Chương 1353: Giao dịch nhục mạ.



-Thứ Chu Báo phun ra này lại là một mộc ngư tròn vo lớn chừng quả trứng bồ câu, phát tán ra hào quang sáng lấp lánh, mộc ngư này trắng noãn óng ánh, toàn thân phảng phất do noãn ngọc đúc thành, tản ra một loại mị lực cổ quái .

Mũi thương đâm vào mộc ngư, bắn ra.

- Đây là cái gì, điều đó không có khả năng? !

Chứng kiến Tịch Diệt chi thương của mình bị bắn ra, Vu Cổ Hậu mãnh liệt ngây ngẩn cả người, sau đó liền quái dị kêu lên, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi, Tịch Diệt chi thương, chính là dung hợp Tịch Diệt pháp tắc, ở giữa ẩn chứa Tịch Diệt pháp tắc, có thể diệt sát hết thảy, chỉ cần không phải gặp được đồ vật cùng loại với hồng hô lô, về cơ bản đủ để diệt sát hắn, nhưng bây giờ, lại bị một mộc ngư nhìn như bình thường bắn về, điều này thật sự rất cổ quái, mộc ngư kia, đến tột cùng có lai lịch gì.

Vu Cổ Hậu kinh ngạc, nhưng Chu Báo cũng không dừng tay, sau khi bắn Tịch Diệt chi thương về, Chu Báo lại một lần nữa vận dụng Phiên Thiên Ấn pháp, ngưng tụ thành Phiên Thiên Ấn, quay cuồng một cái trong hư không, nhằm đầu nện xuống.

Phanh! ! !

Phiên Thiên Ấn lại một lần nữa nện lên đầu Vu Cổ Hậu, nhưng lúc này, Vu Cổ Hậu cũng không lui lại, sau khi chịu một kích này, không để ý thương thế, khu động Tịch Diệt chi thương, vậy mà hết sức đâm về phía mộc ngư kia

- Ta ngược lại muốn xem xem, ngươi đến tột cùng có thể tiếp ta mấy thương!

- Còn tiếp? !

Chu Báo nở nụ cười lạnh, chỉ thấy mộc ngư kia nhẹ run lên, tản mát ra một đạo chấn động vô hình, Tịch Diệt chi thương, đánh vào trên mộc ngư, mộc ngư không chút sứt mẻ, bất quá, cả hai va chạm lại sinh ra một đạo vân sóng vô hình, khuếch tán khắp mọi nơi.

- Coi chừng, đó là Vô Cực Chấn Thiền!

Lúc mới bắt đầu Vu Cổ Hậu còn không phát hiện dị thường, bất quá, Trí Hải Hậu một mực đứng ở phía xa quan chiến sắc mặt đại biến, lắc mình một cái, liền kéo Vu Cổ Hậu lại, chớp động một cái tránh đi xa, cơ hồ ngay lúc đó, sóng vân vô hình chập trùng mở Tịch Diệt chi thương, Tịch Diệt pháp tắc trên mũi thương bị tan rã từng tấc, thương thể cũng trong chấn động cổ quái này, biến thành tro tàn.

- Vô Cực Chấn Thiền, vậy mà đã luyện thành Vô Cực Chấn Thiền!

Vu Cổ Hậu đúng lúc này cũng phản ứng lại, nghe được bốn chữ Vô Cực Chấn Thiền, trí nhớ cổ xưa trong đầu thức tỉnh, sắc mặt muốn bao nhiêu khó coi liền có bấy nhiêu.

- Chết tiệt, hắn tại sao lại biết được pháp môn Vô Cực Chấn Thiền!

- Hắn là tu sĩ của Thiên Giới Đại Thế Giới, Thiên Giới Đại Thế Giới tuy rằng suy sụp, nhưng có vô số công pháp, pháp môn cũng đều được bảo tồn lại, hắn đạt được đạo này pháp môn này kỳ thật cũng không có gì!

Trí Hải Hậu nói.

- Hơn nữa, xem ra, hắn cũng không biết Vô Cực Chấn Thiền đến tột cùng có bao nhiêu cổ quái, rất cường đại, bằng không thì hắn sẽ thừa dịp thắng truy kích rồi, sao có thể để ngươi lui đi dễ dàng thế được!

- Nói cũng đúng!

Vu Cổ Hậu, nhẹ nhàng thở dốc một hơi, lòng còn sợ hãi nhìn mộc ngư lơ lửng giữa hư không. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

- Tiểu tử, chúng ta làm bút giao dịch, sao hả? !

- Trước kia ta không biết Vô Cực Chấn Thiền có bao nhiêu lợi hại, hiện giờ đã biết, ngươi cho rằng ta còn có thể làm giao dịch với các ngươi sao? !

Chu Báo mỉm cười, đầu ngón tay gảy nhẹ, bắn lên trên mộc ngư.

Ông! ! !

Lại một đạo gợn sóng vô hình sinh ra, đánh úp về phía Vu Cổ Hậu và Trí Hải Hậu.

- Tiểu tử, không nên được một tấc lại lấn một thước, vừa rồi Vu Cổ Hậu chỉ là nhất thời không xem xét kĩ mới bị ngươi tính toán thôi, hiện giờ chúng ta đã biết rõ ngươi có Vô Cực Chấn Thiện rồi, ngươi cho rằng ngươi còn có cơ hội dựa vào Linh Bảo này đánh bại chúng ta sao? !

- Ta cũng không có ý nghĩ kia, bất quá, các ngươi hiện giờ là nhân vật chính của Ma kiếp lần này, ta thân là một phần tử của Thiên Giới Đại Thế Giới, cũng không thể nhìn Thiên Giới Đại Thế Giới lâm vào trong Ma kiếp mà không để ý được!

Chu Báo hắc hắc cười cười.

- Vô luận như thế nào, ta cuối cùng cũng phải tỏ vẻ một chút mới được.

- Ngươi tên tiểu tử giảo hoạt này.

Chứng kiến đầu ngón tay Chu Báo không ngừng đánh lên mộc ngư, từng đạo vân chập trùng lên, vậy mà bao phủ chung quanh Thiên Giới Đại Thế Giới, chỉ cần là Ma tộc tiến vào trong phạm vi vân sóng bao phủ, đều không ngoại lệ bị vân sóng cổ quái này hóa thành nát bấy, không hề có ngoại lệ.

- Đã đủ rồi, đừng tưởng rằng ngươi nắm giữ một chút huyền bí của Vô Cực Chấn Thiền là có thể muốn làm gì thì làm, là có thể làm gì được chúng ta, Linh Bảo này cũng không phải Quân Thiên Tiên Khí, sử dụng phải hao phí đại lượng pháp lực, đặc biệt như Vô Cực Chấn Thiền, ngươi có thể gõ được mấy lần chứ? !

Một câu đã nói đúng chỗ hiểm, Chu Báo lập tức không gõ nữa.

- Ngươi nói không sai, đồ vật này quả thật rất hao tâm tổn trí, bất quá, ta cũng sẽ không làm theo giao dịch như lời các ngươi, Vu Cổ Hậu, ta và ngươi làm tiếp một hồi thế nào hả? !

- Ngươi cảm thấy làm như vậy còn có ý nghĩa sao? Cho dù ngươi có thể đánh bại Vu Cổ Hậu, nhưng có thể ngăn cản Ma tộc chúng ta chiếm lĩnh Thiên Giới Đại Thế Giới hay sao? !

- Đương nhiên có thể, các ngươi sở dĩ có dã tâm với Thiên Giới Đại Thế Giới, bất quá chỉ vì thông đạo Hư Không Tiên Giới kia thôi, không bằng như vậy, ta nói cho các ngươi biết thông đạo Hư Không Tiên Giới kia ở chỗ nào, Ma tộc các ngươi sẽ không ra tay với nhân tộc ở Thất Thần Vực, sao hả? !

- Ngươi biết thông đạo Hư Không Tiên Giới ở nơi nào sao? !

- Đương nhiên!

Khóe miệng Chu Báo nhếch lên, hắc hắc nở nụ cười.

- Ngay trong Hải Vực, chỉ cần các ngươi đồng ý đề nghị vừa rồi của ta, không đi tìm Thất Thần Vực gây phiền toái, ta lập tức sẽ nói vị trí cụ thể cho các ngươi biết, tránh cho mấy Khổ Kiêu các ngươi tán loạn như ruồi không đầu, cũng tìm không thấy mục tiêu chính xác.

- Chu Báo, ngươi dám! ! !

Chu Báo vừa dứt lời, liền cảm thấy một cổ ý niệm như như lôi đình hàng lâm trong hư không, trực tiếp thẩm thấu vào trong đầu hắn, khiến thần hồn của hắn rung chuyển không thôi.

- Đĩ mẹ ngươi, ta còn sợ các ngươi à? !

Chu Báo há miệng mắng to lên.

- Thiên Cơ đại đế, ngươi không phải muốn giết ta sao? Ta xxx con mẹ mày, có ngon thì ra tay đi, xem thử có làm gì được ta không? !

Trong lúc nói chuyện, Chu Báo mãnh liệt ngẫng đầu, thanh âm vô cùng to, còn mang theo một cổ ý niệm cường đại, quét ngang tứ phương.

- Thế nào, Trí Hải Hậu, Vu Cổ Hậu, ta hiện giờ có thể nói cho các ngươi biết nơi quỷ quái kia ở chỗ nào, chỉ cần các ngươi đáp ứng điều kiện của ta! !

- Thiên Cơ đại đế sao? ! Nguyên lai hắn còn chưa chết a!

Thanh âm quát mắng tức giận vừa rồi của Chu Báo, Vu Cổ Hậu và Trí Hải Hậu nghe rõ ràng, lập tức cũng hiểu, tựa hồ là Chu Báo và đám người Thiên Cơ đại đế có ân oán với nhau, bất quá nói đi thì nói lại, nhiệm vụ của bọn hắn cũng không thể bởi vì Thiên Cơ đại đế nhúng tay mà bỏ qua được!

- Tốt, Chu Báo, ta đáp ứng ngươi, chỉ cần ngươi nói cho chúng ta biết thông đạo Hư Không Tiên Giới ở chỗ nào, Ma tộc chúng ta sẽ tuyệt không động đến Thất Thần Vực!

Trong lúc nói chuyện, Trí Hải Hậu cũng có hành động, Ma tộc lấy Khổ Kiêu làm chủ đang tàn sát bừa bãi trong Thất Thần Vực, sau khi Trí Hải Hậu nói một tiếng, phảng phất như đã nhận được tin tức gì vậy, tất cả đều cuốn lên không trung, không hề rơi xuống.

- Thông đạo Hư Không Tiên Giới ở ngay ở Trầm Tinh Tiều, đó là chỗ sâu trong Hải Vực, ở đó, không chỉ có thông đạo Hư Không Tiên Giới, còn có vô số thành thị Yêu tộc, đó hoàn toàn là quốc gia Yêu tộc, các ngươi tốt nhất cẩn thận một chút, ta đã tận mắt trong thấy, ngay cả Chí Tôn Tiên Khí Vọng Hải Lâu Thành của Thương Hải đại đế năm đó cũng ở cả đấy!

Cái gì, Vọng Hải Lâu Thành! ! !

Trí Hải Hậu và Vu Cổ Hậu nhìn nhau, sắc mặt lập tức đều biến thành ngưng trọng.

Chí Tôn Tiên Khí, cũng không phải vật gì khác, không thể coi thường, nếu vạn nhất thật sự ép người ta vận dụng lực lượng không nên vận dụng của Chí Tôn Tiên Khí, vậy thì phiền to rồi.

- Tiểu tử, ngươi không có lừa gạt chúng ta chứ? !

- Ta tại sao phải lừa các ngươi? !

Chu Báo hắc hắc cười cười.

- Nếu như hai vị không tin, ta ngược lại là có thể phát hạ Tâm Ma đại thề để chứng minh lời ta là đúng!

- Thế thì không cần, dù sao Lưỡng Nghi Vi Trần Trận này đã phá, là thật là giả, xem xét liền biết!

Vu Cổ Hậu nghe xong lời nói của Chu Báo đã tin hơn nữa, chỉ thấy ma thủ đen kịt kia mãnh liệt chụp xuống Thiên Giới Đại Thế Giới, lập tức liền xé rách không gian, một trảo chộp thẳng tới vị trí Chu Báo mới vừa nói, Trầm Tinh Tiều.

BA~! ! ! !

Tay vừa mới với vào, sắc mặt Vu Cổ Hậu đã thay đổi, bắt đầu nhe răng trợn mắt, Chu Báo lại thiếu chút nữa đã bật cười, Trầm Tinh Tiều này thế nhưng có Chí Tôn Tiên Khí đấy, tay của Vu Cổ Hậu vừa mới với vào liền bị một đạo ánh sáng màu lam cắt đứt, cho nên, lúc Vu Cổ Hậu thu tay lại, chỉ thấy ma thủ đã bị đứt gãy cổ tay.

- Hắn nói không sai, chỗ kia có vấn đề, cho dù không phải Chí Tôn Tiên Khí, cũng là La Thiên pháp khí đại uy năng, bất quá phản ứng nhanh như vậy, uy lực lớn như vậy, rất có thể thật là Chí Tôn Tiên Khí!

Trí Hải Hậu liếc nhìn Chu Báo.

- Vậy còn đợi gì nữa, vây công, tập trung công kích Trầm Tinh Tiều, xem chỗ kia có thật có Chí Tôn Tiên Khí không, Chu Báo, giao dịch giữa chúng ta đã đạt thành!

- Đạt thành là tốt rồi!

Chu Báo mỉm cười, cũng không dừng lâu chỗ này nữa, trực tiếp quay về Thiên Giới Đại Thế Giới, nhìn lên trời, đám Khổ Kiêu như thủy triều tuôn vào một chỗ trong Hải Vực, hắn rốt cục nhịn không được nữa cười phá lên.

- Chu Báo, ngươi đáng chết! ! !

Dáng tươi cười còn chưa dứt, trên bầu trời liền vang lên thanh âm như tiếng sấm cuồn cuộn mà đến, một cổ khí thế tuyệt cường trùng thiên mà xuống, bao phủ Chu Báo vào trong.

- Ha ha ha ha ha ha ha, khí thế thật là mạnh ah, ta sợ ah! ! !

Khí thế tuyệt cường cũng không khiến Chu Báo biến sắc, trái lại, lại khiến tiếng cười của hắn càng thêm không chút kiêng kỵ

- Thiên Cơ đại đế, ngươi nếu còn có trứng thì hiện thân đi, đánh với ta một trận, không có trứng thì cũng không nên ở chỗ này cố làm ra vẻ, miệng ba hoa được cái rắm à, trốn trong tiểu thế giới của mình, ngay cả mông cũng không dám lộ, còn không biết xấu hổ hung hăng càn quấy trước mặt ta! ! !

Thanh âm của Thiên Cơ đại đế vang vọng, nhưng thanh âm của Chu Báo còn vang hơn, hơn nữa, tiểu tử này dường như đã dự liệu được Thiên Cơ đại đế tuyệt sẽ không hiện thân vào lúc này gây phiền toái cho mình, lời hắn nói muốn khó nghe bao nhiêu liền có bấy nhiêu khó nghe, dù là Thiên Cơ đại đế chính là đại đế bài danh top 5 thời Thượng Cổ, một thân tu vị thực lực càng kinh thiên động địa, lại bị những lời này của Chu Báo nói đến thiếu chút nữa thổ huyết, chòm râu run rẩy, phảng phất như nhận được Parkinson vậy.

- Tiểu bối, tiểu bối, ta nhất định giết ngươi, ta nhất định sẽ giết ngươi!

Thanh âm này so với vừa rồi càng lớn hơn, phảng phất như đang thề vậy.

- Giết cái cm ngươi b!

Chu Báo lại càng không yếu thế hơn.

- Có gan ngươi tới đây, gia hỏa không trym, ta thấy ngươi cứ ở trong ngực mẹ bú sữa đi, ngốc b, sứt chỉ! ! !

Chu Báo là một người trần tục cho nên không sao dằn nổi, loại trầm mê trong thế giới trần tục kiếp trước hắn đã biết qua nhưng lại cố gắng nhẫn nhịn ở kiếp này, giả dạng làm một nhân sĩ cốt cách, đời này hắn cũng không có tận lực ẩn dấu những trầm mê đó, chỉ là hắn chưa có cơ hội phát huy mà thôi.

Tại thế giới thực lực vi tôn này, hai mươi năm qua Chu Báo đều tận lực ra vẻ đáng thương, thế nhưng cho dù là vậy, hắn cũng bị bài xích, cũng có không ít đại nhân vật âm thầm hạ thủ với hắn, tuy rằng lúc đó hắn mạnh mẽ đánh trả, thế nhưng không tránh được ánh mắt những kẻ khác để ý lên trên người hắn, đây có thể là hoàn cảnh xấu nhất trong những kẻ xuyên việt, nhân phẩm bạo phát.

Không hiểu tại sao bị người ta nhắm phải, loại cảm giác này dĩ nhiên không tốt chút nào, thậm chí mười phần không vui, sỡ dĩ Chu Báo đương nhiên phải phản kích vì hiện tại Thiên Cơ đại đế đối với hắn mà nói, vẫn là một con quái vật lớn, bản thân hắn muốn giết hắn một cách đơn giản chỉ là mơ mộng hão huyền, thế nhưng không thể giết chết hắn cũng không có nghĩa là Chu Báo sợ hắn, trên thực tế, hiện tại Chu Báo chưa từng sợ ai.

Cùng lắm đánh không lại thì chạy trốn.

Sở hữu ký ức hơn hẳn thường nhân, lại vừa sinh ra đã có được, cho nên quan niệm của hắn so với người trên thế giới này khác nhau rất lớn.

Chính vì nguyên nhân đó mà hắn không thèm để ý tất cả mà chạy trốn, mặc kệ có tới địa phương hoang vu cỡ nào, theo như hắn nghĩ căn bản là không sao cả, kiếp trước ở Địa Cầu, cũng không phải một góc hoang vu bên trong vũ trụ sao? Tất cả mọi người vẫn sinh hoạt tốt, trước đây Thiên Giới Đại Thế Giới chẳng phải vẫn lưu luyến ở Thái cổ tinh vực nhiều năm như vậy sao?

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #1353


Báo Lỗi Truyện
Chương 1353/1489