Chương 804: Lam kình đảo, Thái Uyên Thiên mở ra. (1)



Tam Thập Tam Thiên có rất nhiều bảo bối, nhưng cũng có rất nhiều nguy hiểm, như Bích Lạc Bí Cảnh hắn tiến vào chỉ là một tiểu đảo mà thôi, còn trên biển Bích Linh đến tột cùng có gì thì có trời mới biết, Thái Uyên Thiên so với Bích Lạc Thiên thì lớn hơn nhiều, đến tột cùng vào trong có thể gặp những gì thì cũng chỉ có trời mới biết.

- Thời gian chỉ còn hai tháng, phải hảo hảo chuẩn bị một chút!

Chu Báo âm thầm nghĩ ngợi trong nội tâm, bắt đầu nổi lên kế hoạch hành động trong Thái Uyên Thiên.

- Ha ha, Mạc Âm Dương bái kiến Chu đại nhân, đại nhân quả nhiên lợi hại, thân phận cao quý tại Đại Tấn vương triều, Hoàng đế Đại Tấn vương triều vậy mà lại tặng Thái Uyên lệnh cho ngươi!

Trên mặt Mạc Âm Dương hiện lên vẻ vui mừng cực độ, nhìn Thái Uyên lệnh trong Chu Báo, cả người lộ ra chút run rẩy vì hưng phấn.

- Ta đáp ứng ngươi, chỉ cần ta có thể đạt được Thái Uyên lệnh sẽ mang ngươi tiến vào Thái Uyên Thiên!

Chu Báo thu hồi Thái Uyên lệnh, khẽ cười nói.

- Một Thái Uyên lệnh có thể mang ba người tiến vào trong Thái Uyên Thiên, trừ hai người chúng ta, còn có Vương đạo tòa Thiên Long Đạo!

Mạc Âm Dương gật đầu cười nói.

- Đó là đương nhiên, uy danh Vương tọa ta cũng nghe như sấm bên tai!

- Ngươi là người Đại Ly vương triều, như thế nào lại biết ta?

Vương Xà ngồi ở một bên nhíu mày, liếc nhìn Mạc Âm Dương, trên mặt lộ ra thần sắc cổ quái.

- Ha ha, Vương tọa, trước mặt chân nhân không nói lời gian dối, Tu La tru tâm bổng pháp, ngươi cho rằng không có ai biết ngươi sao?

Mạc Âm Dương quay đầu nhìn Vương Xà, trong mắt hiện lên ý cười.

- Lần xử án năm đó của Đại Ly vương triều ta, ta nghĩ có lẽ tính trên đầu ngươi a!

- Xem ra công tác tình báo của Đại Ly vương triều các ngươi đối với Trung Thổ Vực không tệ a!

Ánh mắt Vương Xà chớp động lên tinh quang khó hiểu, sắc mặt bất thiện nhìn Mạc Âm Dương.

- Công án Na Thung này không liên quan đến ta, ta chỉ là nghe nói mà thôi!

Mạc Âm Dương bị Vương Xà nhìn như thế, có chút không tự nhiên, vội vàng nói.

- Hừ!

Vương Xà hừ lạnh một tiếng, quay người đi, lưu lại cho hai người cái bóng lưng.

- Mạc tiên sinh, ta không quan sự tình của ngươi và Vương tọa, bất quá Thái Uyên Thiên cũng không phải là vùng đất lành, ba người chúng ta cùng tiến vào Thái Uyên Thiên, ta không muốn hai người các ngươi giương cung bạt kiếm với nhau!

- Yên tâm đi, ta không có lợi ích xung đột gì với Vương tọa đâu!

Mạc Âm Dương mỉm cười nói. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenyy.com

- Hơn nữa, tiến vào Thái Uyên Thiên, ở cùng một chỗ với cường giả như Vương Tọa, chúng ta có cơ hội rất lớn!

- Đúng vậy, Thái Uyên Thiên là một nơi tốt, hi vọng sẽ đạt được đồ vật chúng ta muốn từ trong đó!

- Đúng vậy a!

Mạc Âm Dương gật đầu nói.

- Ta tin tưởng, chúng ta đều có thể đạt được đồ vật như ý!

Năm ngày sau, ba người Chu Báo, Vương Xà và Mạc Âm Dương cùng nhau lên đường, tiến vào hải vực vô tận.

Cừa ra vào Thái Uyên Thiên không giống với cửa ra vào Bích Lạc Thiên, có rất nhiều cửa vào Bích Lạc Thiên, rất nhiều thông đạo liên tiếp nhau kết nối Bích Lạc Thiên, mà cửa vào Thái Uyên Thiên thì chỉ có một, nằm trên một hòn đảo trong hải vực, gọi là Lam Kình đảo, mà vị trí hòn đảo này thập phần vi diệu, chính là giao giới Hải Vực và Thất Thần Vực, nói là thuộc về Hải Vực chứ có chút bên cạnh Thất Thần Vực, tuy nói là Thất Thần Vực chứ lại có một bộ phận nằm ở Hải Vực.

Trên đời này có nhiều hòn đảo như vậy, giá trị cũng không lớn, nói như vậy, cũng không phải tốt để Thất Thần Vực và Hải Vực tranh giành, nhưng Lam Kình đảo này lại không đồng dạng, cửa ra vào Thái Uyên Thiên này, tuy rằng ngàn năm mới mở một lần, nhưng lợi ích bên trong quá lớn, vô luận là Thất Thần Vực hay là Hải Vực đều không có khả năng buông tha, sau khi hòn đảo bí mật này bị người ta phát hiện, Thất Thần Vực cũng đã nảy sinh mấy lần đại chiến với Hải Vực, song phương đều có tổn thất, nhưng về sau, bọn hắn phát hiện căn vốn này không có ý nghĩa gì, một điểm ý nghĩ cũng không có.

Không có Thái Uyên lệnh, coi như ngươi biến Lam Kình đảo này trở thành nhà cũng không vào được Thái Uyên Thiên, cho nên Thái Uyên là tiêu điểm để song phương tranh đoạt, sau đó là một hồi tranh đấu cực lớn.

Loại tranh đấu này giằng co mấy ngàn năm, tu sĩ võ sĩ cường giả chết rất nhiều, cuối cùng, thời gian dần trôi qua, sự tình lắng xuống dần, tạo thành một loại trạng thái cực kì ổn định, tạo thành quy củ.

Kế tiếp đúng là dựa theo quy củ mà làm việc, Thái Uyên cũng đã phân tốt, Thất Thần Vực có, Hải Vực cũng có, theo ý nào đó thì đã định ra quy củ, nhưng mỗi một lần Thái Uyên chi hội khai mở thì đều tràn đầy mùi thuốc súng, Thất Thần Vực và Hải Vực ở giữa mùi thuốc súng này, tóm lại, dưới tình huống theo quy định cho phép, tất cả mọi người sẽ cố hết sức để làm suy yếu thực lực của đối phương, ảnh hưởng đến đối phương, thậm chí cuối cùng đoạt được thành tựu của đối phương, những cái này đều là cạnh tranh, không cho phép có xung đột đại quy mô, không đồng ý cướp đoạt đồ vật người khác, nếu không sẽ bị nghiêm trị, nhưng nếu như hết thảy sự tình ngươi làm không bị người khác chứng kiến, hoặc là người khác không có chứng cứ ngươi làm thì cũng chẳng khác nào ngươi không làm cái gì, đây mới thực là quy củ.

Lam Kình đảo, lấy tên là Lam Kình, đây là một hòn đảo giống Kình Ngư, bộ phận trồi lên mặt nước giống như là một đầu Lam Kình cực lớn lộ lên mặt biển, ngọn núi khổng lồ trên đảo giống như cột nước Lam Kình phụt lên, nhìn từ xa xa, thật sự giống như một Lam Kình nổi trên mặt biển.

- Phía Trước hẳn là Lam Kình đảo rồi, xem ra chúng ta không phải là người đầu tiên đến đây, hòn đảo này đã bị người ta hạ cấm chế!

Địa vị đặc thù và tác dụng của Lam Kình đảo khiến tất cả thế lực không dám xem nhẹ, ngoại trừ bản thân cửa tiến vào Thái Uyên Thiên, lại không có tài nguyên bảo bối gì khác, cho nên, trước khi ngàn năm chi hội khai mở, vô luận là Thất Thần Vực hay là Hải Vực đều không phái người tới, coi như là phái người đến cũng không hạ cấm chế gì như hôm nay, hòn đảo này bị một tầng sương mù bao phủ, bất đồng với hoàn cảnh chung quanh, xem xét là biết có người hạ cấm chế.

- Hừ, bất quá chi là một chướng nhãn pháp nho nhỏ mà thôi, không có gì lớn!

Mạc Âm Dương cười hắc hắc, thân hình lóe lên, bay đến phụ cận Lam Kình đảo, vung tay lên.

Một đạo khói bụi nhàn nhạt bay ra từ trong tay áo hắn, dung hòa với đám sương mù chung quanh Lam Kình đảo, đám sương mù kia khẽ động một hồi, nhẹ nhàng mở ra một lỗ hổng, cấu thành một thông đạo do sương mù và khói bụi tạo nên, xuất hiện trước mặt ba người.

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #804


Báo Lỗi Truyện
Chương 804/1489