Chương 474: Thái Huyền Kinh Lôi đao, triều đình ban thưởng. (5)



Dừng lại lấy hơi một chút hắn tại tiếp tục bằng giọng hùng hồn:

Cao thủ của Mạnh gia ta trong cuộc chiến Bắc Nguyên đã lập được rất nhiều công lao. Đủ để có thể đạt được phần thưởng không kém gì các đại thế gia khác, nhưng mà nếu trong cuộc chiến lần này, Thanh Dung không thể biểu lộ được uy phong của Mạnh gia ta. Thì rất có thể sẽ ảnh hưởng tới việc đánh giá để ban thưởng, lợi ích của Mạnh gia cũng sẽ bị suy giảm. Thân là gia chủ của Mạnh gia, ta tuyệt đối không thể cho phép chuyện này xảy ra!

- Chàng là gia chủ của Mạnh gia, nhưng cũng là phụ thân của Thanh Dung!

- Đủ rồi, chuyện này nói đến đây thôi, Như Ngọc! Nàng tạm thời đi nghỉ đi. Ta tin tưởng Thanh Dung nhất định có thể tế luyện thành công Thái Huyền Kinh Lôi đao!

Thái Huyền Kinh Lôi đao?

Triều đình ban thưởng?

Thanh Dương trấn, Chu Phủ.

Vừa mới tiến vào đại sảnh không được bao lâu, Tiểu Báo Tử đã xé phong thư và tin tức thu nhận được thành từng mảnh nhỏ.

Vừa mới từ Mãng Thương sơn trở về, Tiểu Báo Tử đã nhận được phong thư này, trong thư nói rằng Mạnh gia ở Trữ Châu vì muốn Thanh Dung thắng trận nên đã giao tuyệt thế thần binh Thái Huyền Kinh Lôi Đao cho Mạnh Thanh Dung tế luyện.

Là thần binh chứ không phải pháp khí.

Mặc dù thần binh cũng là một loại pháp khí, nhưng mà người trong võ lâm vẫn xem thần binh là một hệ thống độc lập, giống như là phi kiếm vậy.

Thần binh cũng giống như pháp khí, phải tế luyện thì mới có thể sử dụng được. Nhưng mà với khả năng của Mạnh Thanh Dung, nhiều nhất cũng chỉ có thể lấy máu tế luyện, miễn cưỡng sử dụng được thần binh này mà thôi. Trong mắt của người bình thường trong võ lâm thì thần binh thập phần thần kỳ, nhưng đối với Tiểu Báo Tử thì nó cũng không đáng nhắc tới.

Phải biết rằng một thân phận khác của hắn chính là kiếm tu, hơn nữa hắn còn có một thanh địa giai phi kiếm. Có thể lấy thần ngự kiếm, là một kiếm tu thập phần cường đại.

Cho nên, sau khi nhìn thấy tin tức báo, trong lòng Tiểu Báo Tử mơ hồ thởi dài một hơi nhẹ nhõm, may mắn là thần binh, chứ không phải là một cái pháp khí cổ quái khiến hắn bất ngờ. Cho Dù uy lực của Thái Huyền Kinh Lôi đao có cường đại đến cỡ nào, Tiểu Báo Tử cũng không hề sợ hãi, hắn tin tưởng mình hoàn toàn có thể đối phó được.

Về phần tin tức thứ hai, thì lại khiến cho hắn động tâm.

Triều đình tiến hành ban thưởng cho các công thần có công trong cuộc chiến thảo phạt Bắc Nguyên.

Lần này Bắc Nguyên bị hủy diệt, không chỉ là do triều đình Đại Tấn vạn người một lòng, mà còn là do các đại thế gia trong võ lâm dốc sức giúp đỡ. Triều đình không có khả năng không ban thưởng cho bọn họ để lấy lòng người.

Nguyên bản việc phong thưởng phải diễn ra sớm, nhưng bởi vì những người lập công có nhiều lắm, cho nên lần phong thưởng này mới kéo dài đến bây giờ, đồng dạng mọi người cũng đều hiểu được lần ban thưởng này, có lẽ là lần phong thưởng có quy mô lớn nhất trong lịch sử.

Mà Tiểu Báo Tử cũng hiểu được, trong lần ban thưởng này, hắn cũng có một suất lớn, hơn nữa còn là một suất rất lớn. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Bởi vì lúc này đây số lần hắn thể hiện bản lĩnh tuy rằng không nhiều lắm, người khác có thể biết được cũng chỉ có hai lần, nhưng mà công lao của hai lần này cũng đủ vượt qua đại đa số người khác.

Cũng không phải ai cũng có thể tiến vào trong thảo nguyên giết chết bát phẩm cường giả. An toàn vận chuyển lương thảo đến tiền tuyến, cũng không phải ai cũng có thể xâm nhập vào trong tiền tuyến cứu được cửu phẩm cường giả từ trong tay một trong Tam Đại Tông Sư là Ma Tôn Diệt Trần.

Nguyên bản, Tiểu Báo Tử cũng không thèm để chuyện ban thưởng, nhưng mà khi hắn đọc được tin tình báo thì không nhịn được mà vẫn động tâm bởi vì lần ban thưởng này cũng không phải giống như những lần phong thưởng trước kia. Ngoại trừ tước vị, tiền tài, ngoại vật ra thì còn có đất đai.

Lần này, triều đình lại ban thưởng đất đai.

Thảo nguyên phương bắc được phân chia thành vô số phần, dùng để ban thưởng cho những người có công trong trận chiến này.

Đây là chính sách để kết thúc cuộc chiến tiêu diệt Bắc Nguyên!

Nhưng mà tin tức này vẫn chưa được công bố, vẫn còn trong trạng thái cơ mật, thậm chí Ô gia và Thiên Long Đạo cũng không biết, tựa như bọn hắn cũng không biết đến tột cùng là Mạnh Thanh Dung của Mạnh gia sử dụng loại pháp khí gì.

Những tin tình báo này là do Tiên Cung đưa tới.

- Không thể tưởng tượng được Tiên Cung lại có thể sắp xếp nội gián ở bên trong hoàng cung Đại Tấn, tin tức tình báo như thế cũng có thể thu được.

Phải biết rằng chuyện tình ban thưởng đất đai chính là do Hoàng Đế và mấy người tâm phúc bí mật thảo luận không chỉ thảo luận một số chi tiết tỉ mỉ, mà kể cả một ít hướng đi tiếp theo cũng phải lấy ra thảo luận. Ví dụ như chia như thế nào, thưởng cho ai, lấy cái gì làm tiêu chuẩn để ban thưởng, mỗi người có thể được ban nhiều hay ít….Những cái này cần phải có thời gian dài để thảo luận và nghiên cứu, không có một năm rưỡi thời gian thì không thể nào thống nhất được. Thậm chí có lẽ đây mới chỉ là một chút ý tứ của hoàng đế và tâm phúc mà thôi, có thể chỉ là gặp mặt rồi thuận miệng nói một hai câu chứ chưa bàn bạc chính thức. Cho nên chuyện này Thiên Long Đạo cũng không biết, chỉ có Tiên Cung nắm được thông tin.

- Quên đi, mặc kệ Tiên Cung làm sao có thể biết được thì cũng chẳng có quan hệ gì với ta, ta chỉ cần thuận theo tự nhiên là được rồi. Trong trận chiến tiêu diệt Bắc Nguyên, ta cũng đã lập được công lớn, cho dù không phải là người có công lao lớn nhất, nhưng mà cũng tuyệt đối sẽ có tư cách được ban đất phong hầu, chẳng lẽ đến lúc đó ta sẽ phải chạy đến phương bắc để làm một tên lãnh chúa sao?

Nghĩ đến hậu quả trong lần ban đất phong hầu này, trong lòng Tiểu Báo Tử âm thầm kinh hãi, một cái này có lẽ không phải là biện pháp tốt nhất, nhưng cũng là biện pháp có hiệu quả nhất.

Hiện tại Đại Tấn thi hành chính là chế độ châu quận. Kỳ thật cũng chính là chế độ quận huyện chế của vương triều phong kiến trong kiếp trước của Tiểu Báo Tử, chính là cấp độ cao của chế độ trung ương tập quyền.

Tuy Đại Tấn đang thực thi dạng chế độ này nhưng đồng dạng cũng tồn tại chế độ tư hữu đất đai, nếu mà ngươi có đủ tiền, ngươi có thể mua hơn vạn mẫu ruộng cũng được, thậm chí ngươi có thể mua cả một ngọn núi, có thể truyền thừa ngàn năm, vạn năm. Ngươi có thể ở trong phần đất của mình để xây nhà, làm ruộng, chăn heo, nuôi gà, thậm chí ngươi có thể bỏ hoang, dùng để làm sân Golf, đá banh, cũng không ai quản ngươi. Nhưng mà ngươi cần phải nộp thuế, ngươi không thể xây dựng quân đội, phải chịu sự quản chế của phủ nha địa phương. Nếu ở trong phần đất của ngươi xảy ra án mạng ngươi cũng cần phải tố giác, giao cho phủ nha xử lý, vô luận là ngươi có bao nhiêu đất đi chăng nữa thì tất cả những đất đai đó đều là quốc thổ nội địa của Đại Tấn đều bị Đại Tấn quản lý. Dù cho toàn bộ đất đai trong huyện đều là đất của ngươi, ngươi cũng là một đại địa chủ nhưng ngươi nhìn thấy huyện lệnh đại nhân thì vẫn phải quỳ xuống.

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #474


Báo Lỗi Truyện
Chương 474/1489