Chương 712: Diệu dụng Định Phong Châu, ngụy Định Phong Châu thành. (3)



Loại lan tràn này không phải không có quy luật, trái lại, vô cùng có quy luật, dựa theo đường vân nhất định, máu huyết Chu Báo bắt đầu thẩm thấu, tiến nhập vào bên trong Phong Linh Châu, rất nhanh, Phong Linh Châu liền lộ ra một tầng huyết quang.

Chu Báo chậm rãi mở hai mắt ra, nhìn tầng huyết quang của hạt châu, hai tay mãnh liệt kết ấn lên thượng diện hạt châu.

Một lần, hai lần, ba lần.

Suốt ba canh giờ, Chu Báo vừa kết ấn vừa tụng niệm chú văn.

Cựu xuyên ngừng biến hóa, càng ngày càng phiền phức, càng ngày càng sâu, cũng càng ngày càng chậm, trong miệng tụng ra từng đạo chú văn kéo dài, chú văn hòa vào ấn kết, thần niệm Chu Báo cũng ăn mòn từng điểm vào sâu bên trong Phong Linh Châu.

Huyết quang Linh Châu ảm đạm xuống, thời gian dần qua, ngưng luyện đến trung tâm linh châu, sau đó, lại duỗi thân ra, mỗi một tia lại cấu thành một đạo, dùng mắt thường cũng có thể thấy được phù văn đỏ như máu.

Những phù văn này mang phong cách cổ xưa, đại khí lộ ra một cảm giác ngưng trọng khó có thể hình dung.

- Tật!

Sau khi những phù văn này hình thành, Chu Báo mãnh liệt quát to một tiếng, một đạo huyết quang nhàn nhạt xuất ra từ mi tâm hắn, bắn thẳng vào bên trong linh châu.

Linh Châu thoáng phát sáng lên mãnh liệt, bắn ra ánh sáng chói mắt màu xanh, một cỗ áp lực khổng lồ phóng ra từ trong hạt châu, sau đó lại thu vào.

Hết thảy đều yên tĩnh trở lại.

Chu Báo cũng đình chỉ động tác, nhìn những biến hóa của phù văn bên trên hạt châu, sau đó, lại tiếp tục buồn chán chờ đợi.

Đợi đến lúc hết thảy đều chấm dứt, bộ dáng hạt châu cũng đã thay đổi.

Hạt châu màu xanh nhạt lơ lửng trước mắt Chu Báo, không còn lân lân ba quang trươc kia, chỉ cho người ta một cảm giác cực kì ngưng trọng.

So với Phong Linh châu trước kia, hao phí rất nhiều tài liệu nhưng ngụy Phong Linh Châu chỉ tạo ra một vòng nhỏ, toàn thân vẩn đục, phảng phất như một khối thạch đầu hình tròn màu xanh nhạt, chỉ là còn biểu hiện ra một tầng nhàn nhạt, đường vân huyết sắc không có quy tắc.

- Hô!

Chu Báo thở một hơi thật dài, cả ngươi đều lộ vẻ tinh bì lực tẫn, tinh thần cũng bắt đầu uể oải.

Khỏa ngụy Định Phong châu này, cấp bậc chỉ là Nhập huyền, tuy nhưng lại mệt mỏi hơn so với khi hắn tế luyện Kim hi cách diễm kính, thứ nhất là tài liệu vô cùng như ý, thứ hai là hắn dùng phương pháp tế luyện Thuần dương pháp khí để tế luyện Nhập Huyền pháp khí, như dùng dao mổ trâu để giết gà, cố hết sức thu kết quả tốt, làm nhiều mà công ít, thực sự hao tổn rất nhiều tinh lực.

- Ngươi tên tiểu tử này lại có đấu suất hỏa nơi thân, nếu không nào có dễ dàng như vậy!

Thanh Linh nói. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Đấu suất hỏa chính là pháp môn luyện khí luyện đan do nhóm phương sĩ thời cổ đại sáng tạo ra, tạo ra hỏa diễm, sở dĩ Chu Báo có thể thành công, chính thành công lao đều do đấu suất hỏa này.

Bất quá dù là như thế, Chu Báo cũng đã hao phí quá nhiều tinh lực, ngồi một hồi lâu mới ngẩng đầu lên, trên mặt lộ vẻ mệt mỏi.

Liếc nhìn ngụy Định Phong Châu, tinh mang trong mắt lóe lên, khỏa ngụy Định Phong châu kia liền hóa thành một đạo ánh sáng màu xanh, chui vào mi tâm hắn.

- Ta luyện đồ vật này mất bao lâu thời gian?

- Nửa tháng rồi!

Thanh Linh thản nhiên nói.

- Ngươi đã bỏ ra thời gian nửa tháng!

- Nửa tháng a, trách không được lại đói bụng như vậy!

Chu Báo sờ lên bụng, nở nụ cười có chút không có ý tứ.

- Xem ra ta muốn đánh chén một bữa no nê rồi!

- Sau khi ăn xong, tiến vào Bích Lạc Bí Cảnh a!

Thanh Linh nói liền sau đó.

- Đã biết đã biết, ngươi gấp gáp cái gì!

Chu Báo không kiên nhẫn, thẳng thừng khoát tay, đưa Thanh Linh vào bên trong thanh đèn.

- Ngươi tên tiểu tử này, rốt cục cũng đã đi ra, nếu không ra thì ta tự mình đi tìm ngươi rồi!

Vừa xuất quan, liền đụng phải vẻ mặt giận dữ của Lão Kim Kê, mà mặt khác, bọn người Chu Sẹo và Giang Hiểu ở một bên, thần sắc bọn hắn cũng đồng dạng không tốt.

Chu Báo nhẹ nhíu ày, nhìn ra, song phương đã sinh ra mâu thuẫn, mấy ngày nay, vì sự tình Bích Lạc Bí Cảnh, Lão Kim Kê bọn hắn đều một mực bên cạnh biệt viện, Lão Kim Kê trên danh nghĩ là đốc công ở đây, giám thị tiến độ kiến tạo biệt viện, mà bọn người Giang Hiểu thì phụ trách sự tình bên ngoài, xuất tiền, tài liệu ra, song phương mặc dù có đôi khi cùng xuất hiện, nhưng tần suất không nhiều.

Bởi vì Lão Kim Kê là do Chu Báo tự mình bổ nhiệm hắn làm đốc công, hơn nữa lại đặc biệt dặn dò bọn Giang Hiểu, cho nên Giang Hiểu cũng ẩn ẩn biết rõ thân phận của Lão Kim Kê không đơn giản, bởi vậy luôn luôn đáp ứng yêu cầu của Lão Kim Kê, song phương hợp tác vui vẻ, nhưng hiện tại, xem ra đoạn hợp tác vui vẻ này ngừng lại rồi.

Mà Giang Hiểu và Chu Sẹo đang chuẩn bị hướng Chu Báo mà báo cáo, bỗng nhiên nghe Lão Kim Kê nói Chu Báo, đều sững sốt trong giây lát.

- Ngươi tên tiểu tử này!

Gọi Chu Báo như vậy, chỉ sợ tại toàn bộ Tây Bắc, ngoại trừ Vương Xà tọa Thiên Long đạo, thật đúng là không ai dám nói, nhưng tên đốc công này lại kêu lên như vậy, tâm hai người đồng thời trầm xuống, vốn là tức giận nay đã biến thành sợ hãi.

- Ta làm sao? Có sự tình gì không được à?

Chu Báo quét mắt liếc nhìn chung quanh, hiện tại, ngoại trừ ba người Lão Kim Kê cùng Chu Sẹo và Giang Hiểu thì không có người thứ tư ở đây, hắn liền mở miệng nói.

- Sự tình gì mà khiến ngươi vội vã như vậy, chẳng lẽ bọn hắn đã đoạt lão bà của ngươi?

- Miệng lưỡi ngươi trơn tru đấy!

Lão Kim Kê kêu lên.

- Ta đã nói với ngươi, việc này không có cách nào làm được!

- Không phải ngươi đã làm xong việc rồi sao? Như thế nào lại nói không có cách làm?

Chu Báo khó hiểu nói, mục đích bọn Lão Kim Kê đến đây chỉ là cửa vào Bích Lạc Bí Cảnh, vừa này nửa tháng trước đã kết được, như thế nào lại nói không có cách làm?

- Cái này..!

Lúc này, Lão Kim Kê như ý thức mình đang nói tới cái gì, liếc nhìn hai người sau lưng, liền ngậm miệng lại.

- Tốt rồi, đừng giả bộ, hai người này đều là tâm phúc của ta, sẽ không nói ra chuyện của chúng ta đâu!

Chu Báo nhìn vẻ mặt sợ hãi của hai người Chu Sẹo và Giang Hiểu, nói.

Nghe Chu Báo nói như vậy Lão Kim Kê cũng không giấu diếm cái gì nữa, trực tiếp rút ra một quyển trục từ trên người, đưa tới tay Chu Báo.

Chu Báo có chút không hiểu, sau khi mở quyển trục ra, cả người đều ngây dại đi.

- Cái này, cái này có ý tứ gì?

- Đây là bản vẽ!

- Ta, ta biết rõ đây là bản vẽ, như thế nào, muốn kiến tạo hoàng cung rồi a?

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #712


Báo Lỗi Truyện
Chương 712/1489