Chương 387: Sự nghiệp vạn thế bất hủ. (4)



Một vạn năm, đã cải biến rất nhiều thứ, trong một vạn năm, thảo nguyên thiết kỵ đã có thói quen nghe lệnh bởi một cái hiệu lệnh, thói quen ở cờ xí của Bắc Nguyên, tất cả đại bộ lạc tuy rằng du đãng trong thảo nguyên nhưng thiết kị của bọn hắn đã không thể nào giống như một năm trước, giúp nhau chiếm đoạt giết chóc, thảo nguyên này tích góp từng tí một nguyên khí rồi đồng thời cũng phải đến toàn bộ thảo nguyên lúc mấy chục vạn thiết kỵ tề tâm hợp lực, loại ảnh hưởng này đã bị hoàn toàn bỏ qua, trên có tinh thần tụ lại của Tam Đại Tông Sư, chỉ có hiểu lệnh thống nhất của Ngã Tư Lí hãn, có liên tịch hội minh trưởng lão chế ước tất cả bộ, lại có vài chục vạn thiết kỵ gối giáo chờ sáng, mọi người chỉ thấy chỉ là sự cường đại của thảo nguyên thiết kỵ, loại ẩn ưu này hoàn toàn không để mắt đến.

Nhưng bây giờ thì sao?

Một hồi bão tuyết đột nhiên xuất hiện, Bắc Nguyên không hề chuẩn bị trong vòng một đêm bị đông cứng chết vô số dê bò ngựa, dê bò bị đông cứng chết ngược lại cũng không sao cả, quan trọng nhất là ngựa, ngựa của những kị binh kia, Bắc Nguyên đủ để xưng hùng thiên hạ chính là vì có mấy chục vạn thiết kỵ.

Thiết kỵ dựa vào là cái gì?

Dựa vào đúng là ngồi trên lưng ngựa, Bắc Nguyên thiết kỵ vô cùng hung hãn, nếu như không có ngựa nữa, sức chiến đấu ít nhất được bỏ đi năm sáu thành, từ kỵ binh biến thành bộ binh, cho dù những Bắc Nguyên Chiến Sĩ này có hung hãn, thì sao có thể chống lại mấy trăm vạn binh sĩ mang giáp của Đại Tấn?

Việc tuyệt tình nhất Mã Thiên Trường làm chính là cắt lương thực thảo nguyên, cho dù hiện tại Bắc Nguyên có thể vượt qua nhưng sau này sao?

Đã không còn hai loại lương thực cho dê bò chẳng lẽ bảo bọn hắn đi bán như bán lúa non sao

Cho nên, đối mặt một hồi thiên tai như vậy, lựa chọn duy nhất của Bắc Nguyên là xâm nhập phía nam, xuôi nam Đại Tấn cướp bóc, cướp đoạt tài phú, nhân khẩu, lương thực. Chỉ là như vậy mới có thể trợ giúp Bắc Nguyên vượt qua mùa đông khó khăn này cùng với mùa xuân so với mùa đông giá rét càng thêm khó khăn.

Thế nhưng, thẳng đến khi bọn hắn chuẩn bị xâm nhập phía nam mới hoảng sợ phát hiện, bất tri bất giác, Bắc Nguyên đã hoàn toàn ở vào hoàn cảnh xấu.

Theo trời thu bắt đầu, Mã Thiên Trường liền giảo sát với nam viện thất bộ, nam viện thấy bộ. Hơn mười vạn thiết kỵ chỉ còn lại không đến hơn vạn. Mà vùng thảo nguyên còn lại, sau khi ba con trái của Ngõa Lí Nhĩ bị giết, đã bắt đầu tranh đấu gay gắt, cũng tổn thất không ít, hơn nữa, toàn bộ tinh lực của bọn hắn đều đặt vào tranh đoạt Hãn vị rồi, căn bản cũng không có biện pháp dự phòng giá lạnh, cho nên, một hồi bão tuyết qua đi, toàn bộ Bắc Nguyên cũng chỉ có thể chắp vá ra mười lăm vạn kỵ binh, hơn nữa trong đa số những kỵ binh còn may mắn sống sót này còn phải đi ngang qua thảo nguyên mênh mông đã biến thành cánh đồng tuyết, lúc đến biên giới Vân Châu, chỉ còn lại có hơn mười vạn.

Hơn mười vạn kỵ binh, đã có thể thực lực một đại chiến dịch rồi, nhưng đối mặt với trận địa săn sàng đón quân địch này của Vân Châu thành, trận địa sẵn sàng đón quân địch của Mã Thiên Trường, lưu cho bọn hắn chỉ có tuyệt vọng.

Nếu như không phải Côn Luân thượng sư buông tha cho đuổi giết Vương Xà thì chỉ sợ hơn mười vạn Bắc Nguyên thiết kỵ này đã không chiến mà bại rồi.

Cái này là hiện trạng của Bắc Nguyên, cũng là cơ hội tốt nhất của Đại Tấn vương triều thậm chí Trung Nguyên vương triều trong vài vạn năm lịch sử.

Có lẽ trước đó, người ý thức được cơ hội này còn rất ít, nhưng tấu chương của Mã Thiên Trường vừa lên, vua và dân Đại Tấn nghẹn ngào, lập tức, tựa hồ liền như nước sôi, toàn bộ sôi trào lên.

Cơ hội ah, thiên đại cơ hội ah!

Nhưng là cơ hội như vậy cần lợi dụng thế nào, lại cần cân nhắc, cần châm chước.

Ngay tại vua và dân Đại Tấn con mắt chằm chằm vào triều đình, muốn xem triều đình sẽ từ lúc nào, có cái dạng gì.

Nhưng mà, còn không đợi đến khi triều đình có phản ứng, Ngọc Long Đạo liền dẫn đầu làm ra phản ứng.

Lôi Hư và Niệm Vô Song trong tam đại tọa đồng thời dẫn theo một đám cao thủ xuống núi, lao thẳng tới Bắc Nguyên, thứ nhất là cứu viện Vương Xà đang tại bị Bắc Nguyên lưỡng đại tông sư đuổi giết, thứ hai thì là tìm cơ hội ám sát cao thủ cường giả của Bắc Nguyên, vừa phân tâm lực công bố Sự nghiệp vạn thế bất hủ của Đại Tấn vương triều, ngoại trừ điều động rất nhiều cao thủ cường giả tiến vào Bắc Nguyên ra, Thiên Long Đạo đồng thời còn hiệu triệu võ lâm đồng đạo Đại Tấn liên hợp lại, đối với võ lâm Bắc Nguyên tiến hành một lần tiễu sát, tịnh xưng, Thiên Long Đạo sẽ xuất động vài tên trưởng lão tu vị cửu phẩm tiến vào Bắc Nguyên, đánh lén Tam Đại Tông Sư!

Thiên hạ chấn động!

Phủ tướng quân Khánh Châu, Lý Nguyên vỗ mạnh bàn một cái "lách cách" vật dụng trên bàn đều bị đại lực của hắn vỗ bay tung lên.

- Đại nhân, chẳng qua chỉ là một đám tiểu nhân không có nhãn lực thôi, không cần phải tức giận vì bọn họ đâu!

- Không cần tức giận vì bọn họ? !

Lý Nguyên mắt quét ngang, trên mặt lộ ra vẻ lành lạnh

- Bắc Nguyên uy hiếp Trung Nguyên ta vài vạn năm, hôm nay lúc một lần hành động giải quyết tất cả, lập nên công nghiệp vạn thế bất hủ, đám hỗn đản này vậy mà lại bàn cái gì mà nhân thứ chi đạo, quả thực heo chó không bằng!

- Một đám cẩu nhi lấy lòng người thôi!

Mục Vũ Thanh vuốt khẽ chòm râu

- Kim thượng vốn có hùng tâm chí lớn, một lòng muốn làm đệ nhất Thánh Quân từ xưa đên nay, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội danh truyền thiên cổ này rồi, nếu lần này có thể một lần hành động hạ được Bắc Nguyên, nhét trọn thảo nguyên vào Đại Tấn ta, bằng vào công lao sự nghiệp kinh thế này thôi, đã đủ để trấn áp lịch đại Đế Hoàng từ xưa đến nay rồi, hoàng thượng sẽ không bỏ qua cơ hội này đâu!

Mục Vũ Thanh là phụ tá hàng đầu dưới trướng Lý Nguyên, cũng là kẻ đa mưu đệ nhất, nhìn mọi việc cực chuẩn, tất cả mọi người kể cả Lý Nguyên đều rất tin phục hắn. Truyện Tiên Hiệp TruyệnYY.com

- Ta hiểu ý của ngươi, bọn họ đang lấy lòng người, nhưng ta lại khinh thường những gia hỏa như vậy, nguyên một đám đều lộ ra vẻ chính nhân quân tử, há miệng đạo lý lớn, ngậm miệng đạo lý lớn, chúng ta ở phía trước đánh giết liều mạng, bọn hắn ngược lại tốt rồi, ở phía sau còn chỉ trích chúng ta, nói chúng ta giết chóc quá nặng, không có nhân tâm, có tin hay không ngày nào đó ta bắt bớ bọn họ lại, trói bọn họ đến Bắc Nguyên, ta xem bọn hắn có còn nhân thứ hay không? !

- Bọn hắn thì nói còn chúng ta thì làm!

Mục Vũ thanh cười nói, không nói nhảm tiếp với Lý Nguyên nữa.

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #387


Báo Lỗi Truyện
Chương 387/1489