Chương 682: Côn Lôn Sơn. (1)



Trông thấy Chu Báo xuất quan, hưng phấn nhất tự nhiên là Chu Sẹo rồi, vốn trong vài tên thống lĩnh của Giang Thành thuỷ quân, kẻ đạt được nhiều chỗ tốt nhất từ Chu Báo chính là Chu Sẹo này rồi.

- Đại nhân, ngài xem như xuất quan, chúng ta gần đây không thể nào yên ổn được a!

- Không được yên ổn?

Mắt Chu Báo hơi híp lại, một đám sát khí lạnh thấu xương tản ra từ trên người hắn.

- Như thế nào, lại có gia hỏa không biết tốt xấu đến gây rối sao?

- Không phải thế, mà là người của Côn Lôn Sơn đến!

- Côn Lôn Sơn? Cái gì Côn Lôn Sơn? !

Chu Báo có chút khó hiểu.

- Việc này ta cũng không nói rõ ràng được, bất quá Giang Hiểu tựa hồ biết rõ, tên này hai ngày này vẫn còn đang nhức đầu, sứ giả của Côn Lôn Sơn chết tiệt kia, tu vị thậm chí đạt đến thất phẩm, còn có một thân cương khí cường đại, ta không phải là đối thủ của hắn, bất quá cũng may, tên này coi như vẫn có chút hiểu chuyện, sau khi nghe nói đại nhân ngài bế quan, cũng không gây chuyện gì, chỉ nói là sau khi đợi đại nhân xuất quan thì phân trần với ngài. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com

- Ngươi trước tiên kêu Giang Hiểu đến đây!

Chu Báo gật gật đầu, tỏ vẻ mình biết rồi, liền bảo Chu Sẹo đi tìm Giang Hiểu tới.

- Thất phẩm cường giả, một môn phái cho thể phái ra thất phẩm cường giả, thực lực tuyệt đối không thể khinh thường, xem ra lại là vì Thuần Dương pháp khí Kim Hi Ly Diễm Kính của ta mà đến, thất phẩm, thất phẩm, Lão Kim Kê không phải ở chỗ này sao? Cũng không biết bọn hắn có đánh lên không?

Trong lúc đang suy nghĩ, liền thấy Chu Sẹo dẫn Giang Hiểu vội vàng chạy tới, trông thấy Giang Hiểu vẻ mặt vô cùng lo lắng, Chu Báo liền biết chuyện đã có chút phiền phức rồi.

- Đại nhân ah, ngài có thể xuất quan, những ngày này thật làm ta vội đến chết mất!

Vừa thấy được Chu Báo, Giang Hiểu liền gấp gáp nói đến nước bọt văng tung tóe, phảng phất như muốn dùng nước bọt dìm chết Chu Báo vậy.

- Gấp cái gì, có gì mà gấp!

Chu Báo cười nói:

- Không phải là người của Côn Lôn Sơn tới sao, có gì mà gấp chứ, Côn Lôn Sơn này đến cùng là nơi nào lại khiến ngươi để bụng như vậy?

- Đại nhân, ngài không biết Côn Lôn Sơn là nơi nào sao! ?

Nghe xong lời của Tiểu Báo Tử, Giang Hiểu có chút ngoài ý muốn.

- Ta phải biết sao? !

- Đại nhân, Côn Lôn Sơn là một trong mấy môn phái lớn nhất Bắc Nguyên, gần với Tịch Diệt Ma Cung, một trong tam đại tông sư của Bắc Nguyên chính là xuất thân từ Côn Lôn Sơn!

Côn Luân thượng sư? !

Một trong Bắc Nguyên Tam Đại Tông Sư!

Nói đến đây, Chu Báo bỗng dưng nhớ tới, quả thật, năm đó khi Bắc Nguyên vẫn còn tồn tại, Côn Luân thượng sư này đúng là cùng Ma Tôn Diệt Trần, Kim Thân Hoạt Phật Bát Tư Ba được xưng là Tam Đại Tông Sư, tiếp nhận sự cung phụng của Bắc Nguyên.

Chỉ là chiến cuộc do Đại Tấn vương triều mở ra thật sự quá ngoài dự liệu của mọi người, kết quả cũng cực kỳ ngoài ý muốn, biểu hiện của Tam Đại Tông Sư này nếu so với lời đồn thì thật sự quá mờ nhạt, thậm chí, có rất nhiều người đều cho rằng Tam Đại Tông Sư này chỉ là có tiếng không có miếng thôi.

Nhưng Chu Báo, lại không dám xem như vậy.

Trong Tam Đại Tông Sư, hắn từng tiếp xúc qua một người, Ma Tôn Diệt Trần, đó cũng không phải là kí ức thoải mái gì cả.

Lúc ấy thực lực của hắn so với hiện giờ thì ngày đêm khác biệt, hơn nữa cũng không có Thuần Dương pháp khí, mượn lực lượng của Hỏa Hồng Tình không hiểu thấu làm bị thương Diệt Trần, hơn nữa khiến Vương Xà mượn cơ hội này bạo lên, làm cho Diệt Trần bị trọng thương.

Về sau tuy rằng bị trọng thương, nhưng hắn cũng có tâm tư không khác gì với mọi người hiện nay, Bắc Nguyên Tam Đại Tông Sư không hơn gì thế này cả.

Nhưng theo thực lực của mình đề cao từng bước một. Mỗi lần nhớ lại tình cảnh lúc ấy, hắn mới hiểu được lần đó may mắn đến mức nào.

Tu vị Diệt Trần lúc đó đã sắp đột phá cửu phẩm, nửa bước Thông Huyền nếu như không phải lúc đó hắn quá mức chủ quan thì mình ngay cả lực lượng của Hỏa Hồng Tình cũng không có cơ hội phát ra ngoài, hơn nữa, nếu không phải Hỏa Hồng Tình của mình có lực lượng trực tiếp công kích thần hồn, sâu sắc ngoài ý liệu của Diệt Trần thì Vương Xà cũng không nhất định có thể đánh lén thành công được!

Sự ngoài ý muốn liên tiếp và xảo diệu đã tạo nên tình huống thoát hiểm lúc đó, nhưng hiện giờ, nếu như ngươi bảo Chu Báo làm lại chuyện đó lần nữa thì không thể nào được.

Đó là một kỳ tích!

Về phần Bát Tư Ba và Côn Luân thượng sư, căn bản cũng không có cơ hội ra tay, tu vị của Bát Tư Ba đã đột phá Thông Huyền cảnh, lại bị tiên khí sở chế, không còn xuất hiện trên đời nữa, đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, cũng chính bởi vì hắn cũng không có cơ hội xuất thủ, cho nên, người khác cũng không có cơ hội kiến thức phong thái chính thức của vì Kim Thân Hoạt Phật này.

Tiên khí vừa ra, Thiên Quân tránh lui!

Côn Luân thượng sư bất đắc dĩ rút đi, bế thủ Côn Lôn Sơn, không truyền ra chút tin tức nào nữa.

Chính vì như thế, ngoại trừ một số ít người ra, không có ai chính thức thấy Tam Đại Tông Sư ra tay, mà biểu hiện mờ nhạt như thế, căn bản không phù hợp với danh hào của Tam Đại Tông Sư, cho nên, sau khi trải qua một thời gian, đánh giá của thế nhân đối với Bắc Nguyên Tam Đại Tông Sư đã quy về bốn chữ, có tiếng không có miếng!

Có tiếng không có miếng!

Người khác cho rằng như vậy, Chu Báo đương nhiên sẽ không ngốc đến mức đó, cho nên, nghe được lời nói của Giang Hiểu, trong lòng của hắn trầm xuống.

- Dẫn ta đi gặp bọn họ!

- Vâng!

Người của Côn Lôn Sơn ở ngay dưới trấn nhỏ dưới Tích Lôi sơn.

Thị trấn nhỏ kia đã có chút quy mô, nhưng vì địa phương quá mức vắng vẻ, cũng không có khách sạn, cho nên, Giang Hiểu liền kiến tạo trong đó một căn nhà thô sơ, chuyên môn chiêu đãi người đến cầu kiến Chu Báo, đương nhiên, chỗ này cũng không phải người nào cũng có thể vào, chỉ có những người có thận phận, có địa vị, hoặc là tu vị cực cao mới có thể đến.

- Ngươi chính là Chu Báo!

Côn Lôn Sơn tổng cộng có năm người đến, lên tiếng là một trung niên nam tử thần sắc lạnh lùng, toàn thân tản ra khí tức lạnh như băng, khiến Chu Báo cảm thấy rất không thoải mái.

Ngoại trừ hắn ra, bốn người khác đều có tu vị lục phẩm, trên người mặc trang phục có kiểu dáng giống nhau, vừa nhìn cũng biết là đến cùng một nơi.

Nhìn thấy Giang Hiểu dẫn Chu Báo tiến đến, còn chưa đợi Giang Hiểu mở miệng thì trung niên nam tử đã trực tiếp hỏi, ngữ khí rất không khách khí, khiến Chu Báo cảm thấy rất không thoải mái.

- Xem ra người của Côn Lôn Sơn thật sự là thiếu giáo dưỡng ah!

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #682


Báo Lỗi Truyện
Chương 682/1489