Chương 446: Như Ý Huyễn Ma Yên, Bách Độc Hàn Quang Chướng. (2)



Tiếng cười duyên vang lên ở phía sau, Tiểu Báo Tử và Kim Ngọc Tuyền cơ hồ đều bị một tầng lực lượng vô cùng mềm dẻo kéo trở về bên trong lều chủ soái. Lúc này ở bên trong lều trướng đã tràn ngập một tầng khỏi mỏng.

- Hai vị có gì không hài lòng với hoàn cảnh nơi này thì cứ việc nói. Bổn phu nhân có thể đưa hai vị đến chỗ khác tốt hơn.

Tiếng nói vừa dứt, tầng sương mù mỏng bao phủ xung quanh đột nhiên tan đi. Khung cảnh xung quanh cũng biến đổi theo, bây giờ không phải là ở trong lều chủ soái, mà là ở trong một mảnh sơn thủy đẹp mê người.

Núi xa nguy nga, sông gần như vẽ!

Trên bầu trời là một vầng trăng tròn, chiếu vô vàn những tia sáng bạc lấp lánh xuống mặt đất.

Trong một gian tiểu đình trên núi có một nữ tử mặc quần áo trắng đeo mặt nạ lụa mỏng màu xanh, tay cầm bầu rượu lẳng lặng ngồi trước bàn đã ở bên trong tiểu đình.

- Hai vị khác quý từ xa mà đến, nếu không uống một hai chén rượu nhạt đã vội rời đi, nếu chuyện này truyền ra ngoài bổn phu nhân sẽ bị người ta chê cười nói bổn phu nhân tiếp đãi khách quý không chu toàn, xin mời!

Tiểu Báo Tử và Kim Ngọc Tuyền nhìn nhau hoảng sợ.

Bất tri bất giác dẫn hai người vào trong huyễn trận, đã khiên hai người bất ngờ, nhưng mà bây giờ từu ngoài ý muốn hai người đã biến thành sợ hãi.

Đúng vậy, sợ hãi!

Cảnh tượng xung quanh dĩ nhiên là do huyễn thuật thế nhưng lại hết sức chân thật, hai người cẩn thận quan sát nhưng không thể nhìn ra được một tia dấu hiệu của huyễn thuật. Thậm chí, vầng trăng tròn trên cao kia, hai người còn có thể cảm giác trong đó phát ra vô tận nguyệt lực, nhưng mà không có phát giác ra có điều gì dị thường cả.

Còn khoảng cách giữa hai ngươi với gian tiểu đình kia ít nhất cũng hơn trăm trượng, vượt quá phạm vi của cái lều chủ soái lúc trước. Cho dù lúc trước hai người lao ra khỏi cái lều thì khoảng cách cũng không có xa như vậy. Hiện tại khoảng cách xa như vậy, dù hai người có nghĩ như thế nào đều là có chút cảm giác không tốt!

- Thế nào, hai vị có điều gì lo lắng sao?

- Phu nhân đã mời, nào dám không theo!

Kim Ngọc Tuyền ở phía sau lưng mạnh mẽ nhấc chân đi về phía trước.

Tiểu Báo Tử không nói một lời, đi theo phía sau lưng hắn.

Trong lúc đi tới bọn họ mới phát hiện. Theo cước bộ của bọn họ dưới chân bỗng nhiên xuất hiện một con đường nhỏ bằng đá kéo dài đén tận gian tiểu đình trên đỉnh núi. Trân đường đi hai người đều không gặp phải trở ngại gì, thập phần thuận lợi tiến đến gian tiểu đình.

- Hai vị, mời ngồi!

Nữ nhân áo trắng chỉ hai cái ghế đá trước mặt cười nói.

- Đêm khuya đến thăm, không biết có gì chỉ giáo?

- Các hạ là ai?

Tiểu Báo Tử và Lão Kim Kê cũng không có ngồi xuống. Mới vừa rồi bị đùa giỡn cả nửa ngày, tâm tình của hai người cũng không tốt lắm.

Nữ tử áo trắng nở nụ cười khanh khách.

- Ta là ai, trong lều chủ soái có nữ nhân xuất hiện, thì ta có thể là ai được?

- Vũ nữ?

Tiểu Báo Tử buột miệng nói ra.

Một đạo bạch quang bắn lên phát ra một tiếng xoát. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

- Ôi!

Tiểu Báo Tử hú lên quái dị, thân thể lùi lại phía sau ba trượng mới dừng lại được, dưới chân bước loạn một hồi đến khi bước ra con đường đá bên ngoài. Vừa rồi khi hắn muốn lao ra liền đụng phải một cỗ lực lượng mềm dẻo vô cùng, nhưng lúc này đây không có may mắn chỉ đưa hắn quay trở lại như vừa rồi, mà là hất tung hắn lên trên cao. Đưa hắn lên cao khoảng hơn mười trượng thì bị một tầng sương trắng từ trên không trung đè xuống!

Oanh!

Một âm thanh trầm muộn vang lên, Tiểu Báo Tử giống như vừa bị nện thẳng vào vách núi rơi xuống tiểu đình, sắc mặt trắng bệch. Xung quanh hắn có một tầng thanh quang bao quanh, trong mắt hiện lên một tia hoảng sợ. Vừa rồi nếu không phải hắn nhanh tay, lập tức thi triển ra Bách Độc Hàn Quang Chướng hộ thân, nói không chừng bây giờ hắn đã bị trọng thương.

- A! Bách Độc Hàn Quang Chướng, ngươi có thể luyện thành thứ đồ chơi này?

Bách Độc Hàn Quang Chướng được phóng xuất, tựa như một tầng thanh quang nhàn nhạt màu yên lam, bên trong tầng yên lam này mơ hồ có quang mang mĩ lệ chớp động. Thấy Tiểu Báo Tử sử dụng Bách Độc Hàn Quang Chướng, nàng kia cũng có chút ngoài ý muốn, liền đưa tay chụp tầng Bách Độc Hàn Quang Chướng của Tiểu Báo Tử.

Thần sắc của Tiểu Báo Tử biến đổi, chỉ quang nhẹ giơ lên, vô số điểm kiếm quang rơi xuống như sao, bao phủ nử tử ở bên trong tầng tầng kiếm quang.

Hắn cũng không phải là một người thích chịu thiệt thòi, vừa rồi ăn nhiều đau khổ ở trong tay của nữ nhân này, nếu nhanh chóng đòi lại, đó không phải là tác phong của hắn.

- Một kiếm tu thuần túy, thú vị!

Bị kiếm quang bao phủ, nữ tử áo trắng không cảm thấy kinh hoảng chút nào, kiếm quang và nữ tử áo trắng "bồng" một cái, lập tức biến thành một đoàn khói nhẹ, kiếm quang đâm xuyên qua người không có chút tổn hại.

Kiếm quang xuyên qua thân thể nữ tử áo trắng, đánh cho nàng hoàn toàn biến thành sương trắng, sau khi kiếm quang biến mất, sương trắng lại một lần nữa ngưng kết lại, hóa thành nữ tử áo trắng. Vẫn đang cầm bầu rượu cười hì hì, rót đầy hai chén của Tiểu Báo Tử và Kim Ngọc Tuyền.

- Bổn phu nhân rất tò mò, Tiểu Hỏa Xà nhà ngươi làm sao có thể nhìn ra được sơ hở?

Tiểu Hỏa Xà?

Tiểu Báo Tử sửng sốt, nghĩ nửa ngày mới hiểu là cô gái này đang hỏi hắn.

- Nhiệt độ của chậu than không đúng, ta nghĩ, ngươi nhất định là không biết được nhiệt độ của chậu than như thế nào. Cho nên tuy rằng cái chậu kia nóng bỏng tay nhưng vẫn dễ dàng có sơ hở, mặt khác ta tên là Hiểu, không phải là Tiểu Hỏa Xà!

- Ồ!

Nữ tử áo trắng nhìn chiếc nhẫn của Xà Vương trên tay Tiểu Báo tử nói.

- Bên trong Tiên Cung, chẳng lẽ lại có thêm một con rắn nữa sao?

- Phu nhân biết chúng ta là người trong Tiên Cung?

Lão Kim Kê bước lên trước một bước, hỏi?

- Nói nhảm, bộ dáng khó coi như vậy, mấy trăm năm vẫn không hề thay đối, không nhận ra mới lạ chứ?

Tuy rằng mặt nàng bị tấm lụa mỏng che đi, nhưng Tiểu Báo Tử và Kim Ngọc Tuyền vẫn có thể cảm giác bộ dáng mỉa mai của nàng. Nàng khinh thường nói tiếp.

- Tiên Cung hiện tại suy sụp đến mức này sao,ngay cả hai tên tiểu tặc cũng có thể thu làm đệ tử!

Những lời này, đối với một người không hề có lòng trung thành như Tiểu Báo Tử thì không là gì cả, nhưng mặt của Kim Ngọc Tuyền thì đã đỏ lên.

- Phu nhân chê cười, hai chúng ta không phải là ăn trộm gì cả!

- Không phải là ăn trộm sao? hai tên gia hỏa các ngươi dáo dác từ bên ngoài lao vào, lại tìm loạn ở bên trong lều, không phải là ăn trộm thì là cái gì?

Nữ tử áo trắng cười khanh khách.

- Hay là hai người các ngươi tới đây để bắt trộm?

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #446


Báo Lỗi Truyện
Chương 446/1489