Chương 336 : Thiên đạo dị biến


Dưới chân núi Tung Sơn người đông nghìn nghịt, thật lâu vẫn chưa rời đi. Bởi vì Thiếu Lâm Tự phong bế sơn môn, khiến mọi người càng tin tưởng, dị tượng ngày trước cùng Thiếu Lâm Tự có liên quan.
Vì muốn tìm hiểu đến tận cùng "dị tượng", người giang hồ tụm ba tụm bốn càng lúc càng đông, đều ở lại đến giờ. thậm chí có người còn mò lên cả Thiếu Lâm Tự, kết quả là bị loạn côn đánh cho chạy xuống.
Đương nhiên, người tới càng đông, việc phiền toái lại càng nhiều. Nhất là người giang hồ vốn trọng thể diện, thù mới hận cũ cứ không ngừng mà gia tăng.
Dưới mâu thuẫn càng lúc càng mãnh liệt, cá nhân có ân oán rốt cuộc bộc phát, tình thế ngày càng kịch liệt!
Dưới sự kích động của một số người, đơn đả độc đấu cuối cùng lại biến thành sự va chạm của không ít thế lực lớn trên giang hồ, náo nhiệt cả Tung Sơn không một cảnh an bình!
Cục diện hỗn loạn như thế, Thiếu lâm cùng cửu phái chính đạo đã không thể ngồi nhìn, không thể làm gì khác là ra mặt điều đình.
Nhưng mà tại đây, trên giang hồ lại truyền tới một tin tức khiến người người chấn kinh.
Ngũ độc giáo lén lút bắt giữ người giang hồ tiến hành thí nghiệm thuốc, tàn khốc thủ đoạn, tính chất ác liệt, giang hồ chi sĩ không ai không lên tiếng phê phán, ngay cả các tông phái hắc đạo còn lại cũng đều trước sau tuyên bố ra ngoài, cùng với người của Ngũ độc giáo không còn quan hệ.
Chỉ một thời gian ngắn, đường đường một trong hắc đạo lục tông Ngũ độc giáo, lại trở thành như lũ chuột qua đường trên giang hồ, người người hô đánh hô giết.
Thấy rằng giang hồ quá loạn, lại có chính đạo cửu phái ra mặt điều đình, dưới chân Tung Sơn đại bộ phận người giang hồ cũng từ từ mà rời đi. Tại thời kỳ mẫn cảm này, thật không ai nguyện ý sinh thêm thị phi. Cứ như thế, Thiếu Lâm Tự cuối cùng cũng khôi phục lại sự yên tĩnh như trước đây, mà bách tính dưới chân núi càng cầu thần khấn phật, cảm thiên tạ địa. Một tràng phong ba ngoài ý muốn cứ như vậy cuối cùng qua đi.
Trên sườn núi Thiếu Thất, đột nhiên hiện lên mấy bóng ảnh, thẳng hướng tới một gian nhà nhở trên núi. Trong nhà, ba kẻ đang đeo mặt nạ, vạo áo trước ngực in một đạo hỏa liên, toàn thân mặc trường bào rộng thùng thình, khiến người ta không rõ được mặt thật. Ba kẻ này chính là Ma môn tứ sứ "Cuồng Sa sứ giả", "Liệt Phong sứ giả" cùng "Kính Thủy sứ giả".
Mở miệng trước hết chính là Kính Thủy: "Liệt Phong, Cuồng Sa, Lý Nhạc Phàm giờ đang ở tại Thiếu Lâm Tự, hiện ta nên thế nào?"
Liệt Phong vẻ mặt bình tĩnh nói:
"Thiếu Lâm chính là cổ tự ngàn năm, nội tình thâm hậu, ngoài ra còn có chưởng môn bát phái cũng ở tại đấy, mặc dù chúng ta không sợ, nhưng cũng tính là phiền toái.
Hơn thế ngoài Lý Nhạc Phàm ra còn có mấy bạch đạo cao thủ, ta cho là nên đợi xem tình hình thế nào, chờ lúc Lý Nhạc Phàm hạ sơn thì hành động"
.
"Hừ!" Cuồng Sa cười lạnh nói: "Cho dù các người sợ chết, một mình bổn tọa vẫn có thể diệt mấy kẻ trong giang hồ đấy như thường".
"Câm mồm" Kính Thủy trách mắng: "Cuồng Sa, tôn chủ giao chúng ta cùng hành sự, nếu là xảy ra điều gì bất trắc, phá hủy đại kế của tôn chủ, ta xem người cũng không cần trở về".
"Không sai!" Liệt Phong cũng nói:
"Lão Tứ cùng ngươi đều chịu thiệt thòi dưới tay Lý Nhạc Phàm, chẳng lẽ người cho là bằng lực lượng cá nhân ngươi là có thể giải quyết việc này?"
"Đó là do trước đấy hắn ám toán bổn tọa, nếu không làm sao mà ta không giết hắn cho được!" Cuồng Sa trong lòng nghĩ thế, giải thích lại như cũ.
"Được rồi…" Liệt Phong lạnh nhạt nói:
"Nhiều lời vô ích, chúng ta trước bắt mấy hòa thượng tìm hiểu tình huống Thiếu Lâm rồi hay nói".
"Ta đồng ý xem tình hình thế nào cái đã" Kính Thủy phụ họa nói. Hai người đều đã quyết định, Cuồng Sa cũng đành thôi, chỉ là trong mắt lóe lên một tia không cam lòng rồi tiêu mất.
Đêm càng vào khuya, ánh trăng yếu ớt tản mát khắp mặt đất. Trải qua việc chúng nhân sĩ giang hồ gây náo nhiệt tại Thiếu Lâm một trận như thế, đỉnh Tung Sơn lại đặc biệt hiện ra vẻ yên tĩnh tự nhiên.
Dưới ánh trăng, một thân ảnh cô độc hòa vào sắc đêm, theo bên người chỉ có một thanh chiến đao làm bạn.
Cô đơn, tịch mịch, do dự, cảm xúc, thương hoài… "Chẳng lẽ bản thân thật muốn mang Nhã nhi từ người thân của nàng mà rời đi? Lý Nhạc Phàm, người có phải quá tự tư hay không… Chẳng lẽ ta không nên tự tư sao?"
Nhạc Phàm một mình tại đỉnh núi, lặng lẽ ngước nhìn tinh không rực rỡ, trong mắt hiển lộ tâm tư sâu lắng, nỗi thống khổ xuất phát từ tận trong linh hồn!
Không biết từ lúc nào, việc này đã thành thói quen của hắn.
"Vi… vu…"
Tiếng sáo du dương ngân nga len lỏi từng từng ngọn núi, như nghe trong có tiếng thở dài.
Sáng sớm hôm sau, sương mù dày đặc cả đỉnh núi, Nhạc Phàm tại chỗ này đứng ngây người đã được một đêm.
"A di đà phật" Một tiếng niệm phật thức tỉnh Nhạc Phàm từ trong tư niệm, Thanh Thiên thong thả tiến lại:
"Lý đại ca, hôm qua người đột nhiên rời đi mọi người đều rất lo lắng cho người, tiểu tăng thấy người trong tâm bi thống, nên mới tới xem".
"Ta rất tốt, như cũng rất tốt rồi. Có lúc, có thể cảm giác đượcệư đau đớn trong tim, mới rõ là ta còn đang sống, còn sống là còn hi vọng" .
"Thế gian bổn đa khổ, từ lai không do nhân. Tu tri phóng hạ tài năng xá đắc, bất xá như hà năng đắc, thiên địa vạn tượng, miểu miểu chúng sanh giai li bất khai nhân quả nhị tự"
Tạm dịch:
"Thế gian vốn nhiều nỗi khổ, trước nay cũng không phải do người quyết được. Biết buông mới có thể bỏ được, không buông thì thế nào mà được, thiên địa vạn vật, chúng sanh nhỏ bé đều không ra khỏi hai chữ nhân quả…"
Một số việc, kẻ khác nói cũng không nhất định hiểu, một số sự tình, cho dù hiểu cũng không nhất định có thể làm. Nhạc Phàm làm sao không rõ, chỉ là như thế nào có thể buông tha"
"
Lý đại ca, buông bỏ tức là phật!"
"
Nhưng ta không phải phật, cho nên ta buông không được".
"
A di đà phật…"
Bên ngoài Đạt ma động, Tiểu Minh Hữu còn đang gian khổ tu luyện. Một bộ "
Cơ bản đao pháp" đã đã xem ra có hình có dạng, rất có vẻ phong thái đại khí, mà đám người Khấu Phỉ thì ở một bên luận chứng cảnh giới công pháp.
Trong bọn họ, Khấu Phỉ, Không Văn, Thái Tiêu, Mạc Bắc đều đã bước nhập thiên đạo chi cảnh, mà Điêu Minh cùng Cửu Huyền cũng mơ hồ có điều cảm ngộ. Chúng nhân cảnh giới chênh lệch nhau không lớn, tự nhiên là nói mãi không hết, bàn luận sôi nổi. Chỉ là đề cập tới sau thiên đạo là gì, lại không người nào biết đáp án.
Khấu Phỉ mắt xoay chuyển, hướng tới Không Văn hỏi:
"Lão hòa thượng, tiểu sư thúc nọ của người không phải là "Ẩn sĩ" sao? Người không có hỏi qua hắn?"
"A di đà phật" Không Văn nghiêm mặt nói:
"Thanh Thiên tiểu sư thúc có nói qua, việc tu luyện cần nhất là không thể tham tiến cho nhanh, căn bản vẫn là quan trọng nhất. Lão tăng vừa mới vào thiên đạo chi cảnh, phải củng cố bản thân mới là chính đạo. Cho nên tiểu sư thúc vẫn không có bảo cho lão tăng những việc khác".
"
Thì ra là thế"
Mọi người bừng tỉnh, cũng không miễn cưỡng nữa.
"
"
Khấu Phỉ màu rậm giương lên, cười khà khà nhìn tới phía trước nói: "
Rốt cuộc không việc gì, Lý tiểu tử bọn họ đã về. Ha ha…"
Nháy mắt, Nhạc Phàm cùng Thanh Thiên sóng vai mà tới, mọi người đều lên nghênh đón.
Hôm qua sau vách núi, Nhạc Phàm trong tâm xúc cảm, vì vậy đột nhiên bỏ đi, tự mình lên núi ngồi một đêm. Đám người Khấu Phỉ cũng vì thế mà không yên lòng, hiện thấy đối phương an nhiên vóngự, tự nhiên đều thở phào nhẹ nhõm.
Cả đám huyên náo một trận, Không Văn chuyển hướng tới Thanh Thiên, chắp tay nói: "Hồi bẩm tiểu sư thúc, dưới chân núi nhân sĩ giang hồ dần đã rời đi, mà chính đạo liên minh chúng ta mọi việc đều đã bàn định, vẫn là do chúng ta Thiếu Lâm cùng Võ Đang đại diện tại "Võ lâm đệ nhất đại hội", hiện tại cách đại hội còn không tới nửa tháng, các chưởng môn bát phái còn lại đều đã về chuẩn bị. Kế tiếp nên thế nào, còn chờ tiểu sư thúc chỉ đạo".
"A di đà phật" Thanh Thiên cười nói: "Không Văn không cần đa lễ… Tranh chấp trên giang hồ đối với ta thực có không quan hệ, nhân quả mà nói thì cũng không cần phải nói. Đại hội lần này tiểu tăng không tiện ra mặt, cụ thể việc này nên do người phụ trách mới thỏa đáng".
"
Không Văn lĩnh mệnh! A di đà phật…" Không Văn cung kính thối lui một bên, chuyển tới Nhạc Phàm phía sau chắp tay nói:
"
Duyên đến duyên đi duyên không tận, hoa nở trăng sáng cũng là không. Lão tăng còn chưa chúc mừng Lý cư sĩ, rốt cuộc tự mình sáng tạo đao đạo vượt qua bức tường thiên đạo, thật đáng mừng, thiện tai, thiện tai…"
Mọi người nghe vậy cũng đều trước sau lên chúc mừng, chỉ có người chân chính bước vào thiên đạo chi cảnh mới tính là thiên đạo cao thủ, điểm này mọi người tâm lý đều minh bạch. Mà Nhạc Phàm niên kỷ còn trẻ đã đột phá vào thiên đạo chi cảnh, chính là một đoạn truyền kỳ trước nay chưa có.
Đối với sự chận thành của mọi người, Nhạc Pham chính là nhất nhất hồi lễ, chỉ là hắn sắc mặt vẫn trầm tĩnh, không có nửa điểm kích động.
Cũng là mọi người đều biết đối phương tính cách kiên cường không lộ, không có để ý tới.
Duy có Khấu Phỉ tại bên hừ lớn tiếng: "Hừ hừ! Lý tiểu tử, hôm qua không nói một câu đã bỏ đi, thật là đáng đánh. Lão phu còn muốn hỏi ngươi, bước vào cánh cửa thiên đạo cảm giác không tệ chứ?"
Mọi người còn lại nghe vậy ngẩn ra, ánh mắt nóng rực liền tập trung trên thân Nhạc Phàm, giống như là muốn đem toàn thân hắn từ trên xuống dưới phân ra mà tử tế nghiên cứu một phen.
Vài ngày trước đỉnh núi sụp lở, thiên địa dị tượng, động tĩnh huyên náo lớn như thế, cơ hồ kinh động cả giang hồ, nói bọn hắn không rung động, không hiếu kỳ, khẳng định là lừa mình dối người.
Hiện tại Nhạc Phàm trở lại, tự nhiên là muốn hỏi rõ ràng minh bạch.
"Cảm giác?"
Nhạc Phàm trên mặt lộ vẻ mờ mịt. Tự mình tỉnh lại không lâu, liền vội vã tìm Thanh Thiên, sau khi nghe xong một số việc về bên ngoài giang hồ, nhất thời cảm khái mà ở tại đỉnh núi một đêm, đến giờ, hắn cũng không có chăm chú đánh giá tình huống của mình.
Giờ đề cập tới, Nhạc Phàm cũng không biết lên tiếng từ đâu, vì vậy nói thẳng:
"
Vẫn chưa biết".
"
Ồ!" Mọi người tắc nghẹn, Khấu Phỉ càng đánh mạnh vào ngực mà kêu: "Không có thiên lý! Không có nhân tính! Đồng dạng bước nhập vào ngưỡng cửa thiên đạo, vì sao người lại có động tĩnh lớn như thế ? Chúng ta mấy người lại cứ lặng lẽ vô thanh…"
Nhớ tới một đao kinh thiên kia của Nhạc Phàm, Khấu Phỉ càng nói càng hung hăng: "
Thật là ác, xú tiểu tử kia tiến nhập thiên đạo chi cảnh lại có thể không thèm để ý! Tức chết lão phu! Tức chết lão phu".
"
Vậy người đi chết đi!"
Mạc Bắc khinh thường nguyền rủa một câu, lập tức hướng Nhạc Phàm nói tiếp:
"
Tiểu huynh đệ, vậy người mau xem thử, cảm thụ cảm thụ tự mình có gì biến hóa. Thiên đạo chi cảnh chính là khả ngộ bất khả cầu, chính là giấc mộng của người luyện võ bình sinh chúng ta, cũng chính mà một giai đoạn hoàn toàn mới".
"
Được rồi" Nhạc Phàm cứ thế mà ngồi, chậm rãi nhắm hai mắt, thu liễm tâm thần, một loại cảm giác chưa từng có thẩm thấu toàn thân, làm hắn trong lòng sáng lên một tia minh ngộ.
Thiên địa bao la phảng phất đều tại trong lòng, vô ảnh vô hình, tự nhiên mà thế, vạn vật tuần hoàn, sanh sanh bất tức… cảm giác này… quả nhiên là thiên đạo chi cảnh!
Chung quanh đám người Khấu Phỉ đều vuốt vuốt cằm, cũng không tới quấy rầy, để Nhạc Phàm tiếp tục bảo trì loại trạng thái cảm ngộ này.
Ở bên trong, Nhạc Phàm âm thầm kinh dị, gân cốt cứng cỏi, từng dòng thanh lưu phát ra những tiếng "tinh tinh" bừng bừng sinh cơ.
"
Long cực cửu biến" rốt cuộc lại có đột phá, hắn cảm giác lực lượng vô tận cuồn cuộn dâng trào, nhục thể đã đạt tới lực lượng tuyệt đối.
Giữa đỉnh đầu, "
Linh khiếu" rất nhanh hấp thu thiên địa nguyên khí…
Trong kinh mạch, nguyên đan thuần khiết vận chuyển rất nhanh trong kinh mạch, quầng sáng thất sắc dị thường thúc động!
Mà tại thức hải, "
Tiến hồn" không ngừng xoay tròn, từng điểm từng điểm thối luyện. Từ nguyên đan phóng thích ra thất sắc nguyên khí, chính là thất tình!
Mà tinh thần lực càng cuồn cuộn không dứt tản ra tứ phía, trước khi chỉ tới khoảng cách mấy trăm trượng, hiện tại lại có thể cảm giác tới sự vật trong ngàn trượng, có thể nói đề thăng cực lớn về chất!
Tình huống như thế, nhưng Nhạc Phàm ngược lại có chút kinh ngạc:
"Khó đạt tới trạng thái thiên đạo chi cảnh là đây sao? Ngoại trừ nhục thể lực lượng cùng tinh thần lực tăng gia, cũng không có cảm giác gì khác sao?"
Mở hai mắt, Nhạc Phàm trong lòng đầy nghi hoặc, không khỏi ngây người. Chúng nhân thấy Nhạc Phàm tỉnh lại, toàn bộ đều tiến tới. Khấu Phỉ cầm lấy Nhạc Phàm bả vai, cười mắng:
"
Thế nào tiểu tử thúi, cảm giác không tệ chứ? Được rồi, có hay không phát giác tự mình có gì khác trước?"
"
Khác trước?" Nhạc Phàm gật gật đầu rồi lại lắc đầu, nói: "Cám giác rất tốt, tâm thần cùng thiên đạo kết hợp càng sâu sắc. Chính là ngoại trừ lực lượng cùng tinh thần lực tăng cường một chút, thì không có gì thay đổi cả?"
"
Cái gì?" Mọi người tất cả đều sửng sốt, đến ngay cả Thanh Thiên cũng không minh bạch Nhạc Phàm trên thân phát sinh thế nào.
Rõ ràng đối phương cảnh giới đã bước vào thiên đạo, tại sao trong cơ thể còn không có biến hóa? Nhạc Phàm thấy chúng nhân sửng sốt mà nhìn, cảm thấy kinh ngạc mà nói:
"
Chẳng lẽ các người lại có biến hóa gì?"
"
Điều đó đương nhiên!"
Khấu Phỉ ưỡn lưng vươn ngực mà nói: "
Bước nhập thiên đạo chi cảnh về sau, lão phu không những càng thêm kết hợp thiên địa tự nhiên, mà trong thể nội tiên thiên chân nguyên đều đã ngưng tụ thành đan, kim quang xán lạn, mặc dù lớn nhỏ chỉ cỡ hạt đậu, nhưng lại không biết so với trước cường đại hơn bao nhiêu lần. Chân chính thiên đạo cao thủ chính là thông qua "kim đan" chi lực mà dẫn, ngự giá một bộ phận thiên địa chi thế tiến hành công kích, không phải như thế, vậy cùng tiên thiên cao thủ phổ thông kia sao có khác biệt chứ… Tiểu tử, người tại tử tế xem lại, xem không tại kim đan của người thái quá nhỏ mà không thấy? Hắc hắc…"
Người nào nghe được cũng thấy Khấu lão đầu nói bậy bạ, tự mình thân thể thay đổi gì, chính là nhìn không thấy cũng phải cảm giác tới chứ.
Bất quá đoàn người chính là vẫn hy vong như lời Khấu Phỉ, có lẽ thật là "kim đan" quá nhỏ nên không phát hiện. Nếu không, Nhạc Phàm cho dù lĩnh ngộ thiên đạo chi cảnh, nhưng lại không cách nào giá ngự thiên địa chi thế, vậy sao tính là chân chính thiên đạo cao thủ.
Nhạc Phàm càng mờ mịt, tự mình trong cơ thế đích xác có "nguyên đan" lớn nhỏ cỡ long nhãn, chính là nguyên đan này lần trước linh khiếu trọng khai ngưng kết mà thành, cũng không phải là sau này hiểu được thiên đạo chi cảnh mới xuất hiện. Hơn nữa, đã biết "nguyên đan" thị trong suốt, chứ không phải theo lời Khấu Phỉ kim quang xán lạn.
Nhìn thấy biểu tình Nhạc Phàm như thế, đám người Khấu Phỉ tự giác trầm mặc, tựa hồ không có kim đan ngưng kết đối Nhạc Phàm mà nói, chính là một sự tình rất bi ai, thậm chí là phi thường đả kích!
"A di đà phật" Một tiếng phạm âm hoán tỉnh mọi người, Thanh Thiên vẻ mặt lộ vẻ mỉm cười nói: "Các vị đây là sao? Chẳng lẽ các người đều quên một đao kinh thiên nọ của Lý đại ca sao? Cho dù Lý đại ca không có kim đan, vô pháp giá ngự thiên địa chi thế, nhưng lực lượng của hắn phi thường cường đại, các người ai có niềm tin có thể ngăn cản khí thế nhất đao kia?"
"
Cái này…" Đám người Khấu Phỉ không lời nào nói hết, đối diện với kinh thiên nhất ao của Nhạc Phàm ngày ấy, bọn họ đích xác không có bao nhiêu niềm tin.
"
Các vị tiền bối không cần như thế…" Nhạc Phàm tiếp lời:
"
Có thể là bởi tại hạ tu luyện công pháp kỳ lạ, cho nên mới không có hội xuất kim đan. Bất quá, ta cảm giác được mình lực lượng rất cường đại, cho dù không thể lấy sự hỗ trợ của ngoại lực, cũng sẽ không thua mọi người".
"
Xoạt" Tiếng nói vừa dứt, Nhạc Phàm hoa tay xuất đao, nhẹ nhàng xẹt qua, vách núi đối diện ngoài trăm trượng kia, nhất thời lưu lại một vết đao thâm sâu, dày mà rộng, xa xa nhìn lại, giống như một vết thẹo hung tợn!
Một tiếng nổ vang qua, nhưng lại không có đá vụn văng ra. Chính là, đao ngân lướt qua, nham thạch đã thành tro bụi.
"
Cái này… cái này… Đao thế thật là cường đại!" Mọi người trợn mắt nhìn vách núi xa xa! Khấu Phỉ càng thêm bỏ đi ý niệm cùng đối phương tỷ thí. Đao khí phóng ra cũng không phải khó, bình thường tiên thiên cao thủ cũng có thế làm, càng không nói tới mọi người tại đây. Nhưng bọn họ tâm lý lại càng minh bạch, cương khí cường thịnh cũng là có cực hạn, một khi vượt ra cực hạn này, cương khí liền tan rã. Tính tới cường đại như Khấu Phỉ, có thể giá ngự thiên địa chi thế đao đạo cao thủ, cũng không có khả năng tại ngoài trăm trượng lưu lại dấu vết thâm sâu thế kia. Ai cường ai nhược tự nhiên liếc qua là thấy.

Thương Thiên - Chương #336


Báo Lỗi Truyện
Chương 336/800