Chương 234: Thắng thua. (Hạ)



Đây chính là kết cục người khác không ngờ a!

- A, đừng hỗn. Ngươi tuy rằng tổn thương kinh mạch, thế nhưng kiên trì một chút, hành động hẳn là như thường. Bây giờ còn không quay về, lẽ nào ngươi còn muốn ở lại nhà ta qua đêm?

- A? A ôi!

Nghe Tiểu Báo Tử nói, Lý Tú mạnh mẽ từ trên giường ngồi dậy, liền hét thảm một tiếng, hiển nhiên động tác vừa rồi quá lớn, tác động thương thế của hắn.

- Ai, không nghĩ ra!

Tiểu Báo Tử buông thõng đầu, một bộ dáng dấp ta phục ngươi, từ bên cạnh cầm lấy y phục đưa tới trước mặt hắn:

- Y phục của ngươi đã rách cả, trước tạm dùng đi. Lần sau khi tặng kiếm trả lại!

- Kiếm?

Lý Tú ngẩng đầu, trong mắt một mảnh mờ mịt.

- A, ngươi không phải chứ, chúng ta có đánh cuộc, lẽ nào ngươi muốn quịt nợ?

Cái này, Lý Tú rốt cục nói:

- A, ta không phải có ý này, chỉ là hiện tại ta đang ở Trung Hòa Quận Thành, cũng không phải ở nhà, kiếm này phải chờ ta về nhà mới có thể lấy được, do đó...

- Về nhà, vậy phải chờ bao lâu?

Tiểu Báo Tử nhướng mày, cái này hắn đúng là sơ suất, trước hắn chỉ là một lòng muốn làm, lại quên mất. Hiện tại còn cách tràng hôn sự ở Vân Châu kia có ba tháng. Tiểu tử này sẽ phải về lấy kiếm, có trời mới biết mất bao lâu. Phải biết rằng Bình Châu so với Vân Châu còn xa hơn.

- Ngươi rất vội sao?

Nhìn thấy Tiểu Báo Tử nhíu mày, trong lòng Lý Tú cũng thoáng cái nhảy lên. Hắn là Lý gia thiếu chủ a, tuy rằng bại, nhưng là quang minh chính đại luận võ, nguyện đổ chịu thua đó là sự tình thiên kinh địa nghĩa. Hắn cũng không muốn Tiểu Báo Tử cho rằng mình là kẻ bội bạc. Vì vậy nói:

- Hiện tại trên tay ta có một thanh thực binh, chất lượng thập phần tốt, chỉ là hơi ngắn một chút, ta e là không thích hợp với ngươi.

- Đoản kiếm?

Trong mắt Tiểu Báo Tử sáng ngời, nghĩ đến thanh ô kim đoản kiếm của Huyết Vô Nhai. Thanh kiếm kia không phải không tốt, mà là rất tốt. Nhưng vì nó là của Huyết Vô Nhai, do đó Tiểu Báo Tử đương nhiên không dám tùy tiện lấy ra nữa. Bởi vậy khi nhìn thấy Lý Tú, cũng hắn xuất thân Lý thị, mới nghĩ từ hắn lấy một thanh. Lại không ngờ tiểu tử này cho rằng bản thân chỉ muốn một thanh trường kiếm, không phải đoản kiếm.

- Đoản kiếm cũng được. Bất quá ngươi phải thay ta giữ bí mật, không được nói cho người khác, còn có, khi ta dùng, hẳn không có ai nhìn ra lai lịch của nó đi sao?

- Cái này khẳng định sẽ không. Thanh đoản kiếm đó là khi ta mười tuổi, một vị trưởng bối tặng cho. Do đó không có ai nhìn ra được lai lịch của thanh kiếm này.

Nói đến đây, sắc mặt Lý Tú biến thành cổ quái:

- Ngươi làm gì mà thần bí như vậy? Lẽ nào muốn cầm kiếm làm chùyện xấu?

- Liên quan ngươi đánh rắm gì, hỏi nhiều như vậy làm chi?

Tiểu Báo Tử tức giận nói.

- Ta thấy thương thế của ngươi cũng không có gì trở ngại. Hiện tại liền trở về đi, kiếm kia, hai ngày có thể mang cho ta chứ?

- Không thành vấn đề. Ngày mai ta sẽ đưa kiếm tới cho ngươi!

Lý Tú thập phần thẳng thắn nói, liếc mắt nhìn Báo Tử, bỗng nhiên có chút chần chờ nói:

- Có chùyện này, ta muốn thỉnh giáo ngươi một chút?

- Chùyện gì?

- Ách, kiếm pháp của ta rốt cuộc thế nào?

- Sao?

Tiểu Báo Tử có chút kỳ quái nói:

- Võ nghệ kiếm pháp của ngươi rất khá a, phi thường khá, ngươi hỏi cái này làm gì?

- Chỉ là khá thôi sao?

Lý Tú nghe Tiểu Báo Tử nói, phảng phất buông ra một hơi thở, bất quá đồng dạng trong giọng nói mang theo một điểm thất vọng. Phải biết rằng trước đây người khác đều nói hắn là thiên tài trăm năm khó gặp a. Kiếm pháp tạo nghệ đã đạt được môn lộ, tương lai thành tựu không thể hạn lượng. những lời khích lệ này nghe thập phần sảng khoái.

Vậy là trong mắt Báo Tử chỉ nghe được hai từ "rất khá", vô ý thức có chút thất vọng.

Đương nhiên hắn cũng không cho rằng Tiểu Báo Tử hạ thấp mình. Dù sao hắn cùng mình niên kỷ tương đương, lại đánh bại mình. Có tư cách đánh giá mình.

- Đương nhiên là không sai.

Tiểu Báo Tử nhìn bộ dáng có vẻ không hài lòng của hắn cười nói:

- Lấy niên kỷ của ngươi hiện tại, hẳn là không tồi rồi. Ta còn chưa từng gặp ai niển kỷ như vậy, mà thực lực mạnh thế đâu. Nguồn: http://truyenyy.com

- Ngươi không phải so với ta mạnh hơn sao?

- Đó là ta chiếm nghi về vũ khí! Kinh nghiệm chiến đấu của ngươi không đủ, bị ta kéo vào tiết tấu, nếu không thì thắng bại tột cùng thế nào cũng chưa biết rõ được.

Tiểu Báo Tử thoải mái nói, tuy rằng hắn chắc chắn có thể đập chết Lý Tú, bất quá hiện tại nói một chút lời hay cũng không có gì.

- Kinh nghiệm không đủ?

- Đúng vậy. Kinh nghiệm đối địch của ngươi quá kém. Cầm kiếm cùng ta ngạnh đấu, không phải tự tìm phiền toái cho mình sao? Bất quá ngươi cũng lợi hại, dĩ nhiên dựa vào kiếm khí đem cây chùy của ta đánh nát!

Tiểu Báo Tử nói rằng.

Nghe Tiểu Báo Tử nói, sắc mặt Lý Tú rốt cục cũng dãn ra.

- Tiểu tử này kinh nghiệm quá kém, trước cho ngươi một chùy, lại tâng bốc một chút, hẳn sẽ không ghi hận ta đi?

Trong lòng Tiểu Báo Tử âm thầm nghĩ:

- Cũng không biết thanh kiếm kia của hắn ra sao? Có thể so với thanh ô kim đoản kiếm của Huyết Vô Nhai hay không?

Bao kiếm được làm bằng da cá mập, mũi kiếm thập phần sắc nhọn, thân kiếm mềm mại. Đây là đánh giá ban đầu của Tiểu Báo Tử, hắn tỏ ra hết sức hài lòng.

Kiếm dài một thước ba thốn, thân kiếm sáng như tuyết, mơ hồ có thể thấy được một tia đường vân như hoa văn. Ở trong mắt hành gia như Báo Tử, đường vân trên thân kiếm này rèn rất xấu, vừa nhìn liền biết.

- Bách luyện chân binh a, ít nhất là đã rèn một trăm năm mươi luyện. Thử nhìn nội khí thấu qua thân kiếm, không chút trở ngại. Thoáng vận khí, kiếm phong liền thấu qua, thân kiếm không dày, nhưng rất đặc. Không nặng nhưng ngưng tụ. Cấp bậc người rèn ra thanh kiếm này e là so với sư phụ còn phải mạnh hơn một tầng. Chậc chậc, cái này còn có chữ viết!

Tiểu Báo Tử cẩn thận từng li từng tí lật qua lại đoản kiếm trong tay, trên mặt dáng tươi cười càng ngày càng thịnh.

- Lục Châu? Có ý tứ, cái này rõ ràng là thanh hung khí, vậy mà lấy được cái tên tục không chịu được. Tại sao ta lại không nhìn ra thanh kiếm này cùng Lục Châu có quan hệ gì nhỉ?

Bảo kiếm đến tay. Tiểu Báo Tử trong lòng hưng phấn, phảng phất như đạt được một món đồ chơi mới, kiếm tên Lục Châu, là được Lý Tú bại trận tặng cho. Lý Tú liền đúng hẹn đem bảo kiếm tặng tới. Đương trường tặng cho Tiểu Báo Tử. Nhìn vẻ mặt sảng khoái, bộ dáng tài đại khí thô kia, trong nội tâm Tiểu Báo Tử cũng âm thầm hối hận. Sớm biết tiểu tử này dễ lừa gạt như vậy, sao không lừa gạt thêm ít đồ nữa? Phải biết rằng, song chùy của hắn có thể bị chấn vỡ. Hiện trên tay thật sự là ngay cả một thanh binh khí cũng không có.

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #234


Báo Lỗi Truyện
Chương 234/1489