Chương 130: Đạo sĩ


Cảnh Dương trấn, bốn phía núi non bao quanh, nằm ở duyên hải phía tây. Địa hình khó di chuyển, vị trí hẻo lánh, thuế má hàng năm lại quá nặng, khiến cho vốn là tiểu trấn tài nguyên nghèo khó, căn bản là không cách nào đạt tới cuộc sống sung túc.
Hoàn cảnh nơi này đúng là không tốt, mỗi hộ gia đình đều cố gắng tự cung tự cấp, để cố no ấm. Hơn nữa nơi này cách xa chiến tranh, cho nên so sánh với những nơi loạn lạc khác, trấn này vẫn có vẻ bình yên hơn rất nhiều nơi khác.
Chỉ bất quá, hôm nay tiểu trấn bình yên này lại trở nên náo nhiệt.
Chỉ thấy, giữa con đường lớn ở cửa bắc tiểu trấn, một đám đông dân chúng đang tụ tập,những người phía sau cũng ráng đưa đầu nhìn vào trong. Liếc mắt nhìn qua, là hai đạo sĩ một già một trẻ đang ở đấy nói chuyện.
Lão đạo hai chòm râu bạc trắng mặt đầy nếp nhăn, hơn 50 tuổi nhưng tinh thần sung mãn, thân mặc đạo bào màu xanh, mang vẻ cao nhân đắc đạo. Tiểu đạo sĩ đứng một bên trông có vẻ non nớt, khuôn mặt trắng nõn hồng hào, mặt mũi thanh tú, hình dạng kim đồng được mọi người khen mãi không thôi.
"Vô Lượng Thiên Tôn…"
Đợi cho dân chúng an tĩnh trở lại, lão đạo chỉnh sắc chắp tay nói: "Bần đạo là truyền nhân thứ mười chín của Long Hổ sơn, đạo hiệu "Bất giới", tổ sư gia là "Đạo tiên" Trương Đạo Lăng. Ngày nay loạn lạc, tất có yêu ma gây thế gian, cho nên chúng ta tuân theo mệnh trời, hạ sơn giúp đời..."
"Hôm nay, bần đạo cùng đệ tử đi ngang qua nơi đây, trông thấy trấn này nhân khí không thịnh, âm khí sản sinh, có âm hồn bất tán! Cho nên tại đây thông báo, hy vọng mọi người hãy chuẩn bị. Nếu không, cuối năm nay là lúc cực âm, đó là lúc đại hạn của trấn này. Đến lúc đó , xác chết tràn ngập khắp nơi, không sinh vật nào sống sót…"
"Ồ…"
Bất Giới ngữ khí âm trầm khiến cho mọi người xung quanh ồn ào bàn tán, vẻ mặt vừa khẩn trương vừa không tin tưởng .
"Cái gì? Không thể nào! Ngươi có lầm lẫn hay không đó!?"
"Đúng vậy, tiểu trấn của chúng ta vẫn rất bình yên, cũng chưa có bất kỳ chuyện gì xảy ra".
"Thật là, đạo sĩ không nên nói lung tung!"
"Đúng vậy, đúng vậy! Giữa ban ngày, làm gì có âm hồn?"
"Mọi người yên lặng! Đều yên lặng…"một thanh âm thanh thúy hô to cắt đứt sự ồn ào của mọi người: "Sư phụ của ta chính là truyền nhân của Long Hổ Sơn, người tuân theo mệnh trời xuống núi giúp đời, như thế nào lại đi lừa lão bách tính các ngươi!? Vốn là chúng ta có hảo tâm, hy vọn có thể làm chút thiện duyên, tích nhiều công đức cho đến viên mãn, nhưng các ngươi... các ngươi thật ngu dốt… nếu như vậy chúng ta rời đi ngay. Bất quá… hy vọng các ngươi có thể sống qua khỏi năm nay… Hừ!"
Người nói chuyện đúng là tiểu đạo sĩ bên cạnh Bất Giới, hắn càng nói càng khí thế, vẻ mặt phẫn nộ, phảng phất như chính mình chịu ủy khuất rất lớn vậy. Nói xong liền kéo sư phụ đi ra khỏi đám người, như muốn rời đi…
"Ài…" Bất Giới thở dài, lắc đầu luyến tiếc nói: "Ta có lòng từ bi, thế nhưng người khác lại nghi ngờ. Nếu các vị coi thường bần đạo như thế, bần đạo cũng sẽ không lưu lại, chỉ là rời đi, chỉ là… ài! Không nói nữa... không nói nữa… đi thôi!"
Bất Giới vẻ mặt bi thương đau xót, chúng nhân thần sắc bất định. Thấy hai người bọn họ phải đi, cũng không tránh đường ra.
"Các ngươi là sao đây? Chẳng lẽ muốn cản trở chúng ta?" Tiểu đạo sĩ tức giận nói.
"Chờ một chút!"
Phía sau đột nhiên hô to một tiếng, một thanh âm già nua gọi Bất Giới hai người lại: "Hai vị đạo trưởng đừng đi. Đừng đi…."
"Lão đại nhân!"
"Là lão đại nhân tới!"
Đám người tự giác tránh sang hai bên…
Lúc này một vị lão giả cao tuổi, chống quải trượng được người khác đỡ tập tễnh đi tới.
Người này đúng là lão nhân có bối phận cao nhất trong trấn, bởi vì hắn đã từng làm quan cho nên người trong trấn đều xưng hô là "lão đại nhân". Ở đây, lão có uy vọng(*) còn cao hơn cả quan tại nhiệm.
Nét cười chợt lóe qua trong mắt Bất Giới, xoay người hướng tới lão nhân chấp tay nói: "Vị lão tiên sinh này có gì chỉ giáo".
Lão nhân cũng trả lễ, hơi thở suy nhược vô lực nói: "Đạo trưởng… giữ… giữ lễ… người nơi này… chưa từng ra bên ngoài... ít nhiều ít… ít nhiều có chút không biết… cũng… mong rằng đạo trưởng đừng trách!"
"Đâu nào, đâu nào! Chúng ta là người tu đạo không có trách cứ ai cả" Bất Giới khẽ cười nói.
Lão nhân gật gật đầu, khẩu khí thong thả hỏi: "Đa tạ đạo trưởng khoan lượng… lão phu muốn… muốn hỏi đạo trưởng, người như thế nào biết được trấn này có âm hồn?"
Bất Giới vuốt hai chòm râu bạc, nhìn bốn phía nói: "Bần đạo đi ngang qua nơi này, quan sát trấn này âm khí không tiêu tan, nói vậy địa phương này từng có người chết oan? Chính là nguyên nhân như thế, khiến cho nơi này không có nhân khí, không thể phồn vinh được".
Phương Hàm một bên cười thầm nói: "Nói nhảm! Ở thế gian nơi nào lại không có người chết oan! Oan với không oan cũng khó nói rõ. Sư phụ hỏi câu này… ách, thật là có trình độ!"
"Nói hưu nói vượn!" Một người phụ nữ khinh thường nói: "Mọi người đều biết chúng ta ở nơi này nhiều năm qua luôn bình an vô sự, nơi nào mà có người chết oan? Rõ ràng là nói bậy!"
"Đúng vậy, đúng vậy..."mọi người đồng thanh nói.
Đối mặt với dị nghị của người dân, Bất Giới không thèm để ý, ngược lại bộ dạng như đã định liệu từ trước.
"Các ngươi câm mồm! Khụ… khụ… đạo trưởng… hắn nói đúng…"
"A!" Mọi người ngạc nhiên, nhất thời toàn bộ im lặng .
Đợi mọi người hết huyên náo, lão nhân mới nói: "Hơn hai mươi năm trước, khi ta còn là huyện lệnh… Cảnh Dương trấn chúng ta… đích xác có người chết không minh bạch".
"A…" Mọi người kinh ngạc, vội hỏi: "Lão đại nhân, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!"
"Ta còn tưởng rằng đã cao tuổi trí nhớ không còn tốt. Nhưng…nhưng các ngươi còn không bằng ta, chẳng lẽ… các ngươi đã quên ngôi nhà hoang đó…" Lão nhân sắc mặt có chút trắng bệch, lắc đầu nói: "Nhớ lại hơn hai mươi năm trước… phía nam trấn có một trang viện của một gia đình giầu có, trong một đêm hai mươi người… tất cả đều bỏ mạng… cái khác các ngươi cũng đừng hỏi…"
"A! Ngài nói là ngôi nhà ma bỏ hoang đó!?"
"Ừ"
"…" Chúng nhân không người nào lên tiếng, không khí xung quanh vô cùng trầm trọng và áp bức.
"Vô lượng thiên tôn…" Bất Giới chắp tay nói: "Bần đạo không dám nói dối, chỉ vì có học qua thông thiên thuật, mới có bản lãnh thiên nhãn. Nếu các ngươi còn không tin, có thể thử một lần".
"Ồ!? Thử như thế nào?"
"Tới rồi!" Phương Hàm thầm than: "Chiêu này của sư phụ thật sự là trăm phát trăm trúng!"
"Khụ!" Bất Giới ho khan một tiếng, bấm ngón tay tính toán một trận, quay lại nói với người phụ nữ vừa rồi: "Vị thí chủ này lông mày cong mỏng, quét qua thiên tinh, kéo dài tới gần tai, trán bằng phẳng, là tướng khắc chồng… có lẽ vì ba chữ tòng, đã ở góa nhiều năm".
"Ngươi…"
Bất Giới không để ý tới người phụ nữa đó, lại chuyển tới một gã nam tử bên cạnh, sau một lúc đánh giá, lắc đầu nói: "Vị thí chủ này, mũi nhọn, mi mỏng, khóe mắt cong xuống, chắc chắn song thân đã sớm qua đời…"
"Vị thí chủ này…"
Bất Giới liên tục nhìn bốn người mà nói, tất cả đều là lời thật, khiến cho mọi người không thể không tin, trên mặt nhất thời tràn ngập kính phục.
Bất Giới trong lòng đắc ý, tiếp theo nói: "Trấn này mặc dù bây giờ gió êm sóng lặng, nếu âm hồn nơi này một ngày không an nghỉ, các ngươi còn chưa yên một ngày. Một khi âm khí nhập thể, nhẹ thì đau ốm, nặng thì mất đi tính mạng! Ta cam đoan chắc chắn nếu cứ tiếp tục như vậy, sợ rằng rất khó qua khỏi năm nay!"
"A! Như vậy phải làm sao?"
"Đúng vậy! Chúng ta cần phải làm sao?"
"Đạo trưởng, xin giúp đỡ chúng ta!"
"Đúng vậy ,đúng vậy!"
Mọi người đều khủng hoảng, lão nhân càng kích động nói: "Đạo trưởng… bản lãnh ngài như thế… hãy… hãy cứu giúp trấn của chúng tôi!"
Lúc này trong lòng mọi người không một chút hoài nghi.
Bất Giới hơi cười nói: "Bần đạo thân là truyền nhân trên Long Hổ Sơn, là một thân trừ ma vệ đạo. Mang trách nhiệm, tự nhiên không từ chối!"
"Đa tạ đạo trưởng, đa tạ đạo trưởng…"
"Đạo trưởng thật là Bồ tát chuyển thế…"
"Đại ân đại đức của đạo trưởng, chúng ta khắc ghi trong lòng…"
(*) Uy vọng: uy phong, danh vọng

Thương Thiên - Chương #130


Báo Lỗi Truyện
Chương 130/800