Chương 565: Dương mưu. (3)



Lúc mới bắt đầu, tất cả đại thế gia áp dụng chính là biện pháp chèn ép dã man nhất, trong nô bộc cũng ngày càng đề phòng lẫn nhau, về sau phát hiện ra biện pháp lúc đầu tuy có chút hiệu quả, nhưng lại cũng không trừng trị tận gốc, trong một ít tiểu thế gia nếu như quá mức nấm mốc, trùng hợp thu được một tuyệt thế thiên tài với tư cách nô bộc, lại chèn ép với nô bộc này sẽ tạo thành lực bắn ngược cực lớn, trong mấy ngàn năm có vô số tiểu thế gia đều nguyên nhân như vậy mà tan thành mây khói, dù sao nội tình trong tiểu thế gia cũng không so được với thế gia ngàn năm. Cho dù là thế gia ngàn năm, vạn nhất nhân phẩm không tốt, đụng phải thiên tài như vậy, cũng sẽ nguyên khí đại thương, cho nên, về sau, trải qua một loạt giáo huấn thê thảm đau đớn, đại thế gia cũng tốt, thế gia loại nhỏ cũng được, quản chế đối với đệ tử khác họ cũng đã thông thoáng hơn, đối với một ít để tử đặc biệt xuất sắc cũng có vài phần kính trọng, không như với nô bộc nữa, thời gian dần trôi qua, trong những thế gia này dần xuất hiện chế độ trưởng lão khác họ.

Những trưởng lão khác họ này tuy rằng không cách nào kế thừa vị trí gia chủ, nhưng trong gia tộc lại có địa vị cực cao, đồng thời cũng có được thực lực cường đại, làm như vậy chỗ tốt rất nhanh liền hiện ra. Thứ nhất, lung lạc những để từ khác họ cường đại này, mâu thuẫn trong gia tộc sẽ giảm giảm rất nhiều, hơn nữa thực lực cũng sẽ được tăng cường rất nhiều, thứ hai những để tử khác họ này có gia tộc ở sau lưng ủng hộ, coi như là đã có chỗ dựa, con đường tương lai cũng rộng rãi hơn rất nhiều, cho nên nói, chế độ trưởng lão khác họ của thế gia là một hành động cả hai đều có lợi nên rất nhanh liền lưu hành ra ngoài.

Chỉ là, thế gia dù sao cũng là thế gia, bọn hắn tuy rằng cho những trưởng lão khác họ này địa vị tương ứng với thực lực, nhưng trong nội tâm một ít đệ tử bổn gia, vẫn nhìn thấp một đầu với những người này, chỉ là loại ý nghĩ này đã bị ẩn dấu thật sâu, chỉ khi nào ngẫu nhiên mới tiết lộ ra một hai thôi, giống như Ô Ngọc Long hiện giờ vậy.

Bị Tiểu Báo Tử một tát đánh đến choáng váng đầu óc, cái gì cũng dám nói ra ngoài, lại quên mất vị Lữ Nhất Nguyệt bên cạnh này, cũng là trưởng lão khác họ của Ô gia, hơn nữa ở Ô gia còn là nhân vật có tu vị gần với Tiểu Báo Tử nữa.

Chỉ tên này đã thành tinh, dị sắc trên mặt lóe lên rồi biến mất, rất nhanh liền đổi thành bộ dáng một trưởng lão hiền lành nói:

- Ngọc Long ah, giờ không giống ngày xưa nữa rồi, ngươi cũng thấy đấy, ngay cả Lâm trưởng lão của Thiên Long Đạo cũng không phải là đối thủ của hắn, lấy thực lực của hắn hiện giờ, chỉ bằng lực lượng một người liền có thể giết cả Ô gia ta, ăn nói cẩn thận, ăn nói cẩn thận a!

- Sợ cái gì, có gì phải sợ. Thực lực mạnh rất giỏi sao? Thực lực của hắn dù cường thịnh trở lại có sánh được với Thiên Long Đạo không? Ta xem hắn là ăn hết tim gấu gan báo, lại dám đánh Lâm trưởng lão thành cái dạng này, ngươi cứ chờ mà xem, Thiên Long Đạo chúng ta tuyệt sẽ không để yên cho hắn đâu, cứ để hắn đắc ý vài ngày, đợi đến lúc ta trở lại Thiên Long Đạo thì...

- Ngươi trở lại Thiên Long Đạo thì thế nào?

Một thanh âm tinh tế hơi khàn khàn đột nhiên xuất hiện bên tai hai người, hai người đều chấn động.

- Người nào? !

Lữ Nhất Nguyệt quát lớn một tiếng, khoát tay, quét một quyền về nơi phát ra thanh âm, không ngờ, một quyền này lại quét vào hư không.

Đồng thời sau khi quét xong một quyền, hắn lại nghe được một thanh âm hơi kinh hoảng.

- Sư, sư phụ? !

- Ngươi còn nhớ rõ ta là sư phụ của ngươi a!

Trong thanh âm vẻ bất mãn ngày càng nặng.

- Đệ, đệ tử không dám!

Trên mặt Ô Ngọc Long không còn một tia huyết sắc, từ trên lưng ngựa ngã lăn xuông, gắt gao nằm rạp trên mặt đất, thân thể lạnh run, đầu cúi sát xuống mặt đất, không dám ngẩng lên.

- Tốt rồi, đừng giả bộ nữa, ta cũng không làm gì ngươi đâu!

Vương Xà đi đến bên cạnh hắn, nhẹ nhàng đá hai chân hắn, bay bổng nói:

- Ngươi hiện giờ cũng tìm được chỗ dựa rồi, ta chỉ là một tọa nho nhỏ, cho dù thế nào cũng không làm gì được ngươi, ngươi muốn đi theo sau lưng bọn hắn lăn lộn thì cứ lăn lộn a, bất quá có một điểm ngươi phải nhớ kĩ, đừng có trêu Tiểu Báo Tử nữa, hiểu chưa?

- Vâng, đệ tử minh bạch, đã minh bạch.

- Minh bạch là tốt rồi, ít nhất lúc chết còn có thể làm quỷ minh bạch!

Vương Xà cười ha hả nói.

Thân thể Ô Ngọc Long run rẩy thoáng một phát, không dám nói lời nào, chỉ biết cúi đầu thấp hơn.

Tam Hạ Trang than thủy đã ngày càng hỗn loạn, lực chú ý của người trong thiên hạ đều tụ tập đến đó.

(Than thủy: ghềnh nước)

- Sắp tới đã là thiên hạ anh hùng đại hội, như vậy, ta cũng có thể mượn cơ hội lần này, thoát khỏi tầm mắt của người khác để làm chuyển của mình rồi.

Tiểu Báo Tử lúc này đối với cái gì mà thiên hạ anh hùng đại hội cũng không có gì hứng thú, đối với Thuần Dương pháp khí cũng vậy. Bởi vì hắn bây giờ tự mình cũng có thể luyện thành Thuần Dương pháp khí rồi.

Tự luyện chế Thuần Dương pháp khí, chuyện như vậy, nếu để cho người khác biết, khẳng định là khiến giang hồ nhấc lên một phen thiên đại sóng lớn, nhưng bây giờ có phải là không có người biết không?

Tuy rằng Thanh Linh đã từng nói qua, Thuần Dương pháp khí hiện giờ hắn có thể luyện chế được chẳng qua chỉ là sơ cấp. nhưng đối với Tiểu Báo Tử mà nói cũng đủ rồi, cái này nếu so với mặt mày rạng rỡ trước mặt mọi người, tranh đấu với cường giả của tất cả các đại thế gia, ở trước mắt bao người cướp lấy Thuần Dương pháp khí kia, dương danh thiên hạ, chuyện như vậy, chỉ có đồ ngốc mới đi làm thôi. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenyy.com

- Đại nhân, những thứ cần thiết đều đã chuẩn bị xong, Tùy thời có thể đi!

- Các ngươi đi trước đi, ta sẽ đi sau!

Tiểu Báo Tử nói với Giang Hiểu đến xin chỉ thị.

- Ở đây còn một chút việc vặt chưa xong!

- Ngài không chuẩn bị đi cùng chúng ta sao?

- Ta đi cùng các ngươi, cả đoạn đường các ngươi phải chăng sẽ không được tự nhiên !

Tiểu Báo Tử cười nói:

- Hơn nữa, tốc độ của các ngươi quá chậm!

- Vâng.

Giang Hiểu cúi đầu rời đi, nhưng trong lòng lại thì thầm:

- Chúng ta chậm, lúc đến ngươi không ngồi xe ngựa, không khỏi làm chậm trễ hành trình của chúng ta, chúng ta bây giờ ngay cả xe ngựa cũng đã chuẩn bị xong, ngươi lại không đi cùng chúng ta, chúng ta chẳng phải đã bề bộn không công rồi sao.

Nhìn Giang Hiểu xuống dưới, Tiểu Báo Tử cười cười, hắn hiện giờ quả thật không thể rời đi, bởi vì có chuyện còn chưa xong, Bái Hỏa Huyền Giáo tựa hồ có một Tôn Giả cảm thấy hứng thú với đất phong của hắn, hắn cũng cảm thấy tương đối hứng thú với Tôn Giả này, rất muốn biết vị Tôn Giả kia vì sao lại muốn khối lãnh địa đến chim cũng không thèm ỉa này của hắn, chẳng lẽ ở đây có tài nguyên gì trọng yếu sao?

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #565


Báo Lỗi Truyện
Chương 565/1489