Chương 891: Ô Kim Luyện Long Lô. (1)



Chu Báo thất kinh, vận khỏi lực lượng toàn thân, muốn giãy khỏi đại thủ vô hình này. Thế nhưng đại thủ kia như kìm sắt, không chút nào sứt mẻ.

- Tiểu tử này thực lực không được, không có khả năng là hắn!

- Đi ngươi!

Lời này, khiến Chu Báo triệt để nổi giận, mi tâm chợt lóe, một đạo kiếm khí hắc hồng giao nhau bắn ra, hung hăng đánh vào lực lượng vô hình đang trói buộc hắn.

Xoát!

- A? Ngược lại có bản lĩnh!

Lưỡng Nghi Thông Thiên Kiếm khí kích trên lực lượng vô hình. Đại thủ vô hình kia ngừng một chút, chợt buông ra.

- Thế nhưng chỉ dựa vào bản lĩnh này, tựa hồ không có cách nào đạt được đại đạo bổn nguyên. Còn có, Tiểu Hoa Nhi, ngươi từ đâu tìm được một cụ thân thể vừa nát lại xấu thế này? Xem ra thẩm mỹ quan của ngươi vẫn là như trước kém một ít a!

- Được rồi, nhiều lời vô ích, biến hóa được là tốt rồi. Hiện thân đi sao! Ngươi nghĩ rằng ta đến sào huyệt của ngươi chỉ để nghe mấy lời xú uế này sao?

- Không muốn hay nhất, ở đây cũng không hoan nghênh ngươi!

Một điểm lam quang trong suốt xẹt qua, đem không gian này chiếu rọi giống như ban ngày. Thế nhưng hoàn cảnh vẫn trống trải như cũ, không hề trang trí chút nào. Chu Báo thật sự là không nghĩ ra, ở đây dĩ nhiên là nơi ở của sinh linh cường đại.

Lúc lam sắc quang mang hiện lên, một đạo thân ảnh thật lớn xuất hiện trước mặt hai người, thân cao gần hai trượng. Thân thể dài rộng, mặc một kiện lam sắc trường sam, nhìn thập phần cường tráng. Thế nhưng lại khiến người ta có một loại cảm giác quái dị. Dáng dấp tai to mặt lớn kia so với thanh hiện tại càng thêm bất kham.

Chỉ là, từ trên dưới toàn thân hắn, đều lộ ra một cổ khí tức rất cường đại, đó là điều làm Chu Báo cảm giác được trong lòng run sợ.

Lúc hán tử kia xuất hiện, cũng không có nhìn Chu Báo nhiều, chỉ là chăm chú vào trên người Thanh Linh nhìn một hồi, sau đó cười:

- Tiểu Hoa Nhi, thực lực của ngươi hiện tại càng ngày càng yếu. Hiện tại ta dùng một tay cũng đủ đem ngươi đánh nổ!

- Ngươi cứ thử xem!

Cái đầu to tướng của Thanh Linh duỗi về phía trước, cũng ra khỏi Định Phong Châu, quay đầu nói với Chu Báo:

- Đem Định Phong Châu thu lại đi sao. Ở chỗ này biểu diễn vô dụng.

Chu Báo cười khổ một tiếng, đem Định Phong Châu thu hồi, thân thể huyền phù trong không gian, nhìn hai lão bằng hữu phảng phất hơn mười vạn năm không gặp dáng dấp giương cung bạt kiếm.

- Được rồi, lão bằng hữu, ta cũng không muốn vừa thấy mặt liền cùng ngươi đánh nhau. Nói đi, tới nơi này có chuyện gì. Mặc kệ các ngươi ai nắm giữ đại đạo bổn nguyên, đến chỗ ta hẳn cũng không phải cùng ta đánh nhau.

Đối diện một lát, hán tử nhún nhún vai nói:

- Đặc biệt ngươi, Tiểu Hoa Nhi! Ngươi luôn luôn là vô sự không đăng tam bảo điện, tuy rằng thật lâu không gặp mặt. Ta nghĩ thói quen này của ngươi là sửa không được!

- Đúng vậy, thói quen hỏng này thật sự sửa không được. Lúc này tới tìm ngươi chỉ là muốn nhờ ngươi hỗ trợ. Hoặc giả đàm phán giao dịch một chút.

- Nói ta nghe thử xem!

Thanh Linh cũng không giấu diếm, thuần thục đem tất cả nói ra.

= Thế nào, chỉ cần ngươi giúp ta, đem mấy tên vượt qua lôi kiếp kia thành thật một chút, không đi ra chọc phiền phức, khiến người hoài nghi. Đợi được thực lực của tiểu tử này đến một bước đó, tự nhiên sẽ nghĩ biện pháp đem nguyên linh của ngươi từ trong đại đạo bổn nguyên phóng xuất. Nguồn: http://truyenyy.com

- Hơn hai mươi bảy vạn, ngươi nói trong Bích Lạc Thiên có hai mươi bảy vạn sinh linh vượt qua lôi kiếp, thành tựu Chân Tiên thân?

- Đúng vậy, có vấn đề gì không?

- Không có vấn đề gì, cùng lắm, một mình ta là đủ rồi!

Hán tử cường tráng lắc đầu.

- Hơn nữa ta vừa mới biến hóa, lực lượng không tệ, không nhất định có thể giúp đỡ. Về phần nguyên linh lại càng không cần phí tâm, ngươi cứ ở lại đó đi sao, gặp lại sau!

- Ngươi, là loại bằng hữu thế nào a, Tiểu Hoa Nhi?

Bị đuổi đi, Chu Báo nhìn Thanh Linh oán giận nói.

- Nghe này, đừng gọi ta là Tiểu Hoa Nhi!

Thanh Linh ngẩng đầu, hung dữ liếc mắt nhìn Chu Báo.

- Hiện tại ngươi biết vì sao ta nói thằng nhãi này là một quái thai đi sao. Chỉ cần là sự tình hắn không có hứng thú, ngươi vô luận dụ hoặc ra sao, hắn cũng không động tâm!

- Thực lực của hắn đã đến trình độ có thể coi thường nguyên linh rồi sao?

- Coi như là ngươi hiện tại xóa sạch nguyên linh, hắn tối đa cũng chỉ là chịu chút thương thế nhẹ thôi. Tiểu tử, ngươi phải hiểu được, bọn người kia đều là cự yêu từ Thượng Cổ thời đại truyền xuống. Bọn họ có thủ đoạn đối phó ngươi. Còn ngươi, bất quá là một tiểu tử thối vận khí tốt thôi. Sống nhiều năm như vậy, bao nhiêu vận khí tốt hắn chưa thấy qua?

- Không thể nói như vậy, chuyện này làm không được?

- Không, nếu như có thể xuất ra đủ chỗ tốt, hắn khẳng định sẽ đồng ý. Bất quá hiện tại ta thật sự là nghĩ không ra có vật gì có thể đả động hắn!

- Như vậy, thử lại một lần, ta có thể từ trong đại đạo bổn nguyên cảm ứng ra, đầu Kình Ngư là một trong mấy tên cực mạnh. Còn có vài kẻ thực lực so với hắn kém hơn!

- Hắn là có khả năng đáp ứng nhất. Những người khác sẽ giết ngươi!

Thanh Linh liếc mắt nhìn hắn:

- Kình Ngư đối với loại chuyện này không có hứng thú. Cho dù là nguyên của hắn bị ngươi nắm giữ, cũng sẽ không làm gì ngươi. Mấy tên kia là chịu không được một chút thiệt thòi. Bọn chúng sẽ giết ngươi trước. Phải biết rằng, hiện tại đại đạo bổn nguyên còn chưa thành thục. Ngươi đối với nguyên linh của chúng thương tổn có hạn. Thế nhưng một ngày đợi được đại đạo bổn nguyên trong tay ngươi thành thục. Bọn chúng để nguyên linh đặt vào trong tay ngươi, tương đương để ngươi nắm thóp. Ngươi cho là bọn chúng sẽ chờ thực lực của ngươi hoàn toàn cường đại mới giết ngươi sao? Không, bọn chúng cũng sẽ không quản đại đạo bổn nguyên là cái rắm gì. Bọn chúng sẽ giết ngươi trước, sau đó ăn ngươi!

- Ăn ta?

Chu Báo quát:

- Ngươi đang nói giỡn hay sao?

- Ngươi thấy ta giống nói giỡn sao? Bọn họ đều là Yêu tộc. Bọn họ muốn ăn ngươi dễ như trở bàn tay!

Thanh Linh liếc hắn một cái, cười nói:

- Thịt người kỳ thực ăn cũng ngon, đặc biệt người như ngươi, da mịn thịt mềm, thân thể tràn ngập lực lượng, cắn một miếng rất có sức lực.

- Mịa nó!

Chu Báo chửi nhỏ một tiếng:

- Vậy ngươi còn để cho ta tới tìm bọn họ, có phải là muốn ta chết sớm một chút?

- Vậy cũng không phải. Ta chỉ cho ngươi tìm đến Kình Ngư thôi. Nếu có biện pháp thuyết phục Kình Ngư mà nói, ngươi liền thành công được một nửa.

- Thế nào, lẽ nào Kình Ngư là đầu sỏ của bọn hắn?

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #891


Báo Lỗi Truyện
Chương 891/1489