Chương 229: Bình Châu Lý Tú.



Do đó hắn mới nghi hoặc, kẻ như vậy tự nhiên chạy tới chỗ hắn làm cái gì?

- Bình Châu Lý Tú. Đặc biệt đến lĩnh giáo chùy pháp của các hạ?

- Bình Châu Lý Tú?

Tiểu Báo Tử khẽ nhíu mày lại:

- Lĩnh giáo chùy pháp của ta? Hình như ta không quen biết ngươi sao?

- Nguyên thúc nói ngươi là người nổi bật trong thanh niên nhân một đời, ta muốn biết người có thể được Nguyên thúc tán thưởng như vậy người có bao nhiêu ưu tú, do đó mới mạo muội đến đây.

- Kháo!

Tiểu Báo Tử phảng phất minh bạch cái gì, trong lòng âm thầm mắng một tiếng. Vị này chính là đến khiêu chiến, nửa năm qua, Tiểu Báo Tử thật ra làm rất nhiều chùyện. Bất cứ chùyện gì trong đó đều có thể khiến hắn dương danh trong chốn võ lâm. Đây là hắn đang dương danh, mà trong võ lâm, rất nhiều người đều thích nổi danh, thủ đoạn tốt nhất chính là đánh bại danh nhân. Tiểu Báo Tử hiện tại chính là danh nhân, chỉ là thứ nhất tuổi quá trẻ, thứ hai bối cảnh cực cứng. Chính là một miếng xương khó nhằn, cho nên mới không ai tìm đến hắn gây phiền phức.

Trước đây không có, hiện tại có.

Trước mắt vị này hiển nhiên chính là đối với việc hắn nổi danh, trong lòng không phục tìm đến khiêu chiến. Để cho Tiểu Báo Tử phiền phức là kẻ này có vẻ rất có lai lịch. Bình Châu Lý thị là môn phiệt nổi danh trong thiên hạ a. Người lãnh đạo trực tiếp của hắn, Trung Hòa Quận Đề Đốc Lý Nguyên cũng xuất thân bàng chi Lý gia, tiểu tử này trước mắt gọi " Nguyên thúc, Nguyên thúc", hiển nhiên là quan hệ cùng Lý Nguyên không cạn. Trong lòng Tiểu Báo Tử tự nhiên có điều cố kỵ. Xuất thủ không nổi a.

Do đó, khi nghe Lý Tú nói thế, Tiểu Báo Tử cảm thấy có chút đau đầu.

- Ngươi vừa nói dùng chùy đập ta. Hiện tại xem ra cây chùy của ngươi cũng không có mang trên người!

Lý Tú hiển nhiên không có nghĩ phức tạp như Báo Tử, chỉ là nhìn hắn nói:

- Thực sự là khiến ta ngoài ý muốn a, vũ khí của ngươi dĩ nhiên không có tùy thân mang theo.

Đang khi nói chùyện, nắm trường kiếm bên hông đứng chờ, phảng phất như sợ kiếm của hắn biến mất, hầu như cùng lúc, khí thế cực kỳ lợi hại từ trên người hắn phát ra. Truyện Tiên Hiệp TruyệnYY.com

- A?

Tiểu Báo Tử mạnh mẽ cả kinh, toàn thân lông tóc dưới cổ nhuệ khí này đều dựng thẳng lên. Cước bộ nhẹ nhàng, hơi hướng về sau lui một bước. Lông mày nhíu càng chặt, thiếu niên này tuy còn trẻ, nhưng thành tựu trên kiếm đạo cũng cực cao. Nhìn hắn tu vi cùng bản thân không khác biệt lắm, hẳn là tam phẩm đỉnh phong. Thế nhưng khí thế trên người cũng đã ngưng tụ thành hình, hóa thành thực chất, cả người phảng phất như một thanh lợi kiếm chưa ra khỏi vỏ, Kiếm Ý đã sơ bộ thành hình.

Kiếm Ý a!

Sự tình yêu cầu cao như vậy, tu vi tam phẩm cũng đã ngưng luyện ra Kiếm Ý, điều này sao có thể?

Ý nghĩ này chợt lóe mà qua, hiện tại Báo Tử rốt cục cũng có chút minh bạch mới đầu trong Địa Để Hỏa Mạch nhìn thấy chính mình ngưng luyện ra quyền ý, khiến gia trưởng Bùi La Giản tam gia đều kinh hãi.

Chính là bởi vì hắn đã ngưng luyện ra quyền ý, do đó không ai so với hắn rõ ràng chùyện này hơn hắn. Hắn sở dĩ có thể ngưng luyện ra quyền ý, cùng con mắt thần ký kia của hắn có liên quan. Nếu như không có, hắn tuyệt đối không thể ngưng luyện ra quyền ý được. Thế nhưng nghĩ không ra, tiểu tử trước mặt cùng hắn không khác biệt lắm. Dĩ nhiên cũng ngưng luyện ra ý, lẽ nào hắn cũng có Hỏa Hồng Tình?

- Thế nào, lẽ nào ta không đáng để ngươi xuất thủ sao?

Phóng khí thế của bản thân, đã thấy Tiểu Báo Tử chỉ là kinh ngạc một lúc, biểu tình cũng biến áo bất định, lại không có dấu hiệu động thủ, Lý Tú không khỏi có chút căm tức.

- Không, không phải, ngươi là đối thủ mạnh nhất mà ta từng gặp!

Tiểu Báo Tử lắc đầu nói;

- Bất quá ngươi phải hiểu được, tùy tiện vào nhà người khác khiêu chiến là hành vi vực kỳ không lễ phép và rất không có giáo dưỡng!

- Ách!

Khí thế lợi hại nhất thời biến mất.

Lý Tú bị Tiểu Báo Tử đột nhiên nói ra một câu như thế, khiến cho khí thế biến mất. Là một thanh niên nhân thế gia, từ nhỏ tiếp thu giáo dục rất tốt, được kỳ vọng cực cao, trọng điểm bồi dưỡng. Nhất cử nhất động đều đại biểu cho Bình Châu Lý thị, tất cả ngôn hành cử chỉ của hắn đều phải phù hợp quy phạm. Đây mới là khí chất của một đệ tử Bình Châu Lý gia nên có, chứ không phải như hiện tại, lẻn vào nhà người khác. Sử dụng kiếm chỉ vào đối phương buộc hắn cùng mình luận võ, như lời Báo Tử nói, đây là một chùyện thập phần thất lễ.

Nghĩ đến nguyên bản là tới Trung Hòa Quận Thành giải sầu, cũng không ngờ trong lúc vô ý nghe được Lý Nguyên tán thưởng Chu Báo này. Phảng phất như tuổi trẻ một đời ngoài Chu Báo liền không còn nhân tài nữa, bản thân nóng đầu lên, liền chạy tới đây, căn bản là không có suy nghĩ tỉ mỉ coi hành vi của mình đến tột cùng có đúng hay không.

Ảnh hưởng không tốt là nhất định.

Nghĩ lại mình đường đường Bình Châu Lý thị thiếu chủ, đột nhiên lẻn đến nhà của một thiếu niên xuất thân thô lỗ, sử dụng kiếm chỉ vào mặt đối phương buộc hắn cùng mình luận võ. Loại chùyện này nếu như truyền ra, thể diện của Lý gia cùng mình hẳn là mất hết. Mặc kệ thua hay thắng đều là thua.

Ý nghĩ này liên tiếp hiện lên trong đầu, cũng bất quá trong chốc lát, nghĩ thông suốt điều này, sắc mặt của hắn trở nên cực kỳ khó coi.

Tiểu Báo Tử nhíu mày, trong lòng cười lớn, đối phó với loại thế gia đệ tử coi trong thể diện này, bản thân kiếp trước là có kinh nghiệm, nhìn thấy sắc mặt hắn biến đổi, hắn tự nhiên minh bạch mình vừa nói phát ra hiệu quả. Thừa dịp Lý Tú này tâm thần bất định, nói:

- Bất quá nếu như các hạ đối với địa hình không quen, ngẫu nhiên vô ý gặp được ta, nhất thời ngứa nghề, muốn luận bàn lẫn nhau một chút mà nói, thật ra là chùyện không ảnh hưởng toàn cục.

Lý Tú trong mắt sáng ngời:

- A! Đúng rồi, đúng rồi, là như vậy, ta trên đường đi dạo, vô ý gặp phải các hạ, thấy phong tư của các hạ yểu điệu, một thân, một thân...một thân anh hùng khí khái...

- Tốt!

Tiểu Báo Tử nghe hắn lắp bắp nói đầu óc có chút rối loạn, cắt đứt lời hắn nói:

- Luận bàn cũng không phải là không thể được bất quá luận bàn không thì thật sự có chút buồn chán a!

- Vậy, ngươi nói nên làm sao bây giờ?

- Không bằng chúng ta thêm chút tiền đánh cuộc sao?

- Thêm tiền đánh cuộc, ngươi muốn đánh cuộc ra sao?

Lúc này Lý Tú tâm tình bình tĩnh trở lại, cũng khôi phục trấn định. Vừa rồi hắn chỉ là bị Tiểu Báo Tử điểm trúng chỗ cố kỵ trong lòng, nhất thời hoảng loạn mà thôi, thấy Tiểu Báo Tử hiển nhiên không có để sự tình này trong lòng, hơn nữa tựa hồ còn muốn cùng mình luận bàn, trong lòng tự nhiên thanh tỉnh lại.

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #229


Báo Lỗi Truyện
Chương 229/1489