mặc dù không có mặt ở Lạc Dương, nhưng hệ thống tin tức cũng rất linh thông, chỉ là không biết nguyên nhân gì, đã lâu như vậy còn không có tin tức gì truyền đến.
"Mặc kệ đi, ăn một chút gì trước rồi hãy nói!"
"Rất tốt rất tốt".
Đói bụng một đêm, Long Tuấn, Đinh Nghị sớm đã đầu cháng váng hoa mắt, tùy ý kêu đôi ba món liền bắt đầu như sói nuốt hổ vồ, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt khác thường của người chung quanh.
Ngay lúc này, ba nam nữ tuổi còn trẻ đi lên lầu, nhìn qua thấy hai người như thế, trong mắt không khỏi hiện lên vẻ khinh bỉ.
"Ở đây cũng có loại thô tục này sao… Hừ!" Thanh âm trong trẻo linh động, làm cho người ta được gió xuân thổi qua tâm thần sảng khoái.
"Ồ!"
Mọi người tìm theo tiếng nhìn lại, không khỏi mắt sáng ngời.
Người mới đến là một nam hai nàng, nam tử thần thái phi dương, khí vũ bất phàm, nữ tử thanh nhã tuyệt sắc, lay động lòng người, người mới vừa nói chính là một nử tử đeo khăn che mặt màu tím.
Long Tuấn đInh Nghị vội vàng ăn uống, cũng không để ý tới, chỉ là thản nhiên liếc nhìn ba người đối phương, rồi lại tiếp tục cắm đầu làm việc.
"Vũ Tình tỷ tỷ, chúng ta ngồi xuống đi".
"Ừ, Linh Phong muội muội, chúng ta ngồi ở đây, nơi đây phong cảnh không tệ".
"Mời".
Hai nữ đi trước, nam tử theo sau ngồi xuống, phong độ như thế, làm mọi người chung quanh âm thầm tán thưởng.
Nam tử tên là Bộ Vân Thiên, chính là Thiếu chủ Vân Nam "Thanh Vân thành", nữ tử áo tím là kỳ muội Bộ Vũ Tình. Mà nữ tử ngồi bên cạnh bọn họ chính là "Lăng ba tiên tử" Nga Mi Cổ Linh Phong, đồng thời cũng là của Thần kiếm sơn trang Cổ Kiếm Nhân.
Bộ Vấn Thiên cùng Cổ Linh Phong đều là nhân vật trong "Giang hồ thập tú" bảng, vô luận võ công hay bối cảnh đều là thượng đẳng trên giang hồ. Từ ý nghĩa đó mà nói, "thập tú" chính là đại biểu cho lực lượng mới lên của giang hồ, đều là những người được chú ý bồi dưỡng, đáng tiếc bọn họ đều bị "Đao cuồng" Lý Nhạc Phàm che lấp, dù vậy, bọn họ đích thật là cao thủ xuất chúng trên giang hồ.
Nói chuyện hồi lâu, lại có bốn gã nam tử tiêu sái đi lên lầu.
Một người cầm ngọc tiêu, một người lưng đeo trường kiếm, một người tay cầm quạt gấp, cuối cùng là một người tay cầm một thanh ngọc thạch, bọn họ đúng là "Giang hồ thập tú" Đông Phương Hoán, Âu Dương Kiếm Hành, Lâm Thư Hoàn, Xa Ngọc Hàn, được người ta gọi là "Giang hồ tứ công tử".
Thấy Cổ Linh Phong ở đây, bốn người hai mắt sáng ngời, đều tiến lên thi lễ. Long Tuấn, Đinh Nghị và huynh muội Bộ Vấn Thiên đều tỏ ra thờ ơ.
Chú thich: "Giang hồ thập tú" là Dịch Phong Tình, Vương Sung, Cổ Linh Phong, Tần Ngọc, Đông Phương Hoán, Âu Dương Kiếm Hành, Lâm Thư Hoàn, Xa Ngọc Hàn, Bộ Vấn Thiên, Giang Tiểu Phong.

Thương Thiên - Chương #367


Báo Lỗi Truyện
Chương 367/800