Chương 243: Thùy canh hung


Bên trong "Nghênh lai khách lâu" vốn rất náo nhiệt ồn ào, đột nhiên có chuyện phát sinh, cả gian trà lâu dần dần im lặng.
"Mau nhìn kìa! Bên kia làm sao vậy?"
"Có thể là muốn đánh nhau!"
"Những người kia thật hung dữ!"
"Đúng vậy! Mấy tên gia hỏa to cao kia, một quyền hạ xuống, người tuổi trẻ kia chắc chết quá…"
"Ài, trong loạn thế, nắm đấm lớn chính là đạo lý!"
Vừa nói chuyện, ánh mắt mọi người không khỏi nhìn về phía bên rìa khách lâu, chỉ thấy mấy người mang theo binh khí, cao lớn như hung thần ác sát vây quanh một nam tử mặc áo thợ săn.
"Tiểu tử, mau tránh ra… Chúng ta có nhiều người ngươi hãy đổi chỗ cho bọn ta" Tên đại hán cầm đầu mặc kệ đối phương có đồng ý hay không, trực tiếp để binh khí quần áo trên bàn, bao tải lớn đặt bên cạnh.
Nhạc Phàm vẫn không để ý tới, vẫn cầm chén rượu thưởng thức. Cho dù hắn không muốn tranh chấp , nhưng không có nghĩa là hắn sợ phiền toái.
"Rầm!" Gã đại hán đập mạnh lên bàn, làm làm cho cả cái bàn rung chuyển. Sau đó nói: "Tiểu tử thúi, Hùng Ngũ ta đang nói chuyện, ngươi có nghe không? Ngươi điếc à?"
"Mau tránh ra…"
"Ngươi có tin là chúng ta sẽ ném ngươi ra ngoài không?"
"Thu thập hắn!"
"Lên!"
"Dừng tay!"
Vài tên đại hán muốn động thủ thì đột nhiên có một người bước tới, ngăn cản sự tranh chấp này!
Mọi người quay đầu nhìn lại thì thấy một gã cẩm y nam tử tay bần bàn tính bằng ngọc đi tới. Trông cách hắn cười, khí độ bất phàm, cũng có thể đoán được người này không giàu thì cũng sang.
Nhạc Phàm thản nhiên liếc mắt một cái liền nhận ra nam tử này, hắn chính là người đã gặp vài ngày trước đó tại Trữ Huyền thành chính là "Tiểu tài thần" Lăng Thông, đây là ngẫu nhiên gặp lần thứ hai.
Tiến tới, Lăng Thông liếc mắt dò xét Nhạc Phàm, rồi chuyển hướng về phía mấy tên đại hán nói: "Các vị bằng hữu, ta chính là lão bản ( chủ quán ) của khách lâu, tửu điếm mới khai trương, xin các vị cho chút thuận tiện!"
"Cho chút thuận tiện?" Hùng Ngũ cao giọng, cẩn thận đánh giá đối phương, vui vẻ nghỉ: "Xem ra là một ông chủ có tiền, nói không chừng có khả năng. Hắc hắc…"
Nghĩ xong, Hùng Ngũ liếm môi nói: "Ngươi cũng thấy, chúng ta nhiều người như vậy, vốn muốn tiểu tử này nhường cho, nhưng hắn không hiểu chuyện, dám ngồi lỳ tại bàn không đi, nên bọn ta mấy người muốn giáo huấn hắn một chút để hắn nhớ"… Ừm, nếu lão bản ra mặt nói hộ, thì chúng ta cũng có thể bỏ qua. Bất quá, lão bản cũng nên biết, đã ra khỏi cửa thì không thể quay đầu, chuyện này…" Nói rồi ngón tay làm động tác đầy ý tứ "Ngươi có hiểu không".
Mọi người chợt hiểu, nguyên lai bọn này muốn nhân dịp khách lâu khai trương, đến đây tìm cớ thu tiền. Nhìn bọn này mặt dày như vậy, chắc chắn không phải là mới một hai lần.
"
Ha ha! Có thể sử dụng tiền để giải quyết chuyện này, không thành vấn đề, không thành vấn đề…" Lăng Thông thần sắc không thay đổi, vẫn giữ vẻ khách khí như cũ nói: "Tất cả mọi người đường xa đến đây, nghỉ ngơi khách lâu cũng là phúc phận. Gặp nhau cũng là duyên, cần gì phải tổn thương đến hòa khí… Không bằng tại hạ chiêu đãi, trước tiên sắp xếp cho các vị một bàn tiệc, có chuyện gì chúng ta từ từ nói chuyện. Các vị thấy thế nào?"
Lăng Thông cử chỉ hào phóng, ngữ khí cũng hòa nhã, một vài tên đại hán cũng bớt nóng nảy đi đôi chút, trên mặt hiển thị vẻ tự đắc.
Hùng Ngũ đang định nói chuyện, Nhạc Phàm lại đột nhiên nói: "
Ngươi không muốn ta động thủ?"
Một câu nói khiến mọi người mờ mịt, chỉ có Lăng Thông nghe hiểu ý, bất đắc dĩ cười nói: "
Quán rượu mới khai trương, không thể có chuyện đổ máu. Hơn nữa cho dù ngươi không sợ phiền toái, nhưng cũng không thích phiền toái đúng không? Cho nên, việc này cứ để ta làm chủ."
"
Ngươi biết chuyện của ta?"
"
Đương nhiên! Đã ra buôn bán, tất nhiên là phải có nhãn lực!"
"
Ừm."
Uống một ngụm rượu, Nhạc Phàm không nói nữa.
Lúc này, mọi người mới biết được, hai người này biết nhau. Chỉ bất quá , bọn họ đối thoại tựa hồ có chút tùy ý quá mức!
"
Mẹ nó, các ngươi đang nói cái gì vậy?" Đại hán dữ tợn vốn đã không nhịn được, lại nghe lời nói của đối phương như thế, đương nhiên là trong mắt không coi mình ra gì .
Tên đồng bọn bên cạnh thì thầm bên tai hắn mấy câu, nhất thời hiểu được hai người Nhạc Phàm đang nói cái gì. Hắn nổi cơn thịnh nộ rút ra đại đao ra, vừa muốn ra tay thì thấy một nữ tử đoan trang xinh đẹp từ từ đi tới .
"
Lăng Thông, Phó đại ca bọn họ đang chờ tại hậu viện, sao chàng lại lâu như vậy?" Nữ tử âm thanh thánh thót tựa như nước suối thấm vào tâm hồn, làm cho người ta không thể nổi giận được. Nàng chính là một vị phu nhân khác của Lăng Thông: Phùng Uyển Nhi.
Lăng Thông cười khan hai tiếng nói: "
Ta gặp được người quen, cho nên trì hoãn một chút". Nói rồi nhìn về phía Nhạc Phàm.
"
Là hắn!" Phùng Uyển Nhi liếc mắt qua đã nhận ra Nhạc Phàm, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc! Nàng nhìn tình huống xung quanh một chút cũng hiểu được ở đây đang xảy ra chuyện gì!
Trong nhà, hán tử đứng cạnh đẩy nhẹ Hùng Ngũ nói: "
Hùng đại ca đừng tính toán nữa, chúng ta chỉ muốn đem người trở về, nếu trì hoãn sự việc này, sẽ khiến đại gia tức giận. Việc này cứ để đó, sau này chúng ta sẽ quay lại giải quyết".
Hùng Ngũ ho khan hai tiếng nói: "
Bỏ qua bỏ qua, lão tử hôm nay tâm tình rất tốt, tha cho các ngươi một đường sống". Nói xong thu hồi đao về!
Lăng Thông mặt hơi mỉm cười, còn chưa kịp mở miệng, Nhạc Phàm đột nhiên đứng lên, đi đến trước mặt Hùng Ngũ còn cao hơn mìnhcái đầu. Nếu so sánh, Nhạc Phàm trông yếu ớt hơn nhiều.
Hùng Ngũ không rõ đối phương muốn làm gì, chỉ thấy một nắm tay đã xuất hiện trước mặt mình.
"
Bùng…!"
Dưới sức lực của quyền này, đã đánh bay Hùng Ngũ ra ngoài khách lâu.
Mọi người thấy tức cười! Màn vừa rồi khác rất nhiều so với những gì họ tưởng tượng.
"
Ài!" Lăng Thông bất đắc dĩ lắc đầu, quay về phía mấy đại hán còn sững sờ nói: "Các ngươi cũng thật là xui xẻo, chết đâu không chết lại chạy đến chỗ này gây sự. Thực ra các ngươi có tìm người khác gây phiền toái cũng không sao, nghĩ không ra các ngươi chẳng những ngu si, ngay cả một chút nhãn lực cũng không có…, người này không phải là người các ngươi có thể đắc tội được.
Mấy tên đại hán vẻ mặt mờ mịt, hoàn toàn không biết làm sao. Thấy Nhạc Phàm bước đến gần cái bao lớn, mấy tên này mới phản ứng, vội vàng ngăn lại nói: "Dừng tay, đồ vật này là của "Chánh Vũ Nghĩa Quân" chúng ta, ngươi dám…"
Lời còn chưa nói hết, Nhạc Phàm đã nắm cổ hắn, tiện tay quăng xuống đường cái. Những người còn lại muốn xông lên, kết cục có thể tưởng tượng được.
"Ồ…"
"
Hắn là người sao?"
"
Mạnh, quá mạnh!"
"
Chánh Vũ quân" thì sao? Trong mắt ta những người này cũng không cần tính đến. Lăng Thông cùng Phùng Uyển Nhi cười thầm, muốn so hung hãn với "Đao Cuồng", quả thực chính là muốn chết!
Dưới ánh mắt kinh sợ của mọi người, Nhạc Phàm mở cái bao lớn ra…
"Ồ…" Mọi người ngạc nhiên.
Bên trong là một tiểu cô nương, chính là một nữ hài tử thân thể nhỏ nhắn! Tóc đang rối tung, không thấy rõ diện mạo, hiển nhiên là đã bị bắt lâu rồi!
"Mẹ nó chứ! Nghĩa quân này quả thật chính là cường đạo!"
"
Đồ súc sinh heo chó cũng không bằng bắt cóc cả tiểu cô nương, tâm địa so với quan phủ đều như nhau! Ta khinh!"
"
Được rồi! được rồi!"
Phùng Uyển Nhi tình thương bộc phát, vội vàng tiến lên đỡ cô bé đáng thương vào trong lòng, miệng không ngừng mắng đám nam nhân vừa rồi.
Lăng Thông tiến lên, quay về phía Nhạc Phàm nói: "Ngươi sớm đã biết trong bao lớn có đứa nhỏ, cho nên mới trực tiếp động thủ?"
Mặc dù Lăng Thông cùng Nhạc Phàm tiếp xúc không nhiều lắm, nhưng hắn dựa theo bản thân mình mà làm việc.
"Cô bé không việc gì, trúng phải "Mê La Tán" đến tối sẽ tỉnh lại" Bắt mạch xong Nhạc Phàm đỡ tiểu cô nương giao cho Phùng Uyển Nhi, sau đó đứng dậy thản nhiên nói: "Cho dù không biết, kết quả của bọn chúng cũng như nhau".
"Lý tiên sinh, tiểu cô nương giao nội tử là được rồi, chúng ta đi ra hậu viện một chuyến xem sao, nơi đó có người rất muốn gặp ngươi". Lăng Thông đề nghị, vẻ mặt rất chân thành.
Nhìn thấy thành ý trong mắt đối phương, Nhạc Phàm gật đầu biểu thị đồng ý.
Dặn dò vài câu, Lăng Thông đưa tay mời: "Lý tiên sinh, xin mời vào bên trong".
Vừa muốn cất bước, Nhạc Phàm lại nói: "Ngươi sau này gọi Nhạc Phàm là được rồi…"
Lăng Thông nao nao trong lòng, hoan hỉ mãi không thôi.
Tặng đại ca đa Tình và Kim cương xanh cùng Phoenix muội , chúc ba người trăm năm hạnh phúc đầu bạc răng long!

Thương Thiên - Chương #243


Báo Lỗi Truyện
Chương 243/800