Chương 769: Bắc Đẩu truyền thừa. (3)



- Chưa đến mức hối hận!

Chu Báo cười nói

- Nhưng ta không tin, Thái Uyên lệnh chỉ có thể giúp một người tiến nhập Thái Uyên Thiên, tình hình Bích Lạc bí cảnh ngươi cũng nhìn thấy, chỉ cần đả thông môn hộ, muốn vào bao nhiêu người cũng được, nếu như ta giúp Mạc Âm Dương lấy được Thái Uyên lệnh, chắc hắn cũng không từ chối để ta vào cùng!

- Ngươi cũng biết tính toán đấy!

Thanh linh cười mắng.

- Được rồi, đừng phí lời nữa, tốt nhất là nên sắp xếp việc trước mắt, nếu như có người muốn tìm ta gât chuyện, vậy thì ta cũng không ngại dành cho chúng một bất ngờ!

Ánh mắt Chu Báo chợt lạnh.

- Lần này, chúng định ám sát ta trên đường quay về lãnh địa, ta cũng không thể không phòng, dù sao đâu phải chỉ có mình ta, còn có bọn Vân Phỉ nữa, chuyện này có chút rắc rối, cũng không dễ giải quyết!

- Ngươi nghĩ nên làm thế nào?

- Nếu chúng đã muốn chặn đường ta, ta đương nhiên phải gặp gỡ chúng, nhưng ta không thể để bọn Vân Phỉ đi theo, mà để họ lại đây, bảo đảm an toàn, hơn nữa ta cũng phải liên lạc với Vương Xà, nhờ hắn giúp đỡ, có hắn, Đại Lý vương triều lợi hại thế nào, cũng không làm nên chuyện!

- Ngươi tin vào hắn thế sao?

- Át chủ bài của Vương Xà còn nhiều hơn chúng ta, chỉ là hắn chưa thể hiện hết, đi một bước tính ba bước, không bao giờ chịu thiệt!

Chu Báo nói:

- Ta sẽ sắp xếp người khác đi cùng, đánh lạc hướng chúng!

- Ừm, vậy cũng được, ngươi phải cẩn thận Diệp Thanh Thiên, nói không chừng hắn cũng như ngươi, là kẻ nắm giữa đại khí vận, chưa đến hai mươi tuổi đã có cửu phẩm tu vi, hắc hắc, ở thời đại chúng ta, cũng chẳng có gì đặc biệt, nói hắn không có đại khí vận, ta là người đầu tiên không tin!

- Yên tâm đi, ta là một người sợ chết, chuyện này, ta sẽ xử lý cẩn thận!

Chu Báo gật đầu nói. Ba ngày sau, chính ngọ cư dân Thanh Dương tụ tập đồng đủ trước cửa Chu gia đại viện, không khí náo nhiệt vô cùng.

Cả gia đình Chu Báo từ trong viện đi ra, mọi người xúm lại nhìn, xem ra Chu gia Chu Báo chuẩn bị dẫn cô vợ công chúa của mình về lãnh địa.

Công chúa điện hạ, chính là người được đương kim thiên tử yêu quý nhất, cho nên chỉ riêng của hồi môn đã xếp đầy hai mươi xe lớn, thái giám, cung nữ triều đình thưởng cộng lại có hơn bốn năm trăm người, những người này đương nhiên cũng phải theo Chu Báo về lãnh địa, trên thực tế, ngày thứ hai sau khi kết thúc hôn lễ, đã có một bộ phận nhân công lên đường đi lãnh địa Chu Báo, đi tiền trạm cho Chu Báo và Yến Vân Phỉ.

Chuyến đi lần này chỉ có khoảng trăm người, những người này đều là phụ trách chăm sóc Yến Vân Phỉ và Chu Báo, đây cũng là quy tắc, là lễ nghi không thể bỏ qua.

Chính vì phải chuẩn bị quá nhiều việc, cho nên mặc dù rục rịch từ sau bữa sáng nhưng mãi đến trưa mọi thứ mới gần như xong xuôi, sẵn sàng khởi hành, hơn mười cỗ xe lớn, gần trăm con người rầm rập đi thẳng về phía Tây Bắc.

Ngày thứ nhất không có bất ngờ gì, ngày thứ hai cũng không có, mấy ngày tiếp theo đều là sóng yên biển lặng, cho đến ngày thứ mười, khi đoàn xe chỉ còn cách Áp Long Giang năm trăm dặm, Chu Báo từ đầu đến cuối cưỡi trên lưng ngựa, mặt không biểu tình cuối cùng cũng nở nụ cười.

Bởi vì, người hắn chờ đã đến.

Ghìm nhẹ dây cương, ra hiệu cho đội xe sau lưng dừng lại.

Phía trước, đứng một nam tử bạch y thân hình cao gầy, khuôn mặt thanh tú, toàn thân lộ ra khí tức thần bí, hai tay chắp sau lưng, nhìn đoàn xe phía xa, đôi mắt sâu thẳm tràn ngập thiên địa ảo diệu, người có thần hồn yếu, chỉ cần liếc qua, lập tức tinh thần sa sút.

Chỉ có đôi mắt thần thông của Chu Báo là hoàn toàn miễn dịch với con ngươi kì quái này, cho nên, không hề bị ảnh hưởng, nhưng những người đi cùng hắn thì không giống vậy, mặc dù cách rất xa, nhưng vẫn bị đôi mắt thần kì ấy mê hoặc, đứng ngây tại chỗ, hai mắt trở nên mơ màng.

- Không đúng, không đúng, khí tức trên người tên tiểu tử này không đúng!

Lúc này, Thanh linh đột nhiên truyền âm nói,

- Khí tức trên người tên này sao lại cổ quái như vậy!

- Ngươi quan sát ra điều gì rồi sao?

- Có chút quen thuộc, nhưng thập phần nguy hiểm!

Sóng tinh thần của Thanh linh tràn ngập nghi hoặc và cẩn trọng,

- Tiểu tử, cẩn thận chút, tên này khả năng có được truyền thừa từ một đại đế thượng cổ nào đó, cho nên mới mang đến cho ta cảm giác nguy hiểm, thời đại thượng cổ, ta từng tham gia thánh hội thiên đình, lúc đó, phần lớn thông thiên đại đế đều tham gia, trong đó có một luồng khí tức rất giống của tên tiểu tử này, nhưng lúc đó chức vụ của ta còn nhỏ, căn bản không có tư cách đi gặp họ, cho nên ta không thể phán đoán tên tiểu tử này nhận được truyền thừa của ai!

- Thiên đình thượng cổ, còn có nơi đó sao?

- Thời đại thượng cổ có thiên đình, bây giờ cũng có, nếu không, sao còn có người được xếp hàng tiên tịch?

Thanh linh cười lạnh. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

- Nhưng, ngươi phải cẩn thận, tên tiểu tử này nếu như kế thừa thượng cổ đại đế truyền thừa, trên người e rằng có một món thuần dương pháp khí, thậm chí còn có tiên khí!

- Tiên khí? Điên sao? Vậy ta làm thế nào?

- Yên tâm, tu vi hắn không đủ sử dụng tiên khí!

Chu Báo lúc ấy mới tạm yên tâm.

- Ngươi, chính là Chu Báo?

Người kia nhìn thấy Chu Báo là lúc hắn đang cùng Thanh linh giao lưu, đột nhiên lên tiếng cắt ngang cuộc nói chuyện.

- Chẳng trách ngươi còn trẻ tu vi đã cao như vậy, thì ra sở hữu một con yêu linh thượng cổ!

- Hảo nhãn lực!

Chu Báo ánh mắt hơi lóe, chuyện hắn sở hữu Thanh linh, đừng nói cửu phẩm cường giả như Vương Xà, đến thông huyền bí cảnh cường giả trong Minh nghĩa kinh viện cũng không biết, Diệp Thanh Thiên mới nhìn đã nhận ra luôn, quả nhiên có chút môn đạo.

- Hừ, thượng cổ yêu linh có thể sinh tồn được đến bây giờ, không biết hại bao nhiêu tính mạng, Chu Báo, ngươi giao nó ra đây, để ta hủy diệt, ta sẽ tha mạng cho ngươi!

- Cái gì?

Chu Báo còn tưởng tai mình có vấn đề, ngơ ngác nhìn người thanh niên tên Diệp Thanh Thiên, chớp chớp mắt, sau đó đột nhiên bật cười.

- Tên điên từ đâu đến, gan cũng không nhỏ, dám huênh hoang trước mặt ta, biến đi, bằng không, cẩn thận khó bảo toàn tính mạng.

- Wa ha ha, tiểu tử đáng chết, tiểu tử đáng chết, khẩu khí sao lại đáng ghét như vậy, giống y như mấy kẻ năm nào, đáng chết, tiểu tử, đánh hắn cho ta, đánh chết, đánh chết, đánh chết hắn!

Thanh linh nổi giận lôi đình, dao động tinh thần truyền cho Chu Báo cuồn cuộn như sóng biển.

- Tiểu tử, giết hắn đi, thần thông pháp môn dung luyện mà ta nói cho ngươi biết có thể khiến ngươi dung luyện Bích la độc hạt, đáng chết, nhất định phải giết chết tên ấy, diệt thần hồn hắn, khiến hắn lý niệm mẫn diệt, vĩnh viễn không thể tái sinh!

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #769


Báo Lỗi Truyện
Chương 769/1489