Chương 1350: Trộm gà không được lại còn mất nắm gạo.



Không cầu có công, nhưng cầu yên bình.

Loại chiến thuật rùa này, cũng khiến cho Thương Hải Đại Đế có chút vướng tay vướng chân, nhưng cũng chỉ là vướng tay vướng chân mà thôi. Quân Thiên Tiên Khí tuy rằng trân quý, thế nhưng hắn thân là thượng cổ đại đế cũng không phải là không có, chỉ là nếu như thực sự vận dụng Quân Thiên Tiên Khí, chẳng khác nào lãng phí một kích lực lượng của hắn, cũng không phải bởi vì Quân Thiên TIên Khí tiêu hao pháp lực, ngược lại ởi vì có khí linh tồn tại có thể điều khiển nó cũng không tiêu hao pháp lực. So với Thái Hạo Tiên Khí thì dễ dàng hơn, vấn đề là, Quân Thiên Tiên Khí và hắn cũng giống nhau, đều bị nhốt ở một chỗ. Muốn Quân Thiên Tiên Khí đột phá giam cầm mà xuất kích, sau đó lại thu hồi, chí ít cũng phải lãng phí một kích lực.

Đối với Thương Hải đại đế chuyện này không hề có lời, vì vậy hiện tại hắn có chút do dự.

- Thương Hải đại đế, nếu không ra tay, chờ ta khám phá ra chu vi không gian hình thái này của ngươi, ngươi muốn bắt ta là không có khả năng a!

- Chu Báo, đây chính là ngươi tự mình tìm chết!

Nghe thấy lời nói của Chu Báo, Thương Hải đại đế rút cuộc cũng không do dự nữa. Nhiệm vụ ngày hôm nay của hắn chính là muốn mạng của Chu Báo lưu lại Hải thành, nếu như hắn làm không được sẽ rất phiền phức, hắn không muốn dính phải phiền phức này.

Vì vậy hắn quyết định toàn lực xuất thủ.

Một đạo lam sắc quang mang từ ngoài khơi xuất hiện, từng đạo khí tức lạnh lẽo cũng theo đó mà hiện ra.

Rắc rắc rắc.

Nước biển bị Băng Phách Thần Quang của Chu Báo hoá thành Huyền Băng, xuyên thấu tới đáy biển không ngờ lại bắt đầu nứt ra, vụ khí nhàn nhạt từ ngoài khơi từ những lỗ hổng bốc lên, khí thế ngập trời kia chính là từ vụ khí này phát ra.

Con mắt Chu Báo nheo lại, khoé miệng hiện lên nụ cười cổ quái, từ khí thế này mà nói, hẳn uy lực tiên khí của Thương Hải đại đế sẽ không nhỏ.

Thế nhưng, hắn ... Chu Báo dựa vào cái gì mà lập nghiệp.

Khí thế, trò cười, Chu Báo hắn tu luyện hơn mười năm cái dựa vào chính là khí thế, quyền ý của hắn chính là sự mô phỏng vũ trụ, nếu luận khí thế thiên địa trong đó, liệu ai có khí thế đứng trên hắn đây.

Sở dĩ Chu Báo bất động chính là vì Thất Khiếu Thăng Tiên Lô trên đỉnh đầu đang chậm rãi xoay tròn, một tầng diễm quang màu vàng nhạt hiện ra. Như có như không, không ngừng biến hóa, nhìn như vô cùng thong dong, kỳ thực trận địa đã sẵn sàng đóng địch.

Oanh!!

Trong thời gian một chén trà nhỏ, mặt băng đã hoàn toàn bị làn sương trắng bao phủ, phát ra một tiếng nổ vang. Một pho tượng hình thù kỳ lạ như lò luyện đan từ dưới mặt băng hiện lên.

Đan lô, không ngờ lại lại là đan lô!

Thấy đan lô xuất hiện trên mặt băng, tâm hình của Chu Báo hiện tại không biết nên nói thế sao, Quân Thiên tiên khí của Thương Hải đại đế không ngờ cũng là đan lô.

Đây chính là đan lô có cấp bậc vô cùng cao, Thất Khiếu Thăng Tiên Lô của Chu Báo so với đan lô này, cả vật thể đen nhánh, phía dưới có ba chân, phía trên có hai tai, chính là một đỉnh lô tiêu chuẩn không gì sánh được.

Rống!

Ngay trong lúc Chu Báo đang kinh dị, chỉ thấy từ bên trong đan lô phát ra một tiếng gầm gừ thật lớn, một con lam sắc cự long từ trong lô bay ra.

- Tên tiểu tử kia, đến tìm chết!

Con rồng màu lam này dài chừng trăm trượng, hình dáng uy mãnh, khí thế sừng sững, thốt lên một tiếng rống giận, vang cả trăm dặm, chính là khí linh của đan lô.

- Đây chính là tự ngươi tìm đến chỗ chết.

Thấy con rồng màu lam này, trong lúc đó Chu Báo đột nhiên thở dài một hơi. Thất Khiết Thăng Thiên Lô trên đỉnh đầu bành trướng mãnh liệt, không ngờ lại xông thẳng về hướng đan lô kia đánh tới. Khí linh lam long kia không ngờ Chu Báo lại trực tiếp như vậy, thủ đoạn không ngờ lại dữ dằn, mắt thấy đan lô đánh tới hắn cũng không cam lòng tỏ ra yếu kém, gầm nhẹ một tiếng liền tiến lên tiếp đón.

Oanh!!

Hai đan lô va chạm vào nhau một tiếng nổ rung trời vang vọng thiên địa, khiến cho mây trên bầu trời xơ xác, lộ ra không trung tốt tăm.

- Tốt, tốt quá. Đã nghiền. Ha ha ha. Đã lâu chưa từng đã nghiền như vậy.

Hai đan lô lại đâm vào nhau, đồng thời lay động, tách ra xa nhau hơn mười trượng. Cũng không hề có chút tổn hại gì, mà khí linh lam long kia thì sảng khoái kêu lên một tiếng, dường như gặp phải kỳ phùng địch thủ. Hắn đang muốn khen đối thủ của mình vài câu để chứng minh thời gian đã lâu mà mình nói qua thì dị biến chợt nổi lên.

Một đạo hắc quang xoát một cái từ Thất Khiếu Thăng Thiên Lô đánh về phía lam long. Lam Long kia ban đầu còn không nghĩ gì mở miệng phun một ngụm hoả diễm lam sắc về phía hắc quang kia.

...

Vào lúc hoả diễm lam sắc bắn trúng hắc quang tựa như trâu đất xuống biển, một chút hiệu quả cũng không có. Cũng không biết là bị hắc quang hấp thu hay là làm sao, trong chớp mắt hắc quang đã vọt tới trước mặt lam long.

Cho đến lúc này, khí linh lam long kia mới cảm nhận được sự sợ hãi vô biên từ đáy lòng hắn dâng lên. Đây chính là sự sợ hãi đến từ chính huyết mạch ở sâu bên trong linh hồn. Đây là sự sợ hãi từ bản năng, hắn không biết rốt cuộc đã xảy ra cái gì, thế nhưng hắn biết, nếu không xuống dưới bây giờ thì hậu quả sau đó khó có thể tưởng tượng được.

Vào thời khắc mắt thấy hắc sắc quang mang nhào tới trước mặt, khí linh lam long phấn khởi rống to một tiếng, vận lực lượng toàn thân, thân thể cứng ngắc lay động chui vào bên trong đan lô u ám kia.

Xoát!!

Hắc sắc quang mang cũng không buông tha cho y, trực tiếp bổ nhào vào bên trong đan lô.

- Tiểu tử, ngươi muốn chết!

Hiển nhiên, lam long kia không ngờ hắc sắc quang mang kia lại tiến vào đan lô, hắn đầu tiên là cả kinh sau đó liền vui sướng quá đỗi, nói. Đạo hắc mang cổ quái đối mặt với nó trong lòng hắn không khỏi sản sinh ra sự sỡ hãi theo bản năng, nhưng cũng không có nghĩa là hắn không có sức lực đánh lại, bên trong đan lô chính là địa bàn của mình. Ở chỗ này, lực lượng của mình có thể đề thăng vô hạn, mặc kệ đạo hắc mang này là vật gì, ở bên trong đan lô cơ hồ sẽ để cho bản thân hắn xâm chiếm. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Thế nhưng sự tình lại không dễ dàng như tưởng tượng của hắn.

Mắt thấy hắc mang tiến vào bên trong đan lô, ánh mắt Chu Báo lạnh lẽo. Thất Khiếu Thăng Tiên Lô chợt như một mũi nhọn mãnh liệt phóng về phía đan lô màu đen kia, đồng thời Phiên Thiên Ấn lại một lần nữa xuất hiện trước người Chu Báo, nện ầm ầm xuống đan lô.

Ầm Ầm Ầm!

Liên tục không ngừng đánh xuống, để cho khí linh lam long trở tay không kịp.

Bên trong đan lô, hắn cũng không có thuận lợi thuyên chuyển lực lượng của đan lô, mà hắc mang kia sau khi vào trong đan lô lại hiện rõ diện mục vốn có.

Thực long thu!

Cả thân thể đen kịt, kỳ thực cũng không lớn là bao, nếu so với lam long trăm trượng kia thì nó chỉ có dài gần một trượng, còn có vẻ có chút gầy yếu, quanh thân được bao bọc bởi hắc sắc hoả diễm, hai mắt nhìn về phía khí linh lam long tràn ngập sự hưng phấn.

Rồng. Thực long a!!

Khí linh lam long này cũng do một con thực long biến thành, điều này làm cho hắn kinh hỷ không gì sánh được, nhiều năm như vậy trôi qua, rốt cục hắn cũng đụng phải một con thực long, một con có thể giải thích cho hắn rằng liệu thực long có còn tồn tại.

Rống!

Thực long thu phát ra một tiếng gầm nhẹ, nhằm về phía khí linh lam long, mà khí linh lam long cũng ý thức được tình huống có chút không ổn, nhưng hắn cũng nhanh chóng nghênh tiếp, lực lượng bên trong đan lô không biết có đủ để cho hắn đối mặt với thực long thu hay không, quả thực là có chút lo lắng.

Rất nhanh, lam long và thực long thu quấn vào với nhau, thể tích của thực long thu chỉ bằng một phần trăm của lam long khiến hắn có khổ mà không nói được, quả thực là chiến đấu rất không tương xứng. Thế nhưng hắc sắc hoả diễm bao bọc quanh thân thực long thu hiển nhiên có thể gây ra tổn thương to lớn đối với lam long, mỗi một lần thân thể lam long đụng tới hắc sắc hoả diễm kia liền tan ra một chút, trong mấy lần hô hấp không ngờ thân thể của lam long bây giờ lại thu nhỏ còn phân nửa.

Khí linh muốn điều động lực lượng đan lô, thế nhưng hiện tại Phiên Thiên Ấn và Thất Khiếu Thăng Tiên Lô bên ngoài liên tục công kích khiến cho đan lô có chút bận rộn, căn bản là khó có thể điều khiển lực lượng của đan lô.

- Thương Hải đại đế, ngươi có biết sai lầm lớn nhất của ngươi là gì không?

Trên không trung, tiếng cười Chu Báo loan truyền tứ phương.

- Ngươi thấy ta dùng Quân Thiên Tiên Khí ngươi liền thi triển Quân Thiên Tiên Khí cùng ta đối kháng. Ngươi đã quên, ta không chỉ có một kiện Quân Thiên Tiên Khí, mà trong trạng thái đang bị giam cầm, ngươi cũng chỉ có thể thi triển một kiện mà thôi, vô luận tiên khí của ngươi có bao nhiêu lợi hại, song quyền khó địch tứ thủ, bị thua là điều tất nhiên.

Trong lúc nói, bản thể Chu Báo cũng hành động, một quyền rền vang hướng về phía đan lô màu đen. Đồng thời, một đạo ý niệm truyền cho đệ nhị Nguyên Thần: "Vô luận ngươi muốn làm gì, đều phải nhanh lên một chút,trước khi đệ tam kích của Thương Hải đại đế kia đến thì phải giải quyết tên khí linh chết tiệt này cho ta."

" Đã biết."

Bên trong đan lô, bởi vì trởi sinh tương khắc, lại mất đi lực lượng trợ giúp của đan lô, khí linh lam long sau khi chống đỡ một hồi, chung quy không địch lại được, bị thực long thu của Chu Báo hoàn toàn thôn phệ.

Rắc!

Đan lô mất đi khí linh, lại bị Phiên Thiên Ấn, Thất Khiếu Thăng Tiên Lô dưới tay chu báo không ngừng công kích tức thì vỡ tung, mà trong nháy mắt khi vỡ tan bên trong Thất Khiếu Thăng Tiên Lô bắn ra một ngọn lửa, từng mảnh nhỏ của đan lô biến mất không còn sót lại một thứ gì.

- Không!!!!

Cơ hồ cùng lúc đó, một tiếng rống giận vang trời vang lên, mặt băng kéo dài vạn dặm bị nứt cuối cùng hoàn toàn bị vỡ.

Thương Hải đại đế tuy rằng bị giam cầm ở trong không gian vô danh, nhưng dù sao cũng là thượng cổ Thiên đế, toàn thân tu vi kinh thiên động địa, ban đầu hắn cũng chỉ coi thường Chu Báo mà thôi, thế nhưng hiện tại xem ra Chu Báo rất lợi hại, hơn nữa lại là người ứng kiếp, toàn thân tu vi của hắn cũng vì kiếp số mà được mạnh mẽ đề thăng, nhưng người ứng kiếp cũng có nhược điểm, đó là căn cơ bất ổn, không có khả năng làm đối thủ với hắn, là người nổi danh từ thời thượng cổ, tuy rằng chính mình chỉ có tam kích lực, thế nhưng để đối phó với tiểu tử Chu Báo này, như vậy đã là dư giả rồi.

Thế nhưng rất hiển nhiên, hắn đã đánh giá thấp lực lượng của Chu Báo rồi.

Kích thứ nhất, hắn có chút lơi lỏng, bị Chu Báo dễ dàng hoá giải, kích thứ hai, hắn cho rằng nên sử dụng tiên khí, để phá vỡ lớp phòng ngự bao quanh Chu Báo của Thất Khiếu Thăng Tiên Lô, mà hắn tin tưởng, tuy rằng là đồng cấp, nhưng tiên khí của hắn đã sớm luyện thành từ lâu, mà Quân Thiên tiên khí của Chu Báo vừa mới luyện thành, không có khả năng chống đỡ vỡi đan lô của hắn, kết quả, hắn lại tính sai rồi.

Lai lịch Thất Khiếu Thăng Tiên Lô của Chu Báo có chút kỳ lạ, căn bản không phải là Quân Thiên tiên khí có khả năng so sánh được, uy lực của nó cũng không phải là thứ Quân Thiên tiên khí có thể tưởng tượng được.

Hơn nữa, một khí linh trong đan lô của hắn là một con rồng thật, cái của Chu Báo lại là Thực long thu, Quân Thiên tiên khí của Thương Hải đại đế có thể nói là bị triệt để khắc chế, không chỉ bị đánh bại lại còn để cho Chu Báo chiếm được đại tiện nghi, đan lô thôn phệ đang lô, khí linh thôn phệ khí linh, thoáng cái khiến cho uy lực của Thất Khiếu Thăng Tiên Lô tăng lên nhiều.

Tới tình trạng này rồi, Thương Hải đại đế biết, bản thân hắn không thể coi thường Chu Báo được nữa, phải coi hắn là đối thủ lớn nhất đời mình, đồng thời, cũng chỉ có thể giết chết hắn mới có cơ hội đoạt lại tiên khí của mình, nhưng uy lực của tiên khí đó lại tăng lên nhiều, dưới tình huống như vậy, hắn không hề lưu thủ, phải trong một kích diệt sát Chu Báo.

Cơn giận của đại đế, máu chảy ngàn dặm.

Oanh một tiếng, Chu Báo có cảm giác như bản thân mình bị một chiếc xe tải nghiền qua, dưới một cỗ lực đạo mạnh mẽ, xương cốt toàn thân trong nháy mắt bị nghiền nát, kinh mạch đứt từng khúc, ngay cả băng phách Động Huyền Thần Quang trong cơ thể đang chậm rãi vận chuyển cũng trở lên sôi sục.

- Tiểu tử, ngươi đã thành công chọc giận ta, đã như vậy thì chết đi!

Bầu trời u ám đã bị thay vào đó là một màn quang lam, cỗ áp lực phô thiên cái địa đánh thẳng xuống, như muốn nghiền nát người Chu Báo, Phiên Thiên Ấn bị cỗ lực lượng này chấn nát bấy trong nháy mắt, mà Thất Khiếu Thăng Tiên Lô của hắn bởi vì vừa rồi mới thôn phệ đan lô cùng đẳng cấp xong đã lui vào trong tiêu hoá, trong khoảng thời gian ngắn cũng không chiếu cố được cho hắn.

Chu Báo cảm thấy bản thân mình bị biến thành một chiếc lá cây, dưới áp lực đè nén phô thiên cái địa, không ngờ lại không có lực lượng phản kháng, hắn thậm chí có cảm giác, xương sọ của mình cũng bị ép tới nát bấy.

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #1350


Báo Lỗi Truyện
Chương 1350/1489