Chương 221: Ngân Nguyệt Kiếm Pháp. (Thượng)



Đợi khi vọt tới đáy cốc, Tiểu Báo Tử mới phát hiện, đáy cốc này dĩ nhiên là một khe núi. Nước trong khe chảy gấp tựa như thác nước đổ xuống. Cứ mấy thước lại có bạch ngư từ trong khe suối nhảy ra, thấy vậy, sàm trùng trong bụng Tiểu Báo Tử đại động, càng nhịn không được vọt tới khe suối, bắt lên mười con. Ngay tại ven khe suối nhặt chút củi khô châm lửa, dùng vảy trên người nó xâu chuỗi lại, đem nướng. Cùng Tiểu Độc cắn miếng lớn. Ăn được mấy con chỉ cảm thấy loại cá này ngon vô cùng, tuy rằng không có muối, lại có mùi vị khác. Một người một lang ăn tận hứng. Ăn xong, sự bất khuất cường hãn sâu trong lòng Tiểu Độc, bị hắn trấn áp, dĩ nhiên tan rã, tiêu giảm rất nhiều. Trong lòng không khỏi âm thầm ngạc nhiên.

- Đây quả nhiên là thế sự khó lường a! Ta tốn sức chín trâu hai hổ mới trấn áp được xuống. Không ngờ cho ngươi ăn cá liền giải quyết được tai hoạ ngầm này. Xem con tiểu Cẩu này chỉ được ăn ngon, nó chẳng phải sẽ hết hy vọng đối với ta, ừm, thật tốt, cũng không biết chiêu này có thể dùng để câu dẫn con vật nhỏ kia qua đây không?

Trong đầu còn đang mải suy nghĩ, Tiểu Độc ở bên cạnh hắn đã đem đống cá còn lại ăn sạch, một bộ dáng dấp thỏa mãn. Còn lè lưỡi ra liếm liếm xương cá trên mặt đất. Dáng dấp đó chẳng giống như một con dị chủng Ngân Lang, mà lại tựa như một con mèo. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

- Được rồi, Tiểu Độc, ăn no rồi lên đường thôi! Theo ta, chỗ tốt rất nhiều.

Báo Tử xoay người lên lưng Ngân Lang, vỗ đầu nó, Tiểu Độc tê rống một tiếng, vươn người ra, hóa thành một đạo ngân quang. Dọc theo khe suối hướng phía Đông Bắc chạy đi.

Ba ngày sau, rốt cuộc đến, đó là sơn cốc năm đó Huyết Vô Nhai bị bắt đến.

Vài năm trôi qua, sơn cốc này vẫn giống trước đây, tràn ngập độc khí. Tiểu Độc ngây ngốc ngồi một bên, liền có chút không chịu được, lui ra ngoài cốc. Sau đó là một trận gà bay chó sủa, gia hỏa này nhìn thấy dã thú uống nước, nhất thời hét lớn một tiếng, lao về phía bờ sống.

Điểm này tự nhiên không thể gạt được Tiểu Báo Tử cùng nó có tinh thần liên hệ. Đương nhiên Báo Tử cũng sẽ không quản chùyện này, chỉ nhẹ nhàng cười:

- Thật đúng là hoài niệm a! Địa phương quỷ quái này, bỏ đi, chờ ta tương lai rời khỏi giang hồ, sẽ tạo một động phủ tiềm tu.

- Được rồi, Tiểu Độc. Đến đây đi, theo ta đi gặp huynh đệ của ngươi!

Tiểu Báo Tử đem đồ vặt thu thập xong, liền đứng dậy, dẫn theo Tiểu Độc tiến vào khu rừng bên cạnh, lao thẳng tới nơi ở của vật nhỏ kia.

- A! Vật nhỏ không ở đây sao?

Nhìn huyệt động trống không, trong lòng Tiểu Báo Tử âm thầm kỳ quái, đi vào bên trong, năm đó khi hắn rời khỏi, dấu vết mặt tường bị phá hoại vẫn còn. Chỉ là mặt đất đã tích đầy bụi,

- Vật nhỏ đi rồi sao?

Tiểu Báo Tử khẽ nhíu mày, rất rõ ràng, trong động này đã lâu rồi không có ai ở. Tuy rằng cũng không có ý dẫn vật nhỏ đi. Bất quá, không thấy nó, trong lòng Tiểu Báo Tử vẫn có chút thất lạc.

Khi Tiểu Báo Tử còn đang thất vọng, cước bộ đột nhiên dừng lại, trong mắt hiện lên một tia tinh mang lợi hại, bước nhanh đi tới một gốc cây khô phía trước. Cái cây này to cỡ hai người ôm. Nguyên bản cũng rất cao, chỉ là hiện tại lại bị một cổ lực lượng chặn ngang cắt đoạn. Mặt cắt trơn nhẵn như gương. Tuy rằng đã lâu ngày lại có chút ẩm ướt, bất quá sờ tay vào, Tiểu Báo Tử vẫn có thể cảm giác được trên mặt cắt lưu lại hàn ý nhàn nhạt.

- Thật nhanh! Sát ý thật mãnh liệt!

Tiểu Báo Tử thầm hít một hơi, trong lòng nổi lên một tia lo lắng, vật nhỏ tuy rằng một thân bản lĩnh Tam Giới Tiểu Na Di, thế nhưng thực gặp phải cao thủ, cũng không thể thoát được. Quay đầu nhìn lại huyệt động trống rỗng phảng phất như chứng thực suy nghĩ của hắn.

- Chỉ mong vật nhỏ này không có việc gì!

Tiểu Báo Tử trong lòng thầm than một tiếng, tâm tình có chút giảm xuống, dẫn theo Tiểu Độc rời khỏi đây.

Trở lại sơn nhai bên cạnh thác nước. Tiến nhập nham động tu luyện, đồng thời để Tiểu Độc đi săn một ít dã thú làm bữa tối. Tiểu Độc trời sinh linh dị. Lại được Tiểu Báo Tử hàng phục, sản sinh tinh thần liên hệ. Sự tình giản đơn như vậy căn bản là không cần Tiểu Báo Tử phân phó, cúi đầu nhằm phía bờ sông đi tới.

Đứng trong động, cưỡng chế bất an trong lòng, bắt đầu tu luyện quyền pháp.

Tu vi của hắn đã đến tam phẩm đỉnh phong, chỉ còn chờ cường độ thân thể đạt được Đoán Cốt Giới, lại đem tu vi đề thăng. Bởi vậy theo lý mà nói, đến trình độ này, hắn không cần lại tu luyện nội khí. Bất quá Tiểu Báo Tử cũng không nghĩ như vậy. Nội khí của hắn và thường nhân khác nhau, cũng không phải Cửu Long Thần Hỏa nội khí chân chính. Quan trọng nhất là hiện tại nội khí và tu vi của hắn tựa hồ đều đã đạt đến cảnh giới đỉnh phong. Không đến Đoán Cốt Giới, có luyện nữa cũng không đề cao được.

Thế nhưng Thái Cực Quyền lại có tác dụng tinh lọc nội khí, cứ luyện một khí sẽ đem nội khí của hắn tinh lọc một lần. Mỗi lần tinh lọc, lượng nội khí nội khí cũng ít đi một chút, cứ như vậy, hắn lại cần thời gian để bổ sung lượng nội khí. Sau đó lại tinh lọc, rồi tu luyện, cứ như vậy lặp đi lặp lại, có thể khiến lượng nội khí của hắn tuy chỉ là tam phẩm đỉnh phong. Thế nhưng chất lượng lại đạt đến một trình độ biến thái. Đây cũng là nguyên nhân vì sao hắn có thể lấy tu vi tam phẩm thôi động Cửu Long Thần Hỏa Công đệ nhị hình thái.

Một bộ Thái Cực Quyền đánh xong, Tiểu Báo Tử liền ngồi xuống, bắt đầu tu luyện Cửu Long Thần Hỏa Công. Lại một lần nữa để nội khí tiêu hao, sau đó là Huyết Yêu Thối Cốt Quyền, một phen làm đi làm lại, ngoài động đã trở nên tối mịt.

Tiểu Độc nằm ở dưới gốc cây dưới sườn núi, chậm rãi gặm một cái chân trâu rừng, bên cạnh còn có một con hươu chết. Hiển nhiên vừa mới chết không lâu, máu vẫn còn chảy. Tiểu Báo Tử biết đây là nó lưu lại cho mình.

- Coi như ngươi còn chút lương tâm.

Tiểu Báo Tử nhảy xuống cửa động, vỗ vỗ đầu Tiểu Độc, lấy ra con dao thành thạo lọc da bỏ xương, đốt một đống lửa đem nướng.

Một bên xoay cái giá nướng thịt hươu, lại lấy từ trên người ra một cái túi nhỏ, rồi lấy ra một viên gì đó, ném tới trước mặt Tiểu Độc.

- tiểu Cẩu. Cái này cho ngươi.

Tiểu Độc đang gặm chân trâu, mạnh mẽ giật mình, tròng mắt xoay tròn nhìn chằm chằm viên màu đen ở trước mặt nó. Mới đầu còn chưa có động tĩnh, tựa như còn chưa xác định được đó là gì. Còn ngẩng đầu lên nhìn Tiểu Báo Tử, phảng phất như muốn được hắn xác nhận. Qua hồi lâu, mới để đầu lại gần viên màu đen kia, rồi mạnh mẽ lè lưỡi, cực kỳ nhanh đem nó cuốn lên, nuốt vào trong miệng.

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #221


Báo Lỗi Truyện
Chương 221/1489