Chương 213: Hai vị phu nhân. (Hạ)



Ngô mụ vẻ mặt châm biếm nói:

- Ngươi vừa nói hắn đối với Hiên nhi là một uy hiếp, như vậy, ngươi tìm đến ta, chính là để ta giúp ngươi tiêu trừ uy hiếp này?

- Dạ!

Nhị phu nhân nói, thanh âm rất nhẹ, có vẻ hèn mọn, thậm chí còn có chút xấu hổ.

- Ha hả.

Ngô mụ cười gượng hai tiếng:

- Vì tương lai của nhi tử mình sẽ tiêu diệt tất cả uy hiếp sao? Sự tình như vậy thật sự rất quen thuộc a, Trúc nha đầu, ngươi nói có đúng không?

Nhị phu nhân đầu cúi thấp tới ngực, sắc mặt cũng trở nên đỏ bừng.

Ngô mụ vẫn đang dùng một loại biểu tình vô cùng châm chọc nhìn nàng, buồn bà nói:

- Ngươi xác định muốn làm như vậy sao? Trúc nha đầu?

- Ta, ta, ta xác định!

Nhị phu nhân mạnh mẽ ngẩng đầu lên, nét mặt đỏ bừng, cơ thể nhẹ nhàng co giật, thập phần kích động:

- Ta xác định muốn làm như vậy, vì Hiên nhi, ta nhất định phải làm như vậy!

- Như vậy ta phải đi!

Biểu tình Ngô mụ cũng không có biến hóa gì đặc biệt, chỉ là nhẹ nhàng thở dài một tiếng:

- Ngươi đã kiên trì, ta cũng không có cách nào, ai!

Lợi ích tồn tại mỗi một nơi trên thế giới này, mà ở bất kỳ đâu, lợi ích cũng thường tương đối cố định. Vô luận là lợi ích chung, hay lợi ích quần thể đều cố định. Vì vậy nó tương đối cố định. Mọi người đạt được lợi ích đều phát sinh biến hóa, theo lý mà nói, người càng nhiều, lợi ích tới tay mỗi người càng ít, đây là đạo lý đơn giản nhất.

Thế nhưng Ô gia là quần thể lợi ích khổng lồ, chính bởi lợi ích khổng lồ, do đó, thêm một người tới chia phần, cũng không có gì đột ngột. Bình thường mà nói, cũng không có người chú ý, từ lúc Tiểu Báo Tử được Từ Ung thu làm môn hạ, liền nhất định có được một khối lợi ích trong đó, chia ra một phần, đây là phần hắn nên được. Không ai cảm thấy không hợp lý.

Thế nhưng tại Trung Hòa Quận Thành lại phát sinh biến đổi. Tất cả những gì hắn làm, thái độ Vương Xà đối với hắn cùng với tin tức sắp sửa trở thành thân vệ của Lý Nguyên, sự tình trở nên phức tạp. Điều này đồng nghĩa tiền đồ của Tiểu Báo Tử không chỉ có một mảnh quang minh, hơn nữa, hắn sắp sửa từ Ô gia lấy được một phần lợi ích lớn hơn so với mọi người tưởng tượng.

Nguyên bản hắn chỉ là một nội môn hạch tâm đệ tử bình thường, nhiều lắm tương lai tu vi đạt được tứ phẩm, kế thừa Từ Ung nhất mạch mà thôi. Thế nhưng hiện tại, tình huống không giống. Rất hiển nhiên, hắn sắp sửa được chia lợi ích không chỉ có Từ Ung nhất mạch này, mười ba tuổi tam phẩm, trở thành trưởng lão Ô gia hầu như là sự tình ván đã đóng thuyền.

Chỉ bằng điểm này, Tiểu Báo Tử trở thành trưởng lão, quyền lực trong tay liền vượt xa các trưởng lão Ô gia khác, e là đến lúc đó, cũng chỉ có Ô gia gia chủ cùng đại trưởng lão mới có thể cùng hắn sánh ngang.

Nếu như chỉ có vậy mà nói, đây là chùyện mà các trưởng lão Ô gia khác cần quan tâm, cùng Ô gia nhị phu nhân nàng không có quan hệ gì. Chân chính để nàng cảm thấy lo lắng là mười chín khối Hỏa Thuộc Tính linh thạch kia, vì sao Vương Xà lại cho hắn toàn bộ?

Chẳng lẽ là Vương Xà thấy được tư chất của hắn nên muốn thu làm đồ đệ?

Đây mới là sự tình nhị phu nhân lo lắng nhất!

Nàng muốn tận dụng mọi biện pháp, để nhi tử của mình bái nhập Vương Xà môn hạ, là vì cái gì? Còn không phải vì muốn nó tại Vương Xà, vị vương tọa được thiên hạ công nhận là kỳ tài võ học này chỉ điểm tu luyện, tương lai có thể kế thừa y bát của hắn, không nói có thể trở thành Vương tọa như Vương Xà, nhưng ít ra cũng đủ phân lượng, chỉ có như vậy, hắn kế thừa Ô gia gia chủ vị mới nắm chắc hơn nữa.

Một khi Vương Xà đem Tiểu Báo Tử thu làm đệ tử, như vậy, lấy thiên phú của Tiểu Báo Tử, nghĩ đến rất nhanh sẽ đem nhi tử của mình đạp xuống dưới. Đồ vật nguyên bản thuộc về nhi tử mình, sẽ bị Tiểu Báo Tử cướp đi. Giống như là Vương Xà đưa cho hắn mười chín khối Hỏa Thuộc Tính linh thạch, nếu như không có Tiểu Báo Tử, là đệ tử duy nhất của Vương Xà, nhi tử của mình chí ít có thể được phân nửa, thế nhưng hiện tại?

Từ chỗ nhi tử truyền đến tin tức hắn chẳng nhận được gì cả. Thái độ Vương Xà đối với hắn cũng đủ lãnh đạm, phảng phất chướng mắt với đồ đệ như hắn. Cái này không khỏi khiến đáy lòng nàng cảm thấy nguy cơ cực lớn, muốn nhanh chóng đem Tiểu Báo Tử đột nhiên nhảy ra này giải quyết sạch sẽ. Do đó, hôm nay nàng mới đến đây.

Tới gặp Ngô mụ mà nàng cả đời cũng không muốn gặp này!

Ngô mụ rời khỏi, sau khi xác định nàng đã quyết định, liền trở lại phía sau tượng phật, không một tiếng động. Còn nhị phu nhân, vẫn lẳng lặng quỳ dưới tượng phật, ngây ngốc nhìn, sắc mặt tái nhợt, từ từ trở lại cái đêm mưa gió ba mươi năm trước.

- Bồ Tát thứ tội, đệ tử làm như vậy, có nỗi khổ bất đăc dĩ, xin Bồ Tát tha thứ. Nếu là Bồ Tát không chịu tha thứ, liền phạt tiểu nữ tử tiến nhập mười tám tầng Địa Ngục, vĩnh viễn không được siêu sinh!

Rốt cục, nàng than một câu, quỳ trên mặt đất thật lâu không nói gì.

Mãng Thương Sơn, Tây Sơn Khẩu.

Trở lại địa phương quen thuộc này, Tiểu Báo Tử có chút cảm khái, đứng ở sơn khẩu, nghe gió thổi phản phất như tất cả phiền não đều bị thổi bay đi.

Nếu như người khác biết tâm tình hiện tại của hắn, nhất định sẽ mắng hắn là giả bộ. Hiện tại hắn ưu phiền cái rắm, võ công tăng tiến, tiền đồ rộng lớn, hắn đang đối mặt với tiền đồ tươi sáng.

Đúng vậy, một cái tiền đồ tươi sáng, thế nhưng hắn phải đi thế nào đây?

Còn cả mục tiêu Vương Xà định ra cho hắn.

Lục phẩm tu vi a!

Hắn thở dài một hơi, giơ tay lên, cũng không biết nên khóc hay cười. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Khối xương sọ này cũng chính là ngoại đan. Lúc hắn tỉnh lại tại phủ Lý nguyên soái liền treo bên tai trái. Mà đối với hành động này của hắn, Lý Nguyên tuy rằng kỳ quái, nhưng cũng không nói gì.

Những kẻ mặc trang phục kỳ dị rất nhiều, không phải chỉ mình Tiểu Báo Tử. Huống chi, hắn đeo bên tai trái một cái vòng mà thôi. Tuy rằng Vương Xà biết đó là ngoại đan của Tiểu Báo Tử, đối với phương pháp xử lý này của hắn cũng thấy kỳ quái, nhưng cũng không có hỏi, chỉ là cười nhạo vài câu thôi.

Theo hắn thấy, Tiểu Báo Tử chỉ là lợi dụng phương pháp này tăng mạnh liên hệ giữa hắn và ngoại đan.

Ngoại đan này dù sao cũng không giống đan điền, thuộc về một bộ phận của thân thể. Muốn vận dụng thành thạo, phải nghĩ biện pháp để ngoại đan biến thành nội đan, cùng bản thân gắn bó chặt chẽ, Đây không phải chùyện tình một lúc có thể làm được, mà cần thời gian dài cọ sát cùng với quen thuộc. Bởi vậy mỗi người tu luyện ngoại đan, đều phải tìm các gia tăng liên hệ giữa bản thân và ngoại đan, chỉ là phương pháp không giống nhau mà thôi. Như Tiểu Báo Tử để ngoại đan đeo trên người cũng không phải không có. Do đó, hắn chỉ là cười nhạo Tiểu Báo Tử hai câu, cũng bỏ qua.

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #213


Báo Lỗi Truyện
Chương 213/1489