Chương 174 : Âm mưu sau lưng


Bầu trời vẫn âm trầm như cũ âm trầm, phảng phất như là sự ảm đạm trong lòng mọi người…
Mọi người Tạ gia tụ lại thành một đám, vây quanh Tạ lão phu nhân và Kiều thị, vẻ mặt căm phẫn nhìn Nhạc Phàm, nhưng hai mắt bọn họ vẫn không dấu được vẻ sợ hãi từ trong nội tâm.
Tạ lão phu nhân ngồi trên mặt đất, phẫn hận nói: "Ngươi là đồ ác tặc đáng chết, giết Tu nhi của ta, đáng hận là lão bà ta võ công thấp kém, không cách nào báo được thù giết con này, đáng hận… Ngươi giết đi,ngươi đem chúng ta giết hết đi! Ta thành quỷ cũng sẽ không buông tha ngươi! Giết đi…"
Đối mặt với sự cuồng loạn của Tạ lão phu nhân, trong mắt Nhạc Phàm hiện lên vẻ không đành lòng. Hắn không phải kẻ máu lạnh, cho dù hắn giết người vô số nhưng đó cũng không phải chuyện vui vẻ gì, chỉ vì đối phương là cừu nhân. Khoái ý qua đi còn lại chỉ là sự thống khổ, buông xuống mới có thể dể chịu. Đạo lý này không phải ai cũng hiểu được, cho dù hiểu được cũng không phải ai có thể làm được. Ít nhất bây giờ Nhạc Phàm cũng không làm được, mặc dù đối phương là một người đáng thương cảm…
Nhạc Phàm cũng không nhiều lời để giải thích, hắn cho rằng nếu người khác không tin tưởng, mình giải thích cũng không có tác dụng. Hơn nữa đối phương đã gây thương tổn thân nhân của mình, còn có thể tha cho bọn họ đường sống sao?
"Ta đã giết qua rất nhiều người, lại còn ở đây phân vân sao?" Dứt lời, ngân châm trong tay Nhạc Phàm chuẩn bị phóng ra…
"Tiểu huynh đệ!" Một âm thanh lo lắng vang lên
Mọi người nghe tiếng nhìn lại thì thấy hai người vội vàng xông vào, miệng vội la lên: "Tiểu huynh đệ! Đao hạ lưu tình!"
"Là ngươi!" Nhạc Phàm ngẩn ra, đó chính là người đã gặp ở Kì Liên Sơn, Tạ Chấn Hải cùng nhị đệ của hắn Lục Tầm. Đều là họ Tạ, chẳng lẽ bọn họ có quan hệ với nhau?
Tạ Chấn Hải mặc áo bào màu lam, Lục Tầm mặc trang phục văn sĩ, hai người lúc này có vẻ phong trần, nhất định là rất vội vàng chạy đến.
Nhạc Phàm cùng Tạ Chấn Hải cũng có một đoạn thiện duyên, cũng có chút thiện cảm với lão giả này, nhưng như vậy có thể làm cho hắn buông tha ý niệm trả thù là điều tuyệt đối không thể.
"Đại ca, sao ngươi lại đến đây?"
"Đại ca?" Tạ lão phu nhân gọi một tiếng làm mọi người nhất thời sửng sốt.
Còn chưa đợi mọi người phản ứng, Tạ lão phu nhân liền khóc ròng: "Đại ca! Đại ca phải làm chủ cho ta! Thằng nhãi tặc tử này chính là Lý Nhạc Phàm, hắn đã giết Tu nhi của ta, còn muốn giết chúng ta…" Vừa nói vừa khóc rống lên, muốn đổ cả huyết lệ, Tạ Chấn Hải nghe được cũng thấy khó chịu không thôi.
Nhạc Phàm liếc mắt nhìn hai người một cái, ngân châm trong tay vẫn nắm chặt, giận dữ trừng mắt nhìn Tạ lão phu nhân, không có chút ý tứ muốn thu tay lại. Nhớ đến Vạn Nhã Nhi bị trúng độc, Nhạc Phàm càng không thể kiên nhẫn thêm được nữa.
Tạ Chấn Hải khoát tay trấn an Tạ lão phu nhân, chuyển hướng sang Nhạc Phàm nói: "Không nghĩ được sau khi từ biệt tại Kì Liên Sơn tiểu huynh đệ đã thay đổi quá nhiều, thật sự là đáng mừng! Lần trước ơn cứu mạng ở Kì Liên Sơn, lão phu vẫn không thể báo đáp, sau này có việc gì xin hãy đến Long Uy tiêu cục của ta nói một tiếng!" Nói rồi xấu hổ thi lễ, nhưng Nhạc Phàm vẫn không để ý đến.
Tạ Chấn Hải sau đó nói: "Ta hôm nay đến đây là mong huynh đệ hạ thủ lưu tình, hy vọng tiểu huynh đệ ngươi có thể tha cho muội muội ta một mạng…"
"Hừ! Ta tới bây giờ cũng không muốn giết người, nhưng thù của muội muội ta cũng không thể không báo! Ngươi biết lão đã làm chuyện gì chứ? Lão đã hạ Thiên ki chi độc vào cơ thể muội muội ta… Thiên ki chi độc không có giải dược, ngươi nói ta như thế nào có thể không giết? Như thế nào không giết…" Nhạc Phàm hét lên giận giữ, ngân châm trong tay càng nắm chặt hơn, phảng phất có thể phóng ra bất cứ lúc nào.
Tạ Chấn Hãi kinh hãi, hắn không nghĩ Vạn Nhã Nhi trúng phải Thiên ki chi độc, sau khi hồi tỉnh vội vàng nói: "Tiểu huynh đệ, hãy nghe ta nói! Muội tử ta hồ đồ, nhưng hung thủ thật sự vẫn đang lánh mặt trong bóng tối!"
"Cái gì?" Mọi người nghi hoặc nhìn Tạ Chấn Hải, thầm nghĩ: "Châm là do người của lão ta phóng, như thế nào bây giờ lại có hung thủ khác, rõ ràng là muốn tìm đường thoát cho lão bà đó".
Nhạc Phàm nao nao, trong mắt hắn đang suy nghĩ về cái gì đó. Hắn không cho rằng đối phương nói dối, chẳng lẽ trong việc này còn có gì bí ẩn sao?
Nhưng thấy Tạ Chấn Hải sau khi do dự thì mạnh mẽ nhìn về Kiều thị, quát lên trách mắng: "Tiện phụ, ngươi còn không tới!"
"Ta… ta như thế nào chứ?" Thân thể Kiều thị run lên, khuôn mặt đầy vẻ khó hiểu, không giải thích được.
"Đã xảy ra chuyện gì?" Mọi người cũng cảm thấy mờ mịt!
Tạ lão phu nhân khẩn trương nói: "Đại ca, ngươi làm gì vậy?"
Tạ Chấn Hải thở dài nói: "Lão muội tử, nghĩ không ra ngươi lại hồ đồ đến vậy! Lại bị người lừa gạt đến mức này, bây giờ chuyện sai như thế nói ta phải làm thế nào mới tốt đây? Nhạc Phàm tiểu huynh đệ đối với Long Uy tiêu cục chúng ta có ơn cứu mạng, việc này chắc ngươi cũng đã biết. Người như hắn sao có thể vì vật ngoài thân mà đi giết người khắp nơi chứ?
Ta hỏi ngươi, Tạ gia bảo là danh môn chính phái sao lại có ám khí như "Thiên ki ngâm châm", rõ ràng là có người xúi giục. Tạ gia phòng vệ nghiêm ngặt, võ công Phương Tu cũng không dưới ta, ai có thể không động tĩnh gì mà có thể giết hắn? Chỉ sợ phía sau việc này có âm mưu! Nhưng ngươi hết lần này đến lần khác lại đắm chìm trong đó".
Nguyên lai, Tạ Chấn Hải cùng với bảo chủ Tạ gia bảo Tạ Viễn Đông là huynh đệ cùng cha khác mẹ, bởi vì mâu thuẫn trong gia tộc mà chia ra. Trong nhà tranh đấu cũng không phải là chuyện tốt gì, hơn nữa mười năm nay bọn họ cũng không gặp nhau, cho nên trên giang hồ người biết đến quan hệ bên trong cũng không nhiều. Mặc dù nội bộ bọn họ có mâu thuẫn, nhưng dù sao cũng là nhất mạch kế thừa, nên chuyện không may của Tạ Phương Tu với người làm thúc như hắn tự nhiên là có điều tra.
Đối với những lời đồn đãi trên giang hồ Tạ Chấn Hải cũng không tin, vì vậy cùng Lục Cầm tra xét đến tận cùng…
Nhờ vào không ít mối quan hệ, sau nhiều ngày tìm hỏi hai người đã có phát hiện, Kiều thị quả nhiên cùng ngoại nhân cấu kết, đã làm chuyện xấu. Hai người về lại Tạ gia bảo nhưng đã muộn một bước, Kiều thị cùng Tạ lão phu nhân đã đến Hàng Châu.
Khi nghe được tin tức này, thấy một màn kịch trước mắt, hai người biết tất cả đều đã trễ.
"Đây vốn là việc xấu trong nhà! Ta không muốn nói ra ngoài, nhưng với tình hình bây giờ thì không thể không nói... " Tạ Chấn Hải nói xong, có vẻ bất đắc dĩ, vẻ mặt đau khổ phảng phất già đi rất nhiều.
"…" Mọi người nghe xong cũng im lặng.
Phó Suất cùng Nhan Nguyệt Nhi liếc mắt một cái, nhịn không được lắc đầu. Vương Sung cũng không có cảm giác gì, ánh mắt vẫn dừng trên người Nhạc Phàm, nhất định không chịu rời đi.
Khấu Phỉ đối với chuyện gia đình phân tranh cũng cảm thấy phiền phức, chỉ không thích thú bĩu môi. Chỉ có Tư Mã Như cầm bút không ngừng ghi chép….
Tạ lão phu nhân nhìn về phía Kiều thị, run rẩy nói: "Ngươi… ngươi… là ngươi gạt ta?"
"Mẹ, không có, con không có…"
Nghe Kiều thị nói, vẻ mặt Tạ Chấn Hải tức giận đến hồng lên, giận dữ nói: "Tiện phụ ngươi còn muốn gạt người sao, Tạ Điền đều đã khai tất cả, ngươi còn có gì để nói?"
"Không… ta không muốn như vậy… là bọn hắn bức ta…" Sắc mặt Kiều thị tái nhợt, lặng lẽ ôm ngực…
"Ngươi đường đường là phu nhân của Tạ gia bảo, ai dám bức ngươi?"
"Là…" Kiều thị đột nhiên run lên, lôi hỏa đạn trong tay phun ra đầy khói, nháy mắt bao phủ lấy mọi người. Không để ý hết thảy đứng lên muốn chạy trốn…
"Chạy đi đâu…" Lục Cầm một mực chú ý Kiều thị, thấy ả có ý định đào tẩu, lập tức phi thân lên phía trước.
Không ngờ Kiều thị lúc này quay đầu lại, hơn mười cây ngân châm phóng ra…
"Hưu, hưu, hưu!"
"Không tốt!" Lục Cầm tới cùng vẫn là lão giang hồ, dưới tình huống như vậy cũng bất chấp thể diện, quay người lăn trên mặt đất, mặc dù chật vật nhưng hiểm hiểm tránh được ngân châm bất ngờ đánh đến.
Bất quá người Tạ gia bảo cũng không có thân thủ tốt như vậy.
"A…" ,"A…"những tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên…
Đang lúc Kiều thị cho rằng đã thoát khỏi nguy hiểm thì là lúc một thân ảnh xuất hiện trước mặt ả, còn chưa đợi ả phản ứng tới, cổ đã bị nắm chặt, không thể động đậy.
Nội lực Khấu Phỉ thổ ra, sương khói dần dần tản mất, thấy rõ tay Nhạc Phàm đang nhấc Kiều thị lên giữa không trung. Hết thảy sựu việc phát sinh thật ra cũng chỉ trong nháy mắt.
"Chết!" Sát ý Nhạc Phàm phóng ra, trực tiếp áp bức Kiều thị.
Cảm giác cực độ sợ hãi tiếp cận tử vong làm cho tinh thần Kiều thị sụp đổ, giãy giụa nói: "Đừng giết ta, ta không muốn chết… ta nói, cái gì ta cũng sẽ nói cho ngươi…"
"Quả nhiên!" Nhạc Phàm khẳng định trong lòng, quả quyết nói: "Nói!"

Thương Thiên - Chương #174


Báo Lỗi Truyện
Chương 174/800