Chương 410: Huyền Quy thượng nhân, bộ tộc Bạch Nguyệt. (3)



Lúc này là thời đại thiên hạ biến động!

Chuyện đã đến nước này, cho dù là những thế gia ngàn năm, danh môn đại phái cũng không ngồi yên.

Nhao nhao phái ra cường giả trong gia tộc của mình, lấy tư thái cực cao, tiến vào thảo nguyên.

Đi tuy tìm vinh quang thuộc về mình.

- Bắc Nguyên đã gánh không được.

Trong một gian phòng của khách sạn ở Tần Lăng quận thành, một trung niên nam tử đang mỉm cười, quạt xếp đung đưa trong tay, nghe bên ngoài nghị luận, rung đùi đắc ý, vẻ mặt vui mừng.

Mà khí trời đang lạnh, bộ dáng của hắn rất hiền lành.

Nhìn bộ dáng của hắn, nếu như có ngươi nào quen biết nhìn thấy, nhất định sẽ kinh ngạc há to mồm, bởi vì đây chính là tổng đốc Mã Thiên Trường uy nghiêm, từ lúc nào đã trở nên hiền lành như vậy, giống như một thư sinh ôn hòa, làm cho người ta cảm thấy thân thiết.

- Ngươi đắc ý quá sớm, chuyện này còn chưa kết thúc đâu!

Ngồi bên cạnh hắn, chính là một mỹ phụ mặc bạch y, nhìn bộ dáng của phụ nhân này chỉ khoảng hai mươi tuổi, thập phần xinh đẹp, trong mắt chớp động linh quang cực kỳ thông minh.

- Nếu những lão già ở phương bắc nhúng tay vào thì sao?

- Ngươi cho rằng bọn họ có khả năng nhúng tay vào sao?

Mã Thiên Trường cười, rốt cuộc cũng ngừng dao động quạt xếp trên tay.

- Huống chi, cho dù bọn họ thật sự ra tay, ta cũng không sợ, không phải ngươi có vật kia sao?

- Tuy vật kia lợi hại, nhưng nếu gặp phải lão quái vật...

Nữ tử khẽ chau mày.

- Ngươi tốt nhất không nên ôm quá nhiều hi vọng vào nó.

- Tốt, tốt, cứ xem như ta nói giỡn đi, nhưng chẳng lẽ những lão già kia sẽ nhúng tay vào sao?

Mã Thiên Trường cười mỉa.

- Ngươi xem, thế cục hiện tại đã thối nát thành ra như vậy, ngươi có tin tức của hắn không?

- Nếu không phải ngươi lo lắng cho hắn, thì vì sao lại xua quân bắc thượng?

Trong mắt nữ tử hiện ra một tia đùa giỡn.

- Không phải ngươi đang đợi tin tức sao? Ngươi đang sợ hãi, sợ hãi vạn nhất ta xua quân bắc thượng, những lão quái vật sẽ liều lĩnh ra tay!

- Đúng vậy a, ta đang đợi, ta đang đợi tin tức xác nhận!

Mã Thiên Trường nhẹ nhàng ngẩn đầu lên, trên mặt lộ ra một nụ cười khổ.

- Ta cũng sợ gặp phải lão quái vật, sợ hắn liều lĩnh ra tay, quấy nhiễu kế hoạch của ta, nhưng hiện giờ xem ra, ta không cần lo lắng!

- Có tin tức tốt sao?

- Chưa nói tới tin tức tốt, Kim Thân Hoạt Phật Bát Tư Ba buông tha đuổi giết Vương Xà, đang hướng về cánh đồng tuyết phía bắc, chắc là đi cầu viện.

- Vậy ngươi còn không lo lắng!

- Hừ, Bát Tư Ba không ở lại, thì có thể phóng xuất Vương Xà, Ma Tôn Diệt Trần cũng sẽ ra tay dọn dẹp, đi vào trận địa hai quân, chúng ta chỉ cần đối phó một Côn Luân thượng sư là xong, về phần lão quái vật sống ở cánh đồng tuyết, đã có người đi đối phó!

- Ai?

- Ngươi rất muốn biết sao?

Mã Thiên Trường liếc nhìn thê tử, trong mắt hiện ra ý cười.

- Ba tháng trước, Huyền Quy thượng nhân đã thành tựu Lôi Kiếp Kim Thân, đã đi tìm lão quái vật kia đánh cờ.

- PHỐC!

Bạch y nữ tử phun nước trà ra, phun thẳng vào Mã Thiên Trường, liếc nhìn hỏi.

- Ba tháng trước, ba tháng trước ngươi đã biết rõ?

- Không, vào buổi sáng hôm nay ta mới biết!

Mã Thiên Trường nói ra.

- Cho nên, ta mới ra đây bóng bẩy, tán ngẫu giải sầu!

- Ngươi muốn động thủ?

- Tối hôm nay, tối hôm nay ta sẽ động thủ!

Mã Thiên Trường vươn người đứng dậy, trong mắt bắn ra hào quang cực nóng. Đọc Truyện Kiếm Hiệp http://truyenyy.com

- Bắc Nguyên, đã hết!

Bắc Nguyên, đã hết!

Tiểu Báo Tử thở dài, cầm theo một cái đầu người, đi trong trời gió tuyết, rời khỏi bộ lạc, ở chung quanh hắn, là một đám người già yếu dùng ánh mắt sợ hãi và oán độc nhìn hắn, Tiểu Báo Tử không thích ánh mắt như vậy, nhưng mà, hắn cũng sẽ không vì người khác cừu hận mình mà ra tay động thủ giết người.

Những người Bắc Nguyên này đang lạnh rung trong gió tuyết, căn bản không có dũng khí và lực lượng động thủ với hắn, mà tất cả tinh lực đều dùng để chống lại cơn bão tuyết này.

Đây là tên cao thủ thứ chín mà hắn giết, hắn một đường từ Vân Châu đi Bắc Nguyên, một đường tiến về phía bắc, thấy bộ lạc nào là khiêu chiến, thời gian hai tháng, đã chọn hai mươi ba bộ lạc lớn nhỏ, đánh chết gần trăm tên dũng sĩ bộ lạc, trong đó có chín tên dũng sĩ có tu vi Tam phẩm, đã đạt tới đoán cốt giới, những người này, đều là những thủ lĩnh dũng sĩ, là phần tử nòng cốt, cho nên Tiểu Báo Tử không chút khách khí giết đi.

Nhưng mà, sau khi giết những người này, Tiểu Báo Tử không có hứng thú xâm nhập sâu vào thảo nguyên, bởi vì hắn phát hiện, hiện tại, cường giả dưới Thất phẩm không còn chút uy hiếp nào với hắn cả.

Cho dù không dùng Tu La Âm Sát Châm, không cần Hắc Thiết Chùy, không cần Dương Cực Thông Thiên Kiếm, hắn chỉ dùng nắm đấm, là có thể dễ dàng giết chết cao thủ Lục phẩm.

Hắn đến thảo nguyên là để ma luyện võ nghệ của mình, mà không phải giết chóc.

Hắn còn những trận chiến thiết huyết để ma luyện võ công của mình, nhưng bất đắc dĩ phát hiện, cao thủ Bắc Nguyên, đã không còn mang đến quá nhiều áp lực cho hắn, giết cao thủ, giống như giết gà.

Không có một tia khoái cảm, không có bất cứ ý nghĩa nào.

- Ngươi chờ một chút!

Thời điểm Tiểu Báo Tử mang theo đầu của đệ nhất dũng sĩ trong tộc rời đi, sau lưng truyền đến một tiếng kêu gọi, âm thanh rất già nua, lông mày Tiểu Báo Tử nhíu lại, bởi vì hắn nhìn thấy, ở phía sau hắn, một người rất già, quỳ gối trong đống tuyết.

- Ngươi có chuyện gì?

Tiểu Báo Tử quay người hỏi, tuy là địch quốc, mà hắn cũng không có chút hảo cảm với người Bắc Nguyên, trên thực tế, hắn còn rất ác cảm với Bắc Nguyên, mà đối với một người theo dân tộc chủ nghĩa như Vương Bác ở kiếp trước cũng rất ác cảm với người thảo nguyên, cho nên hắn rất tán thành hành động diệt quốc của Đại Tấn, cho nên hết sức vui vể dấn thân vào trong đó, đi vào Bắc Nguyên đánh lén cao thủ thảo nguyên.

Nhưng mà, giết thì giết, hắn không có chút hứng thú với người không có võ nghệ, hiện tại hắn giết cao thủ đã không còn hứng thú, giết người bình thường, càng không có cảm giác thành tựu.

- Lão hủ Ô Lực Cát, khẩn cầu đại nhân cứu bộ tộc chúng tôi!

Sau khi nói xong, cái đầu chôn sâu xuống tuyết, thân thể run run.

- Ta không có nghe lầm chớ? Ta vừa mới giết đệ nhất dũng sĩ trong tộc của các ngươi, thế mà các ngươi lại cầu ta cứu giúp?

Hắn thập phần ngoài ý muốn, hắn cảm thấy có phải lão đầu tử này bị tuyết lạnh làm cho đầu óc rối loạn rồi không.

- Vâng, Bố Hòa Tịnh là đệ nhất dũng sĩ của tộc ta, nhưng hắn chiến bại, tử vong, chết trong tay dũng sĩ, chết có ý nghĩa, đây chính là số mệnh của người thảo nguyên, chẳng trách người khác.

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #410


Báo Lỗi Truyện
Chương 410/1489