Chương 119 : Hoa cùng nước mắt


Nghe Long Tuấn nói ra biện pháp như vậy, Đinh Nghị ngẩn người nói: "Cũng có thể như vậy sao?"
"Đương nhiên là có thể!" Đã có chủ ý, Long Tuấn tâm trạng cũng thoải mái hơn, cười hắc hắc nói: "Dù sao sư phụ cũng không nói không cho chúng ta đi theo, chỉ cần không đi cùng đường là được".
"Nhưng… nhưng…"
Long Tuấn không thèm để ý, ngắt lời Đinh Nghị: "Nhưng mà cái gì, yên tâm đi, chúng ta chỉ lặng lẽ đi theo, không cho sư phụ biết là được".
Đinh Nghị nhẹ giọng nói: "Ta muốn nói trên người chúng ta không có tiền, sau này đi thế nào chứ?"
"À…" Long Tuấn sững người, không khỏi sờ sờ trong ngực, phát hiện chỉ còn hai thỏi bạc vụn, nhất thời cũng lặng lẽ cúi đầu.
Con mắt vùa chuyển, Long Tuấn nhìn hai người Chu Phượng bên cạnh, ánh mắt lóe lên kim quang.
Chu Phượng thấy vẻ mặt hắn như vậy, thân thể vội co lại, lùi lại bên người Chu Tam nói: "Ngươi… ngươi muốn làm gì?"
Long Tuấn thay đổi vẻ mặt, tươi cười nói:" Ha ha… xem hai người toàn thân quý khí, dám chắc là người giàu có. Dù sao chúng ta lúc nãy cũng cùng nhau trải qua hoạn nạn, có thể giúp đỡ chúng ta chút tiền có được không? Sau này hai huynh đệ ta phát tài nhất định sẽ báo đáp lại gấp nhiều lần cho các ngươi".
Hai người Chu Tam cảm thấy rùng mình. Vừa rồi còn mở miệng mắng người, bây giờ lại đưa khuôn mặt tươi cười ra xin tiền, da mặt dày như thế các nàng cũng mới thấy lần đầu. Đinh Nghị mặt cũng phải hồng lên quay đầu đi chỗ khác, thầm mong không ai biết mình.
Long Tuấn cười khan hai tiếng nói: "Lấy danh dự của ta ra cam đoan sẽ trả lại cho các ngươi".
Chu tam khinh thường nói: "Nhìn bộ dạng của ngươi có bản lãnh trả tiền sao, ngươi sẽ không đi làm cường đạo đấy chứ!"
"Ngươi…" Long Tuấn vừa muốn nổi giận, Chu Tam lại tiếp tục nói: "Bất quá…"
"Bất quá cái gì?" Long Tuấn cùng Đinh Nghị đồng thanh hỏi.
Chu Tam chậm rãi nói: "Bất quá ta có thể cho các ngươi một sự trao đổi".
"Trao đổi ?Trao đổi cái gì?" Đinh Nghị vội hỏi.
Chu Tam cười âm hiểm nói: "Ta biết các ngươi cũng đi Hàng Châu, lại cùng đường với chúng ta, không bằng hãy làm bảo tiêu cho chúng ta các ngươi thấy thế nào?"
"Cái gì? Bảo tiêu?" Đinh Nghị cả kinh, không khỏi quay đầu nhìn về phía Long Tuấn.
Vừa rồi còn là một bộ dạng như cừu nhân, không tưởng bây giờ Chu Tam lại muốn bọn họ làm bảo tiêu, xem ra muốn đoán được lòng dạ nữ nhân đúng là như mò kim đáy bể mà.
Trầm ngâm trong chốc lát, Long Tuấn nghiêm túc nói: "Ta cự tuyệt! Mặc dù chúng ta cần tiền, nhưng chúng ta cũng không bán tự do của mình".
"A Tuấn nói đúng" Đinh Nghị dù không cơ trí bằng Long Tuấn, nhưng hắn cũng không phải là kẻ không biết suy nghĩ, đối với thị phi trước mặt, trong lòng cũng tự quyết được.
Nghe câu trả lời như thế, Chu Tam ngược lại là sững người, bản thân thật sự muốn dùng tiền trói buộc hai người, sau đó từ từ đùa cợt bọn họ. Nhưng đột nhiên lại bị cự tuyệt, đối với Chu Tam đúng là một đả kích, do đó lần đầu tiên đối với quyết định của chính mình nảy sinh hoài nghi.
Một lúc sau, Chu Tam nói: "Cũng chỉ là bảo tiêu mà thôi, không phải kêu các ngươi bán thân, sao lại từ chối chứ?"
Long Tuấn bĩu môi nói: "Đừng tưởng ta không biết, ngươi muốn trêu đùa chúng ta để trút giận mà thôi. Bằng vào võ công của ngươi, còn có mấy người âm thầm bảo vệ thì cần gì chúng ta bảo vệ chứ".
"Ngươi…" Chu Tam cảm thấy tức cười, không nghĩ Long Tuấn đối với bản thân mình cũng biết không ít. Cuối cùng thở dài nói: "Dù sao ngươi cũng đi Hàng Châu, không bằng kết bạn cùng đi, thế nào?Nhiều người càng dễ ứng phó hơn".
Long Tuấn cùng Đinh Nghị thấy khẩu khí Chu Tam như thế, liếc mắt nhìn nhau, hai mắt cũng hiện lên vẻ nghi hoặc, chẳng lẽ lại có âm mưu gì nữa sao?
Hai người ánh mắt trao đổi với nhau một lúc, cuối cùng Long Tuấn nói: "Tốt lắm, chúng ta cùng đi, trên đường gặp nguy hiểm gì chúng ta cũng không ngồi yên một chỗ. Đương nhiên chi phí trên đường đều do các ngươi chu cấp, ai bảo các ngươi có tiền chứ".
Nhìn vẻ mặt vô lại của Long Tuấn, Chu Tam cũng muốn cho hắn một quyền, nhưng cuối cùng cũng nhịn được.
Cắn răng nói: "Tốt! Chúng ta một lời đã định!"
Ở phía đông của Hà Nam có một sơn cốc vô danh nhỏ. Trong cốc rất thanh bình, yên tĩnh, mùi hoa ở khắp nơi cùng với tiếng chim hót tạo nên một không khí thật thanh bình.
Sáng sớm, vô danh cốc nghênh đón tia nắng mặt trời đầu tiên, những tia nắng mang đến ánh sáng cùng sức sống tràn ngập cho cốc.
Bên cạnh dòng suối nhỏ là một gian nhà trúc lẻ loi.Cánh cửa hình tròn được làm bằng trúc mang đến một cảm giác thanh nhàn, tự nhiên mà không loạn. Trên cây trúc cao có một bảng gỗ ghi hai chữ "Trúc hiên" đạm nhã phía trước.
Lúc này, một thiếu nữ từ trong căn nhà trúc đi ra, thẳng đến một cây hoa trà bên ngoài.
Thiếu nữ thân hình mảnh dẻ, chỉ khoảng năm thước (*), mái tóc đen dài ngang vai để tự do bay phấp phới, dù không tính là tuyệt sắc nhưng khuôn mặt thanh tú động lòng người, hai mắt trong sáng, thanh nhã hiện ra linh khí.
Thiếu nữ đúng là người Trữ Huyền thành – Lưu Thủy thôn Vạn Nhã Nhi, hôm nay cũng đã mười bảy tuổi. Trải qua bao sóng gió bên ngoài, luôn muốn giữ lấy sự bình yên trong lòng nên đã đến vô danh cốc này, nhưng nàng không phải là chủ nhân ở đây.
Nhẹ nhàng chạm vào cây hoa trà bên cạnh, Vạn Nhã Nhi không khỏi rơi vào sự tự lự, đôi mắt trong suốt cũng ẩn chứa vẻ u buồn nhàn nhạt.
Cuộc sống vô tư lúc trước đã là quá khứ, người thân cũng đã đi xa chỉ để lại một mình mình làm nàng cũng phảng phất không cảm nhận được sự tồn tại của chính mình, ngoại trừ sự trống rỗng thì cũng chỉ là hồi ức.
Hồi tưởng lại bốn năm trước, người thân duy nhất bỏ mình mà đi, trong lòng Vạn Nhã Nhi nổi lên một trận bi thống. Cũng không phát hiện những giọt nước mắt đã bắt đầu rơi xuống, một giọt nước mắt rơi trên cánh hoa phảng phất như muốn phá tan đi những hồi ức.
Người ở nơi đây nhưng lòng lại hướng về nơi xa kia, hận sao giờ đây không thể thấy được nhau. Tương tư đằng đẵng ngóng trông nhau, mỗi khi nhớ người lệ lại rơi lên cành hoa nhỏ, nỗi buồn day dứt mãi không thôi…
Năm đó, vì Lý Đàm bị cuốn vào một âm mưu nên cả Lưu thủy thôn đều bị giết, nhưng Lý Đàm vẫn không quay lại, biệt vô âm tín. Mà Nhạc Phàm bị sung quân đến Tử Dịch doanh cũng không có tin tức. Dưới tình thế bất đắc dĩ đó, Vạn tiên sinh chỉ có thể mang Vạn Nhã Nhi lẩn trốn quanh đó. Không bao lâu, bọn giết người diệt khẩu cũng tìm đến bọn họ, Vạn tiên sinh vì bảo vệ Vạn Nhã Nhi, cuối cùng đã hi sinh thân mình.
Lúc ấy, Vạn Nhã Nhi bi thống đến tuyệt vọng, không còn biết làm gì nữa. Người chết cũng đã chết, người còn sống phải cố gắng mà sống. Vì vậy, theo ý tưởng của ông nội khi còn sống, nàng đã đi đầu phục Thanh Vân thành.
Thanh Vân thành cũng là một phương thế lực trên giang hồ, địa bàn ở Vân Nam, thế lực cũng đã bén rễ, người triều đình cũng phải nể mặt ba phần.
Vạn nhã Nhi dù dựa vào quan hệ của Vạn tiên sinh mà được lưu lại nhưng sống dựa vào người khác cũng là rất khổ sở.
Ở đây, vì Vạn Nhã Nhi trời sinh đã bị câm nên không được người xem trọng, ngược lại còn bị người khác trào phúng, chỉ có thể làm một số việc tương đối thô thiển. Mặc dù như thế, nàng cũng chưa bao giờ có nửa câu oán hận. Ngoại trừ mỗi ngày làm việc, mỗi khi có thời gian liền lén luyện võ công, hy vọng một ngày có thể bước chân vào giang hồ, tìm kiếm tin tức phụ tử Lý Đàm.
Không thể không nói, Vạn Nhã Nhi quả thật có thiên phú học võ, học trộm những võ công cơ bản nhất của Thanh Vân môn, tự mình tu luyện, lĩnh ngộ, tiến bộ ngày đi ngàn dặm, hôm nay cũng đã có chút thành tựu. Đặc biệt là ở phương diện khinh công thân pháp, ngay cả nhất lưu cao thủ cũng không thể bì kịp. Bất quá, những gian khổ trong quá trình tu luyện thì cũng không thể dùng lời mà nói hết được.
Có lẽ ông trời cũng tỏ ra thương xót con người, hay có lẽ do tâm hồn trong sáng. Vạn Nhã Nhi mặc dù không thể nói chuyện nhưng tiên thiên tinh thần lực lại hết sức cường đại. Cùng với việc tập luyện Dưỡng Tâm kinh, nàng phát hiện chỉ cần mình tập trung tinh thần liền có thể mơ hồ biết được suy nghĩ của đối phương. Đương nhiên, phúc họa cũng là đi cùng nhau, biết được suy nghĩ người khác nhưng không cảm thấy có gì vui mừng, Vạn Nhã Nhi là như thế.
(*) Năm thước: thước cổ của Trung Quốc, 1 thước khoảng 0.33m, 5 thước tức là khoảng 1.65m.

Thương Thiên - Chương #119


Báo Lỗi Truyện
Chương 119/800