Chương 112: Ngẫu ngộ


Rời khỏi Thiên Hương lầu, Long Tuấn cùng Đinh Nghị lau mồ hôi lạnh trên trán, thở ra từng cơn, sau đó trên mặt lộ ra vẻ tự đắc.
"Những phí tổn bồi thường đổ vỡ hôm nay đều tính cho các ngươi, có tiền phải trả lại ta" Long Tuấn đang định tự tán dương đôi câu, lời nói Nhạc Phàm như một gáo nước lạnh, dập tắt hoàn toàn ngọn lửa tự mãn trong lòng.
Trong lòng than vãn, hai người không khỏi thầm hận Diệp Vãn Phong. Nếu không phải tại hắn, hai huynh đệ chúng ta cũng đâu phải bị như vậy, bất quá lần tỉ thí này cũng thu được không ít điểm hay.
Đuổi theo Nhạc Phàm, Long Tuấn hiếu kì dò hỏi: "Sư phụ, vừa rồi người có khẩn trương không?"
"Tại sao phải khẩn trương!" Nhạc Phàm ngạc nhiên nói.
Đinh Nghị trực tiếp hỏi: "Nếu thân phận chúng ta bại lộ thì làm sao bây giờ?"
Nhạc Phàm trong mắt thoáng vẻ nhớ lại, thản nhiên nói: "Ta không muốn giết người!"
Nghe được lời này trong lòng hai người phát lạnh, lập tức hiểu được ý tứ trong lời nói của Nhạc Phàm, trong sự thản nhiên lạnh lùng lại ẩn chứa sát ý vô tận.
Đêm khuya, thành Tương Dương đã đóng cửa. Dưới tình thế bất đắc dĩ này, ba người Nhạc Phàm phải tìm một khách sạn vắng vẻ để nghỉ ngơi.
Ba người ở cùng một phòng. Long Tuấn cùng Đinh Nghị dưới sự đôn đốc của Nhạc Phàm cũng bắt đầu tu luyện và lĩnh ngộ. Nhạc Phàm cũng ngồi một bên, chậm rãi hấp thu thiên địa nguyên khí bổ sung cho thất tình chi khí trong cơ thể. Về phần tinh thần lực cùng với "Long cực cửu biến" tựa hồ đã bão hòa, mặc kệ tu luyện thế nào cũng vô pháp đề thăng lên nên phải tạm thời gác sang một bên.
Tuy cả đêm không nói lời nào nhưng có lẽ đây là buổi tối thoải mái nhất từ khi ba người bôn ba tới nay.
Sáng sớm ngày thứ hai, Nhạc Phàm bảo Long Tuấn đến luyện mã trường mua ba con tuấn mã. Sau đó lặng lẽ rời khỏi thành Tương Dương, dẫn theo hai người Long Tuấn đi về phía đông nam. Bọn họ cũng không biết trên con đường phía trước có bao nhiêu hung hiểm đang chờ bọn họ.

Đến buổi trưa, khí trời trở nên đặc biệt nóng bức.
Dưới chân núi, bên cạnh một cao đường nhỏ âm u là một quán trà đơn sơ. Quán trà thật sự vô cùng đơn sơ, chỉ có hai cái bàn cũ và một lò lửa, ngoài ra không có bất kỳ đồ đạc gì. Một cơn gió nhẹ thổi qua tấm bảng trên mái nhà, trên đó chỉ viết một chữ "Đồ" thật đơn giản.
Chữ "Đồ"này lại toát lên vẻ tao nhã, giống như cơn gió mát vờn lên khuôn mặt, mặc dù đơn giản nhưng lại toát lên vẻ thanh tân và phóng khoáng, hẳn là xuất phát từ tay danh gia.
Trên bầu trời, ánh mặt trời như thiêu như đốt chiếu xuống mặt đất như muốn đem cả mặt đất mà nấu lên. Dưới thời tiết như vậy có lẽ không ai muốn đi tiếp, nhưng…
"Lộc cộc… lộc cộc…"
Tiếng vó ngựa mạnh mẽ đang tới gần làm lão hán trong quán trà nhỏ bừng tỉnh.
Mở to đôi mắt tò mò, lão hán lập tức đi ra ngoài nghênh đón.
Hai con ngựa trắng đang từ từ chạy đến, đi phía trước là một tiểu cô nương khoảng mười ba, mười bốn tuổi. Mái tóc dài được buộc ngang vai, mắt ngọc mày ngài, làn da thanh khiết như băng sương, người mặc áo xanh đính hạt, vẻ mặt tươi cười ngây thơ trong sáng khiến cho mặt trời chói chang cũng phải thất sắc.
Sau đó là một vị công tử khoảng mười tám, mười chín tuổi. Tóc đen búi ra sau, sống mũi thẳng tắp, vẻ mặt tươi sáng. Đôi mắt sáng như sao trên một khuôn mặt sách sẽ nhẫn nhụi. Nhìn tiểu cô nương phía trước, khóe miệng mang theo một nét cười ngọt ngào, chậm rãi đi đến quán trà.
Hai người đó chính là Chu Phượng cùng Chu Tam.
Chu Phượng nhẹ nhàng xoay người nhảy xuống ngựa, vuốt ve mái tóc óng mượt, cất lên âm thanh thánh thót nói: "Lão bá, cho chúng ta một bình trà" vừa nói vừa buộc con ngựa vào cột dưới mái hiên.
"Không có gì!" Những nếp nhăn trên khuôn mặt chất phác của lão hán dãn ra, nở một nụ cười rồi đi chuẩn bị ngay.
"Ca, nhanh đến đây ngồi đi", Chu Phượng đi vào quán trà, tìm chỗ mát mẻ ngồi xuống, tiếp theo nói: "Ca, sao chúng ta không đi theo đường cái mà phải đi đường vòng?"
Chu Tam nhảy xuống ngựa, khẽ cười nói: "Đường nhỏ phong cảnh không phải là đẹp hơn sao! Lần này ra ngoài có cảm giác thế nào?"
Hai mắt Chu Phượng sáng ngời, nhảy lên nói: "Bên ngoài so với trong nhà thì tốt hơn nhiều. Có tượng đất, có đồ chơi, đường hồ lô, còn có thật nhiều, thật nhiều thứ mà trong nhà không có".
Chu Tam buộc ngựa xong thì ngồi xuống, vẻ mặt đầy yêu thương vuốt vuốt đầu của tiểu cô nương nói: "Còn có những chỗ thú vị hơn, nhưng lần này ta sẽ dẫn muội đi ngắm cảnh Giang Nam, trước tiên là Hàng Châu, nơi đó phong cảnh như tranh vẽ, hơn nữa lại không có chiến loạn xâm nhiễu. Trước đây ta đã từng lén phụ hoàng đến đó chơi, sau này còn bị phụ thân trách phạt đấy".
"Hì hì…" Tiểu cô nương cười một hồi.
Nhưng khi Chu Tam nhớ đến mục đích cùng nhiệm vụ của lần rời nhà này thì không khỏi trở nên trầm tư, trong lòng lại còn có vài phần trầm trọng, chỉ là vẻ tươi cười trên khuôn mặt vẫn không thay đổi.
Động tác của lão hán cũng quả nhiên nhanh nhẹn, nháy mắt liền mang lên một bình trà.
"Nhất hồ lương trà tuyền thủy thanh,lưỡng đạo vi phong tâm gian du"(*) uống nước trà vào, những phiền muộn trong lòng Chu Tam nhất thời cũng tiêu biến đi.
"Công tử thật là văn chương thiên phú!", lão hán từ chỗ buộc ngựa đi đến.
Chu Tam nghe vậy cũng cảm thấy vui vẻ, nhịn không được nói: "Thật không ngờ lão bá cũng thích sự tao nhã như vậy!" Nói xong hai mắt cẩn thận nhìn về phía đối phương.
Lão bản xấu hổ, chà sát quần áo, sau đó cười chất phác rồi thối lui…
….
"Lộc cộc… lộc cộc…"
Đột nhiên, bụi đất ở phía xa xa bay lên, một đám bạch y nhân cưỡi ngựa phi đến. Bọn họ đều đeo trường kiếm, mắt lóe tinh quang,h uyệt Thái Dương nhô cao đầy đặn, vừa nhìn cũng biết là cao thủ giang hồ.
"Ca, bọn họ là ai vậy?",Chu Phượng tò mò hỏi.
Chu Tam nhìn nhìn một chút rồi nói: "Nếu ta đoán không sai thì bọn họ chính là người của Thần kiếm sơn trang".
"Ồ, Thần kiếm sơn trang là gì vậy?"
"Đó chính là một môn phái rất lợi hại trên giang hồ, ngươi không nên quá để ý đến bọn họ".
"Vâng" Chu Phượng nhu thuận gật đầu.
"Lão đầu, cho hai bình trà" người mặt áo trắng cầm đầu nhảy xuống ngựa quát lớn.
"Nhanh lên một chút… Mẹ nó! Khí trời quái quỉ gì vậy chứ, sao lại có thể nóng đến như vậy" một tiếng la to vang lên, cả nhóm sáu người đều đi vào trong quán trà.
Nghe thấy những lời thô tục như thế, Chu phương nhíu đôi mày thanh tú lại, đang muốn nói gì lại bị Chu Tam ngăn cản.
"Nhị sư huynh, huynh nói lần này chúng ta đi có mấy phần nắm chắc?" Một người hỏi.
"Với tư cách là người Thần kiếm sơn trang chúng ta, không cần bàn cãi việc đủ tư cách tham gia. Ngay cả bị cửu đại môn phái cùng với tứ đại thế gia ngăn cản thì chúng ta vị tất cũng không phải sợ bọn họ", vị nhị sư huynh khẩu khí ngạo mạn nói.
Một tên tiếp lời nói: "Hắc hắc, nhị sư huynh nói không sai, hôm nay công lực của sư phụ đã đạt đến tiên thiên chi cảnh tiểu thừa, hơn nữa "Vạn kiếm quyết" của lão nhân gia cũng…"
"Câm mồm!" Nhị sư huynh gầm lên một tiếng ngắt lời: "Có những việc không nên nói, không nên nói thì đừng nói, nếu không… hừ hừ…" nói xong nhìn về phía hai người Chu Tam đang uống trà.
Người kia thân thể run lên, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra, cuống quít gật đầu.
Vị nhị sư huynh lại quay về chúng sư đệ nói: "Mọi người nghỉ ngơi một chút, ăn tí lương khô xong thì tiếp tục lên đường, tranh thủ đến trước để không phụ sự chuẩn bị của sư phụ".
"Vâng" đám người Thần kiếm sơn trang không nói nữa, không khí cũng có vẻ trở nên trầm trọng hơn.
……
"Lộc cộc… lộc cộc…"
Xa xa lại có tiếng vó ngựa truyền đến, lão hán lập tức vẻ mặt tươi cười, lại đi ra ngoài nghênh đón, trong miệng còn lầm bầm nói: "Hôm nay quả thật là tốt, trời nóng vậy mà vẫn có nhiều người đến như thế. Ha ha!"
Người đến càng lúc càng gần, dần dần hiện ra là Nhạc Phàm, Long Tuấn cùng Đinh Nghị. Vì để giảm bớt phiền toái nên bọn họ đã lựa chọn đường nhỏ để đến Hàng Châu.
Sau khi ba người xuống ngựa, Nhạc Phàm đi đến chỗ bị mặt trời chói chang chiếu xuống mà ngồi, Long Tuấn cùng Đinh Nghị cũng đi đến quán trà.
"Các vị khách quan không vào uống một chén trà cho mát người sao?" lão hán thấy Nhạc Phàm ngồi dưới ánh mặt trời, quay về hai người Long Tuấn hỏi.
Long Tuấn nói: "Chúng ta chỉ dừng để bổ sung chút nước uống rồi đi ngay"nói rồi lấy bình nước đưa cho lão hán.
"Vậy sao, phải đi ngay à!" lão hán cầm bình nước cười cười rồi đi đến chỗ lò lửa đun nước.
Những người Thần kiếm sơn trang thấy người đến là hai tiểu tử thì không thèm để ý đến, sau đó liếc mắt nhìn về phía Nhạc Phàm đang ngồi ăn lương khô dưới ánh mặt trời.
Chu Phượng nói: "Vị lão bá này thật là vui vẻ!"
"Bình yên mới là hạnh phúc, ai nói không phải chứ?" Chu Tam tiếp lời, cảm khái nói.
"Ồ! Tiếng ai sao nghe quen vậy nhỉ…" Long Tuấn nghe tiếng nhìn lại…
(*) "Nhất hồ lương trà tuyền thủy thanh,lưỡng đạo vi phong tâm gian du"
Dịch nghĩa: "Một chung trà xanh đun bằng nước suối, như có hai làn gió mát dạo chơi trong tâm"
Dịch thơ: "Trà xanh đun với nước suối trong. Trong tâm gió mát lại phiêu bồng".

Thương Thiên - Chương #112


Báo Lỗi Truyện
Chương 112/800