Chương 969: Lực áp, thỏa hiệp. (2)



- Khách quý lâm môn, không tiếp đón từ xa, mong chư vị thứ tội!

Theo thanh âm này, vốn cương khí cực nóng làm bụi mù màu xám bốc hơi lên không trung, thời gian dần qua đã rơi xuống, ương ngạnh tiến nhập vào hồng quang đầy trời.

Chu Báo mỉm cười, ánh sáng màu đỏ trên thân cũng ảm đạm đi, hư ảnh chín đầu Hỏa Long và hai đầu Chân Long cũng chui vào bên trong cương khí, hết thảy đều phảng phất như không có gì xảy ra.

Trời vẫn xanh, nước vẫn trong, mây vẫn trắng như vậy, bụi mù màu xám vẫn bao phủ hoàn toàn Liêu nha đảo như trước, biến hóa duy nhất chính là bụi mù không dây dưa Thái Hư Phi Châu và mọi người nữa, phảng phất như mất đi linh tính, thời gian dần qua, rơi xuống, bỗng nhiên tầm đó, bụi mù như sương mù chung quanh đảo như tán ra, lộ ra một thông đạo đi thông đảo, xuất hiện phía trước Thái Hư Phi Châu. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Thân hình Chu Báo chớp lên, đã về tới Thái Hư Phi Châu, nhìn thoáng Ngọc Nam Thiên vẫn tràn đầy vẻ khiếp sợ.

- Ngọc công tử, tiến vào thôi, người ta đã đáp ứng cho chúng ta tu chỉnh ở chỗ này rồi!

- A!

Ngọc Nam Thiên mãnh liệt khôi phục tinh thần, liếc nhìn Chu Báo, vỗ mạn thuyền, Thái Hư Phi Châu liền hướng về thông đạo trước mắt bay đi, tiến nhập vào Liêu nha đảo.

Thoạt nhìn, bên trong Liêu nha đảo so với bên ngoài cũng không khác gì quá lớn, chỉ là bên ngoài có cái gióng lên, cho nên nhìn không rõ ràng lắm, hiện tại chỉ thấy rõ một điểm mà thôi.

Bên trong Thái Hư Phi Châu thập phần trầm mặc, chỉ có Đỗ Đại Ma Tướng đi đến trước mặt Chu Báo, nhìn hắn từ trên xuống dưới, cười nói.

- Tốt, tốt, tốt, thiếu niên anh hùng, ngươi tên Chu Báo này, quả nhiên có lực lượng thôn phệ thiên hạ a!

- Lực lượng thôn phệ thiên hạ?

Chu Báo mỉm cười, vội vàng khoát tay nói.

- Đỗ Đại Ma Tướng, ngươi đừng chê cười ta, ưu điểm của ta không nhiều lắm, chỉ có thể nỗ lực thực hiện sự tình bản thân mà thôi, đừng nói gì thôn phệ thiên hạ, ngay cả đảo nhỏ trước mắt này, ta cũng không thôn phệ nổi đây này!

- Ha ha ha ha, không phải ngươi không thôn phệ nổi, mà là ngươi không muốn thôn phệ!

Đỗ Đại Ma Tướng cười ha ha, nói.

- So sánh với ngươi, những tên gọi là thiếu niên anh kiệt kia, tất cả đều là cái rắm a, cái gì thiên tài, cái gì tuấn kiệt, nực cười, trách không được Diệp Thanh Thiên có Tiên khí trên người mà đối mặt với ngươi vẫn chịu thiệt hại, ngươi quả là có thực lực!

Lời nói này rất chân thật, nhưng cũng vì quá chân thật nên người khác có chút khó nghe, phảng phất như đó là điều bình thường.

Ví dụ như Ngọc Nam Thiên, sau khi nghe Đỗ Đại Ma Tướng nói, âm thầm nắm chặt nắm đấm của mình, cưỡng ép nội khí đang vận khởi, đè huyết dịch đang sôi trào xuống.

- Chưa nói tới thiên tài, ta chẳng qua là có một điểm khí vận mà thôi, được một vị tiền bối chân truyền!

Chu Báo nói đến đây, như là nói chuyện phiếm.

- Không chỉ là ta, coi như là một con heo, đạt được vận khí như ta, thực lực cũng sẽ rất mạnh đấy, ngược lại Đỗ Đại Ma Tướng ngươi, chân thân Thiên Ma thập phần cổ quái, ta xem tuyệt không phải Thiên Ma bình thường, nếu Ma Tướng có thể dung hợp chân thân Thiên Ma với bản thể, thực lực nhất định sẽ tăng nhiều, nói không chừng sẽ thoáng cái đột phá cảnh giới Tán Tiên, tấn vị Chân Tiên!

Ách!

- Hảo nhãn lực, không thể tưởng được kiến thức của ngươi so với người bình thường cũng mạnh hơn rất nhiều, có thể nhận ra chân thân Thiên Ma của ta!

- Ngẫu nhiên nghe nói qua!

Chu Báo mỉm cười, khẽ gật đầu với Đỗ Đại Ma Tướng, nói trong nội tâm.

- Lão già kia, lão tử sẽ chuyển di lực chú ý của Ngọc Nam Thiên kia đi!

Ngọc Nam Thiên này như một đứa con nít, nhưng chim non như thế này mới là khó đối phó nhất, trong truyền thuyết, bảy tám phần cừu hận phân tranh trên giang hồ đều vì khí phách nhất thời của chim non như Ngọc Nam Thiên dẫn phát đấy, chỉ là một loại thủ đoạn ghen ghét dẫn phát huyết án mà thôi.

Vừa rồi Đỗ Đại Ma Tướng tán dương biểu hiện của Chu Báo, nhưng cũng hữu ý vô ý hạ thấp hai người Ngọc Nam Thiên và Cơ Dạ Nguyệt, hai người từ nhỏ đã được xưng là thiên tài, tuấn kiệt, nhưng một câu của Đỗ Đại Ma Tướng đã đè bẹp hết thảy, Cơ Dạ Nguyệt thì cũng thôi đi, nhưng Ngọc Nam Thiên kia, xem xét thì cũng biết là một gia hỏa không dung người, nếu như không chuyển di sự chú ý của hắn, nói không chừng, nếu hắn hành động theo cảm tính, tìm mình gây phiền toái, chính mình chẳng phải là cái được không bù đủ cái mất sao?

Cho dù nhìn Ngọc Nam Thiên không vừa mắt, hiện tại lại không phải là thời điểm xung đột, nhưng không có ý nghĩa không xung đột được đấy.

Đây cũng là điều Chu Báo không muốn chứng kiến.

Bất kể nói thế nào, địa phương Ngọc Nam Thiên vẫn hữu dụng đối với hắn, không muốn trở mặt với Ngọc Nam Thiên.

Thời gian dần qua, Thái Hư Phi Châu hạ xuống Liêu nha đảo, lúc mới bắt đầu, Ngọc Nam Thiên còn có chút cẩn thận từng ly từng tí, nhưng hiển nhiên, sau khi Chu Báo thể hiện thực lực của mình, chủ nhân của Liêu nha đảo cũng không muốn trêu chọc một nhân vật như vậy, nên cũng không động tay động chân gì, Thái Hư Phi Châu ngừng tại Liêu nha đảo thập phần thuận lợi.

Bất quá, cho dù là như thế, Ngọc Nam Thiên vẫn thập phần cẩn thận, cũng không trực tiếp ngừng Thái Hư Phi Châu lại, mà thoáng ngừng lại tại không trung cách mặt đất năm sáu mươi trượng, cẩn thận quan sát một phát, sau đó mới hạ Phi Châu xuống.

- Làm việc lo trước lo sau, vừa rồi không tin tưởng người khác như vậy, không thể làm được việc lớn!

Chứng kiến hành vi của Ngọc Nam Thiên, Đỗ Đại Ma Tướng lạnh lùng đánh giá một câu trong nội tâm, hắn đối với nhân tài mới xuất hiện của Ngọc gia Linh Tiêu Điện này không có quá nhiều hứng thú.

Sau khi quan sát cẩn thận một hồi, Thái Hư Phi Châu mới ngừng lại đảo, Ngọc Nam Thiên lựa chọn một bãi cát, bởi vì đây là một hòn đảo núi lửa, cho nên dù là trên bờ cát vẫn bao phủ một tầng bụi mù dày đặc, lộ vẻ thập phần mềm mại.

Phi Châu ngừng lại, Ngọc Nam Thiên cũng không động, mà đứng ở nơi đó, phảng phất như là đợi cái gì đó.

- Ngọc công tử, chúng ta đã đến địa phương cần tìm rồi, có nên tìm cách tu bổ Thái Hư Phi Châu hay không?

Chứng kiến Ngọc Nam Thiên bất động, Đỗ Đại Ma Tướng tiến lên nhắc nhở.

- A, không gấp, còn chưa có người tới!

- Chưa có người tới?

Đỗ Đại Ma Tướng sửng sốt một chút, chợt hiểu rõ ra, không khỏi nở nụ cười.

- Ngọc công tử, ta xem sẽ không có người nào tới đâu, chúng ta đã nói rõ là mượn địa phương của người ta tu chỉnh thoáng một chút mà thôi,, chỉ là khách qua đường, người ta không cần đi ra chào hỏi, chuyện như vậy cũng thường xuyên phát sinh!

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #969


Báo Lỗi Truyện
Chương 969/1489