Chương 18: Cao thủ thất phẩm.



- Nơi này là địa phương nào, vì sao ta lại ở chỗ này?

Toàn thân Cẩu Đản Tử đau nhức, muốn động cũng không được. Cảm giác lúc này của Cẩu Đản Tử giống như có một vật gì đó cầm cố hắn, không cho hắn hoạt động. Chỉ là ý thức của Cẩu Đản Tử vẫn còn thanh tỉnh, chí ít bản thân Cẩu Đản Tử biết mình rất thanh tỉnh.

- Hình như không thích hợp. Loại cảm giác này không phải giống như bóng đè sao?

Rất nhanh, Cẩu Đản Tử liền phát hiện sự tình không được thích hợp, hiện tại loại cảm giác này ở kiếp trước hắn gặp phải luôn là cảm giác mộng yểm. Người bình thường rất khó gặp phải bóng đè, nhưng kiếp trước Cẩu Đản Tử bị yếu tim cho nên hay gặp bóng đè. Đặc biệt là thời gian ngủ trưa, thường hay gặp phải.

Bởi vậy, Cẩu Đản Tử cũng không khẩn trương, ngược lại trong lòng lại vô cùng phiền muộn, thầm nghĩ:

- Thực không nghĩ tới, tim ta kiếp này cũng không được tốt. Hoặc là vừa rồi một cái tát của Hắc Hùng làm ảnh hưởng đến trái tim của mình, lại bắt đầu bị bóng đè giống như kiếp trước! Di, đây là cái gì?...Kinh mạch của ta?

Rất nhanh, Cẩu Đản Tử liền phát hiện, bóng đè lần này không giống như kiếp trước, bởi vì trước đây bóng đè, ý thức của mình tuy rằng rất rõ ràng thế nhưng nội dung nghe thấy lại rất mơ hồ. Hiện tại, Cẩu Đản Tử thấy rất rõ ràng, phi thường dị thường nhưng Cẩu Đản Tử vẫn nhận biết được đây chính là kinh mạch của hắn, xương cốt cùng với nội khí tán loạn trong cơ thể.

- Đây là Đại Lực Kim Cương khí công!

Trong lòng Cẩu Đản Tử yên lặng suy nghĩ, lộ tuyến vận hành của nội khí rất giống với Đại Lực Kim Cương khí công. Trước đây, Cẩu Đản Tử chỉ có thể càm giác được một cỗ nhiệt lưu tinh tế lưu lại trong cơ thể, chạy trong kinh mạch, cũng không cảm thấy được vấn đề gì. Hiện tại, hắn có thể thấy được toàn bộ kinh mạch, lộ khí vận hành nội khí trong cơ thể.

Những điều hắn thấy hiện giờ không giống như trong tưởng tượng. Vốn trong tưởng tượng của Cẩu Đản Tử, Đại Lực Kim Cương khí công tuy rằng rất thô thiển, chỉ là một bộ nội công phổ cập trong quân đội nhưng lại có thể luyện ra nội khí. Chí ít là có chút môn đạo. Hiện tại xem ra cũng không có giống như nhừng gì người ta nói.

Nội khí Đại Lực Kim Cương khí công rất nhỏ, Cẩu Đản Tử tu luyện hơn nửa năm cũng chỉ có thể luyện ra nội khí ước chừng ngón ngút trẻ con. Dù sao thời gian Cẩu Đản Tử tu luyện còn ngắn, cho tới bây giờ cũng chỉ mới chạm đến bề ngoài mà thôi. Thoạt nhìn giống như rất tinh tế nhưng thực ra lại không có một quy tắc nào, giống như những con nhuyễn trùng bò lăng quăng. Đương nhiên kinh mạch của Cẩu Đản Tử cũng không được tốt.

Trước khi tu luyện nội khí, Vương Thiên Lôi đã từng nói với hắn, nếu như lúc còn nhỏ, kinh mạch còn chưa có hoàn toàn phong bế. Bởi vậy đây là thời gian tu luyện lý tưởng, làm ít công to. Như vậy bước khởi đầu của Cẩu Đản Tử sớm hơn người khác rất nhiều, lúc đó Cẩu Đản Tử rất cao hứng.

Hiện tại, chân chính nhìn thấy kinh mạch của mình, Cẩu Đản Tử mới hiểu được, lời nói của Vương Thiên Lôi nói không hoàn toàn chính xác. Trừ lộ tuyến vận hành nội khí Đại Lực Kim Cương khí công chỉ qua mấy kinh mạch đơn giản ở bên ngoài ra thì những kinh mạch khác cũng không có đi qua. Điều này cũng không giống như trong tưởng tượng của Cẩu Đản Tử.

- Chẳng nhẽ, đây là nội thị trong truyền thuyết?

Cẩu Đản Tử đối với trạng thái kinh mạch bế tắc của mình làm như không thấy, coi như không thấy, cũng không có phương pháp gì dễ dàng thay đổi được. Số lượng kinh mạch có thể lưu thông nội khí của Đại Lực Kim Cương khí công ít hơn Lưu Hỏa Tâm Pháp ba bốn lần. Chỉ là bây giờ Cẩu Đản Tử không có tu luyện, nhưng hắn tin tưởng chính mình tu luyện Ly Hỏa Tâm Pháp thì những kinh mạch đang bế tắc kia của mình cũng sẽ được đả thông. Đương nhiên những điều này là về sau, hiện tại việc cấp bách bây giờ chính là trạng thái hiện tại của bản thân. Tại sao lại ở thể nội thị?

- Chẳng nhẽ bản thân mình đang nằm mộng?

- Tiểu tử kia chắc là không chết!

Ở trong Mãng Thương Sơn, thanh niên nhân xuất hiện trong nhà Vương Thiên Lôi đang từng bước, từng bước một bước đi lên núi trong gió lạnh thấu xương. Trên mặt hắn dáng tươi cười nộ ra một cỗ oán khí:

- Một đao kia không tồi, thời cơ, tốc độ, lực lượng không sai chút nào. Coi như là những tay già đời, luyện đao pháp vài chục năm dưới tình huống như vậy cũng chưa chắc đã xuất ra được. Tuổi tác của tiểu tử này rất nhỏ, coi như là chân linh quang vừa hiện cũng không có làm được. Thân thể nhỏ bé của hắn muốn đánh ra được một đao kia thì phải kết hợp nội khí hữu hạn trong cơ thể và lực lượng toàn thân một cách hoàn mỹ mới có thể làm được. Đương nhiên, công lao lớn nhất chính là nhờ đôi mắt kia của hắn!

Nghĩ đến gặp mắt hồng sắc quang mang của Cẩu Đản Tử, cơ mặt thanh niên nhân không khỏi co quắp lại:

- Đã diệt sạch? Nếu như ta đưa hắn lên núi, mấy lão già kia sẽ phản ứng thế nào nhỉ? Lão nhân sẽ không vui mừng đến chết đi chứ? Ân, hẳn là không. Nói không chừng hắn còn có thể bị ba lão gia hỏa bí mật bắt đi, giống như năm đó bọn họ đối với Vân Sơn. Ha ha, ai biết được bọn họ tựa hồ còn muốn làm thế với ta đây!

Gió lạnh, càng lúc càng lớn, những cơn gió giống như những lưỡi dao nhỏ. Nhưng điều đó không thể nào ngăn trở được cước bộ của thanh niên nhân. Xung quanh thân thể thanh niên giống như có một tấm chắn vô hình, gió thổi đến liền bị cách trở, bạt sang hai bên. Lúc này nếu như có một võ giả nào nhìn thấy nhất định sẽ kinh hô. Cương khí hộ thân!

Đây là cương khí hộ thân, chỉ khi tu vi đạt đến thất phẩm thì mới có thể ngưng sát thành cương, luyện thành cương khí hộ thân.

Cao phủ thất phẩm? Thiên hạ này có được mấy người?

Ngay cả như Đại Tấn, nhân khẩu một trăm triệu dân, số lượng cao thủ thất phẩm cũng chỉ có hơn một trăm người mà thôi. Mà hiện tại, tại một nơi hoang vắng không gì so sánh được như Mãng Thương Sơn này lại xuất hiện một cao thủ thất phẩm, hơn nữa lại còn rất trẻ tuổi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Nhìn tuổi tác của thanh niên nhân này cũng chỉ hơn hai mươi tuổi thôi. Tuy nói rằng võ học tu luyện đến chỗ cao thâm có công hiệu trú nhan. Chỉ là loại công hiệu này chỉ trú nhan tại thời điểm tu luyện đại thành mà thôi. Tỷ như, khi ngươi bốn mươi tuổi tu luyện đến đại thành thì dung nhan của ngươi cũng bảo trì bốn mươi tuổi. Năm mươi tuổi tu luyện đến đại thành thì bảo trì tại năm mươi tuổi. Chưa từng nghe nói qua có người nào dưới bốn mươi, năm mươi tuổi tu luyện đến đại thành. Thế nhưng lúc này đây lại xuất hiện một thanh niên nhân tầm hai mươi tuổi là cao thủ thất phẩm. Trừ phi thực lực của thanh niên nhân này vượt qua cửu phẩm, đạt đến Thông Huyền bí cảnh trong truyền thuyết.

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #18


Báo Lỗi Truyện
Chương 18/1489