Chương 123 : Sát cục


Ở phía đông bên ngoài kinh thành là nơi tọa lạc của một tòa phủ đệ huy hoàng.
Hai tượng kì lân trước cửa đang đón ánh mặt trời chiếu xuống, ngân quang lóng lánh, hai cây trụ trước cửa được sơn bóng loáng, hai con kim long vờn quanh như muốn phi thăng, trên cánh cửa còn có hai viên long châu màu vàng chói mắt, phía dưới long châu là một khối bạch ngọc đã được điêu khắc, phía trước có khắc ba chữ "Tống vương phủ" rất chỉnh tề.
… Trong mật thất âm u, Tống vương Chu Khang Cảnh đang nằm trên ghế, có vẻ hết sức nhàn nhã.
Lúc này, trong không khí truyền đến một trận lay động…
Chu Khang Cảnh đột nhiên mở hai mắt, quay về phía mật thất trống trải tự nói: "Tình hình Hàng Châu bây giờ thế nào?"
Nhoáng mắt một cái, một bóng đen đột nhiên xuất hiện bên trong mật thất.
Bóng đen nửa quỳ trên mặt đất, cung kính nói: "Đúng như chủ tử dự đoán, người trong giang hồ đang lục tục vội vã tập trung về Hàng Châu, trừ chín phái chính đạo cùng sáu tông hắc đạo vẫn chưa hành động, còn lại nhân mã các thế lực khác đều lục tục trở về Hàng Châu.Về phần Ma môn cũng không có tin tức gì truyền ra, thuộc hạ nghĩ bọn họ đang âm thầm hành động. Nhân mã chúng ta phái đi đều đã an bài ổn thỏa, cả Hàng Châu đều nằm trong lòng bàn tay chúng ta".
Chu Khang Cảnh gật đầu nói: " "Hán vương bảo tàng" xuất thế, có ai là không động tâm chứ. Mặc dù chỉ là "Vũ tàng" hiện thế, nhưng đối với người giang hồ mà nói cũng đã là hấp dẫn trí mạng, vì vậy cửu phái lục tông nhất định sẽ có hành động. Đợi cho thế cục giang hồ loạn lên, thế cân bằng của thiên hạ bị phá, đó cũng là lúc Chu Khang Cảnh ta khởi thế".
"Chủ tử tài đức thánh minh, thiên hạ nhất định qui về chủ tử" bóng đen kia vỗ mông ngựa, Chu Khang Cảnh nghe được cũng cảm thấy thư thản không thôi.
Hắn nhất thời đứng dậy, hào khí nói: "Thiên cơ vận chuyển, ai có thể định Càn Khôn chứ. Khí số Đại Minh hôm nay đã tận, nếu ta không thể làm chủ thiên hạ thì còn ai có thể chứ. Ha ha…" Nói xong liền cười điên cuống.
Một lúc sau, Chu Khang Cảnh thu lại vẻ mặt điên cuồng, hai mắt đầy giận dữ, phẫn hận nói: "Sùng Trinh cẩu hoàng đế đã bắt đầu nghi ngờ ta, còn nói cái gì là phái đến Sơn Đông dẹp loạn tặc, rõ ràng là muốn mượn kế làm giảm thực lực của ta, nhưng hắn thế nào cũng không thể nghĩ ra, ta cùng Lô Đạt, Trương Phong đã đạt thành hiệp nghị. Hừ hừ…"
Phất phất tay, Chu Khang Cảnh tiếp tục nói: "Bây giờ thời cơ đã chín mùi, trước đó, chúng ta cần phải giải quyết tất cả chướng ngại. Nhất thống giang hồ là bước đầu tiên của chúng ta, ngươi hãy tiếp tục chuẩn bị, ta sẽ nhanh chóng khởi hành đến Hàng Châu".
"Tuân lệnh!" bóng đen cúi xuống, lập tức biến mất trong bóng tối.
Một lúc sau, vách tường trong thư phòng hơi động, cánh cửa mật thất đã mở ra.
Chu Khang Cảnh toàn thân mặc áo trắng viền vàng đi ra, dưới sự chiếu rọi của ánh sáng mặt trời, nhìn qua mới thấy diện mạo thật sự. Người ba muơi tuổi, khuôn mặt như ngọc, anh vũ bức người, đầu đội chiếc mũ vàng bất phàm, nguời này không phải Vương Tống thì là ai!
Lúc này, mặc dù vẻ mặt hắn rất bình tĩnh nhưng trong lòng lại kích động vô cùng. Thầm nghĩ: "Trải qua nhiều năm mưu sự, dựa vào Vương Tống ta, một tay lập nên thế lực riêng. Đợi một thời gian nữa, khi kế hoạch của ta thành công, đến lúc đó… Sùng Trinh tặc tử, các ngươi hãy chờ xem, cuộc sống thoải mái cũng sẽ kết thúc nhanh thôi, ta nhất định phải tự tay hủy giang sơn của ngươi, nếu không sao có thể thỏa mối hận trong lòng ta. Ha ha…"
Chốc lát sau, có tiếng bước chân từ bên ngoài thư phòng truyền đến, dừng lại tại cửa.
Chu Khang Cảnh nghe tiếng lập tức thu liễm kích động trong lòng hỏi: "Người phương nào?"
"Vương gia, Ly Hận cầu kiến…" một âm thanh khắc khổ từ bên ngoài thư phòng truyền vào.
Lúc này tâm tình Chu Khang Cảnh đang rất tốt, vì vậy cười nói: "Nguyên lai là Ly Hận đã trở lại, vào đi".
"Vận khí cũng không quá xấu, tâm tình vương gia lúc này rất tốt, cho dù bị trách tội cũng sẽ không phải là trọng tội" Ly Hận nghe vậy cũng cảm thấy bối rối, lau mồ hôi trên trán, bước vào.
Thấy Chu Khang Cảnh, Ly Hận cúi người nói: "Ly Hận tham kiến vương gia!"
"Ừ! Việc ta giao cho ngươi làm thế nào rồi?" Chu Khang Cảnh ngồi trên ghế nệm, ưu nhã nâng chén trà, một bộ dáng thật thanh nhàn tự tại.
Ly Hận do dự nói: "Việc này… thuộc hạ đã mời rất nhiều khách khanh dị thuật sư xem qua, nhưng sau khi thi triển dị thuật vẫn không thể tỉnh lại, sợ rằng đã không thể cứu".
"Ồ?!" Chu Khang Cảnh có bất ngờ nói: "Nhiều người như vậy cũng không có cách nào chữa trị sao, vậy… quên đi, bây giờ không cần để ý đến bọn họ nữa, người của chúng ta còn có chuyện trọng yếu để làm, ngươi cho người an bài tốt cho bọn họ là được rồi".
"Vâng!"
Trong lòng Chu Khang Cảnh, Ngô gia bốn huynh đệ mặc dù trọng yếu nhưng cũng không thể làm ảnh hưởng đến đại cục, cho nên cũng không quá để ý, ngược lại đối với Lý Nhạc Phàm có phần cảm thấy hứng thú.
"Ngươi làm việc kia thế nào rồi? Lý Nhạc Phàm hiện nay ra sao?"Chu Khang Cảnh hỏi.
"Tới rồi sao!" Mặc dù trong lòng Ly Hận sợ hãi bất an nhưng vẫn chấp tay nói: "Về phần Lý Nhạc Phàm… "Lâu thượng lâu" đã đưa lên Hắc bảng… nguời muốn giết hắn nhiều không kể hết. Những sát thủ truy giết Nhạc Phàm lúc này cũng có hơn mười người, nhưng toàn bộ đã bị giết, chỉ còn một người còn sống. Trong số đó c Kim bài sát thủ "Truy hồn nhất kiếm" Huyết Vô Mệnh của Ảnh sát môn cùng "Độc tán nhân" Hoàng Ngọc Phong của Ngũ độc giáo. Căn cứ theo hồi báo của thám tử, lúc này Lý Nhạc Phàm đang đến Hàng Châu, không biết có phải là vì chuyện bảo tàng hay không".
"…" Chu Khang Cảnh thân thể cứng đờ, đưa tay dựa lên bàn trà.
Không khí trầm mặc trong thư phòng làm Ly Hận cảm thấy hết sức bức rức, nhưng hắn cũng không dám nói một câu.
"Hừ…" sắc mặt Chu Khang Cảnh thay đổi, cuối cùng thở dài ra từng hơi nói: "Xem ra chúng ta đã quá xem thường thực lực của đối phương, lỗi là do ngươi, bất quá ta tạm tha lần này, việc này không tính đến nữa".
"Tạ ơn vương gia ân xá" nghe Chu Khang Cảnh nói như thế Ly Hận như trút được gánh nặng,việc này coi như bỏ qua, trong lòng hắn cũng cảm thấy thoải mái không ít.
Chu Khang Cảnh lại nói: "Không nghĩ tiểu tử năm đó bây giờ đã lợi hại đến vậy. Người này không trừ, có thể mang đến phiền toái cho kế hoạch của ta, dù sao người của Thái gia đối với chúng ta bây giờ cũng còn có chỗ dùng, không thể để bọn họ xảy ra vấn đề gì ngoài ý muốn.
Đã như vậy, ngươi hãy đi liên lạc với người của Triệu gia để bọn họ tăng cường ám sát hoặc mời sát thủ đều được, cần phải nhanh chóng đem Nhạc Phàm giết đi. Cho dù giết không được cũng phải làm cho hắn không còn chỗ dung thân. Hãy động não nhiều hơn một chút, đối phó với người như thế đôi khi không cần tự mình phải ra tay. Chuyện này giao cho ngươi làm, hi vọng lần nay sẽ không tiếp tục làm cho ta thất vọng.
Còn nữa, ngươi sai người đến biên hoang một chuyến, nghĩ biện pháp thu thập tin tức của Nhạc Phàm tại Tử Dịch Doanh".
"Vâng, vương gia!"
"Đúng rồi!Tình hình bang hội của người kia thế nào rồi?" Chu Khang Cảnh đột nhiên hỏi.
Ly Hận cung kính nói: "Qua một năm kinh doanh, hơn nữa được chúng ta nâng đỡ, hôm nay bang hội cũng đã được các thế lực lớn trên giang hồ thừa nhận, trở thành nhất cấp thế lực bang phái. Hơn nữa bằng vào thân thủ là tông sư cao thủ của hắn cùng nhân mã ẩn tàng của ta,thực lực của bang hội đã vượt xa nhất cấp thế lực".
"Hắn quả nhiên cũng là nhân tài, xem ra ta đã quyết định đúng".
Trong lòng Ly Hận lo lắng, thấp giọng nói: "Vương gia giúp đỡ hắn như thế, nếu hắn có mang dị tâm, thuộc hạ sợ…"
Chu Khang Cảnh khoát tay ngắt lời nói: "Tình huống của hắn ta đương nhiên hiểu rõ, quan hệ của chúng ta chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi. Thân là người làm việc lớn thì không thể chỉ lo việc trước mắt. Địch nhân của địch nhân là bằng hữu, cho dù không để ta sử dụng, nhưng hắn vẫn có rất nhiều điểm có thể lợi dụng. Tỷ như trí tuệ cùng thực lực của hắn, không phải sao?" nói xong tự tin cười.
"Vương gia thánh minh…"
"Đại loạn xảy ra, mặc dù chúng ta đã nắm đại cục trong tay nhưng vẫn phải cẩn thận làm việc. Ngươi đi liên lạc với các đại môn phái cùng người của Ảnh sát môn, ta muốn nói chuyện với bọn chúng".
"Vâng, vương gia".

Thương Thiên - Chương #123


Báo Lỗi Truyện
Chương 123/800