Chương 1267: Vạn Thọ Sơn Ngũ Trang Quan.



- Đây không phải vấn đề thiệt thòi hay không, ngươi hẳn là biết, sự tình hiện tại ta không muốn làm nhất chính là trêu chọc phiền phức. Đi Ngũ Trang Quan, mặc kệ lấy được rất nhiều chỗ tốt, hoặc nhiều hoặc ít đều là lọt vào một ít phiền phức. Đây là điều ta không muốn nhất.

Như Chu Báo, là thật không muốn lại chuốc phiền phức gì nữa, từ trong thâm tâm mà nói, hắn là một trạch nam. Trước đây đó là không có thực lực, cho nên mới liều mạng tu luyện, thế nhưng hiện tại hắn đã có đủ thực lực, lại có chí tôn tiên khí và Bích Lạc Đại Thế Giới, chí ít có thể tự bảo vệ mình. Đồng thời cũng sẽ không có người đến tìm hắn phiền phức, lại có sinh mệnh vô cùng lâu dài. Đã như vậy, hắn còn muốn chuốc lấy phiền hức như vậy, trêu chọc những người không nên trêu chọc làm cái gì?

Tất nhiên trong lòng hắn cũng rất minh bạch, hiện tại, hắn đã rơi vào vũng nước, muốn thoát thân ra là một sự tình thập phần phiền toái. Do đó, hắn có thể làm chỉ là tận lực để số lần mình rơi vào vũng nước trở nên ít một chút mà thôi. Đây đã là cực hạn hiện tại hắn có thể làm được.

- Có thể đến Ngũ Trang Quan, ngươi sẽ tìm được một số đáp án cho những nghi vấn trong lòng ngươi, tựa như lại lịch của ngươi, vì sao ngươi lại đến thế giới này, còn có, mục đích của Thương Hải Đại Đế đến tột cùng là cái gì!

- Ta thực sự là rất không rõ, vì sao bộ tộc các ngươi có thể tồn tại cho tới hôm nay!

Chu Báo nhìn Mã Linh Lung, cố nén cảm xúc muốn một phát đem nàng bóp chết, nữ nhân này thật sự là quá đáng sợ. Ánh mắt kia tựa như có thể xuyên thủng tất cả, Trong lúc lơ đãng liền những bí mật ở sâu trong lòng hắn hoàn toàn hiện ra.

- Ta nói rồi, bộ tộc của chúng ta có hạn chế rất lớn. Coi như là ta biết bí mật của ngươi cũng vô pháp tiết lộ ra ngoài. Coi như là Thiên Tiên xuất thủ, cũng đừng hòng thu được bí mật gì trên người chúng ta.

Mã Linh Lung thập phần tự tin nói:

- Tất nhiên, trước đây cũng không có ai tin chúng ta nói, trực tiếp đem tộc nhân chúng ta giết chết!

- Mọi chuyện đều có nguồn gốc của nó.

Khóe miệng Chu Báo hơi giật nhẹ. Đọc Truyện Kiếm Hiệp http://truyenyy.com

- Như vậy, ngươi tin tưởng ta sao?

- Mặc kệ tin tưởng hay không, hiện tại ta cũng không dám giết ngươi, Vạn Thọ Sơn Ngũ Trang Quan, đây thật sự là một tên tuổi lớn a!

Chu Báo than nhẹ một tiếng, Vạn Thọ Sơn Ngũ Trang Quan*, địa phương quỷ quái này tại kiếp trước hắn cũng đã nghe nói qua. Nghĩ không ra tại thế giới này cũng có. Ngay từ đâu, khi nghe được tên này, Chu Báo liền có mười tám vạn phần hứng thú, do đó, vào lúc tu luyện thành công mới đi tìm hiểu cử động của Vạn Thọ Sơn. Bất quá, vẫn không được tiến vào. Lúc này có cơ hội có thể tiến nhập Vạn Thọ Sơn Ngũ Trang Quan, có thể coi như là một cơ duyên.

(* Tương truyền trên đường sang Tây Du thỉnh kinh, 4 thầy trò Đường Tăng có dịp đến núi Vạn Thọ và tạm trú trong quán Ngũ Trang nhằm lúc Trấn Nguyên Đại Tiên đi vắng, vì phải dự buổi thuyết pháp quan trọng do Nguyên Thủy Thiên Tôn triệu tập. Tại đây, Tôn Ngộ Không và Trư Bát Giới đã "gây sự với các đồng tử" và kết quả là Tôn Ngộ Không đã phá nát cây nhân sâm, đánh cho bật gốc chết khô. Sau phải cầu viện Quan Âm tới cứu cho cây nhân sâm sống lại.)

- Chỉ là không biết Vạn Thọ Sơn Ngũ Trang Quan kia có Địa Tiên chi tổ Trấn Nguyên Đại Tiên hay không? Có giống như trong truyện có cây Nhân Sâm Quả không?

- Vạn Thọ Sơn Ngũ Trang Quan quả thực là Trấn Nguyên Sư Tổ xây dựng. Cây Nhân Sâm Quả kia cũng ở trong viện!

Không có đợi đến hắn nghĩ xong, Mã Linh Lung liền nói ra, bất quá lúc này nét mặt Mã Linh Lung cũng là hiện lên một tia cổ quái.

- Thế giới kiếp trước của ngươi cũng thật là kỳ quái a!

Lại một lần, Chu Báo xiết chặt nắm tay, cố nén xúc cảm muốn một quyền đem nàng đánh chết.

Vạn Thọ Sơn, Ngũ Trang Quan tại Tây Tam Vực, cùng Trung Thổ Vực cách xa nhau hơn mười vạn dặm Hải Vực. Trước mặt chút cự ly ấy đối với Chu Báo hiện tại mà nói, căn bản là cùng con sông nhỏ không có gì khác nhau. Chỉ là, có một điểm, hắn có thể đi tới bên ngoài Vạn Thọ Sơn, cũng không thể tiến nhập bên trong Vạn Thọ Sơn, chỉ có thể đứng ở dưới chân núi, ngẩng đầu nhìn thắng cảnh như tiên cảnh. Nhìn tấm bia đá dưới chân núi kia, bên trên khắc "Vạn Thọ Chỉ" ba chữ, Chu Báo chỉ cảm thấy một trận hoảng hốt. Giống như lại nhớ tới kiếp trước, trở lại thời gian đọc Tây Du Ký, hưng phấn giơ chân.

- Vạn Thọ Sơn, Vạn Thọ Sơn, ở đây chính là Vạn Thọ Sơn!

- Vào đi thôi, Vạn Thọ Sơn có chút đặc thù, chỉ có thể đi bộ, từ chân núi đến đỉnh núi, mấy trăm dặm đường đấy!

Mã Linh Lung ở một bên thán một tiếng, nàng phiền toái nhất chính là chuyện này.

Chu Báo cười cười, đi theo phía sau Mã Linh Lung, tiến nhập Vạn Thọ Sơn, quãng đường mấy trăm dặm, đi có thể rất chậm, thế nhưng đối với hắn hiện tại mà nói, cũng sẽ không mệt. Lấy thể trạng của hắn, thời gian đi bộ lâu tới mấy cũng sẽ không thấy mệt.

Một đoạn sơn đạo cực dài, vừa mới đi đến mục tiêu, Ngũ Trang Quan trong truyền thuyết.

Ngũ Trang Quan là một tòa đạo quan, cổ phác vô bì, tựa như cả quan thể đều là do cự đại thanh hắc sắc sơn thạch chồng lên nhau mà thành. Khi hai người đi tới trước cửa quan, quan môn đã mở, một tiểu đạo đồng thanh tú khoảng mười ba mười bốn tuổi đứng ở cửa quan, nét mặt mang theo một nụ cười mỉm như cây ngọc đón gió.

- Bần đạo Thanh Phong, cung nghênh Võ Dương Vương!

- Thanh Phong!

Chu Báo mạnh mẽ nhếch miệng, cũng không dám thụ lễ của hắn.

- Không dám không dám, tiểu tử Chu Báo, gặp qua đạo trưởng, lúc trước có chỗ sai lầm, mong đạo trưởng thứ tội!

- Võ Dương Vương khách khí, Vạn Thọ Sơn này kỳ thực cũng không có gì bí mật, chỉ là Gia sư thích thanh tĩnh, cho nên mới thiết hạ cấm chế, cũng để Võ Dương Vương chê cười rồi.

Hai người nói khách sáo, bất tri bất giác liền tiến nhập trong Ngũ Trang Quan.

Ngũ Trang Quan này vô luận là bên trong hay từ bên ngoài đến nhìn đều không có gì đặc biệt, một đạo quan thập phần bình thường. Nếu như miễng cưỡng nói chỗ đặc thù của nó, chỉ là có hai. Một là lớn, hai là sạch sẽ.

Chỉ là vậy mà thôi.

Thanh Phong đạo đồng đem hai người Chu Báo và Mã Linh Lung dẫn vào trong thiện phòng, ngồi xuống. Lúc này trong thiện phòng, đã dâng thanh trà, bày trái cây bên trên. Tất nhiên tuyệt không có Nhân Sâm Quả trong tưởng tượng của Chu Báo.

Một bên Mã Linh Lung tựa hồ cảm ứng được đồ vật trong suy nghĩ của Chu Báo, khóe miệng nhếch lên, thiếu chút nhịn không được một cước đem Chu Báo đạp chết.

Ba người ngồi xuống bên cạnh bàn, Mã Linh Lung sắc mặc lại biến đổi, trở nên có chút cổ quái.

- Thế nào Linh Lung, lẽ nào chúng ta lúc này đám phán sẽ không thành công sao?

Thấy vẻ mặt Mã Linh Lung chuyển biến, Thanh Phong hơi chấn động, hỏi.

- Vậy cũng không phải, chỉ là nghĩ có chút kỳ quái mà thôi!

Mã Linh Lung nói.

- Thì ra là thế!

Thanh Phong cười cười, quay đầu nói với Chu Báo:

- Lần này mạo muội đem Võ Dương Vương mời tới, thật sự là có việc muốn nhờ, hi vọng Võ Dương Vương không lấy làm phiền lòng!

- Nào có nào có, có thể được mời tới, chính là vinh hạnh của Chu Báo ta!

Chu Báo vội vàng nói:

- Không biết Đạo Trưởng gọi tại hạ tới, đến tột cùng có chuyện gì cần tại hạ cống hiến sức lực?

- Cũng không phải chuyện lớn gì cả, ngươi cũng biết, gần đây Thiên Giới đại thế giới có rất nhiều chuyển biến, đã ảnh hưởng đến Vạn Thọ Sơn chúng ta, có một chút người từ Dị Giới lẻn vào Thiên Giới đại thế giới, thường thường đến Vạn Thọ Sơn này của ta rình mò một phen. Ở xung quanh nơi này lởn vởn, thực là rất phiền phức a!

- A, lại có việc này sao?

Chu Báo có chút hiếu kỳ nói. Vạn Thọ Sơn cấm chế hắn là kiến thức qua. Cường đại vô bì, coi như là thần tiên, không có được cho phép, cũng không thể tiến vào. Lẽ nào những kẻ đến từ Dị Giới kia có nhân vật cấp Địa Tiên khác lẻn vào, sẽ không khoa trương như vậy chứ?

- Vạn Thọ Sơn Ngũ Trang Quan từ Thượng Cổ thời đại liền tồn tại với Thiên Giới đại thế giới. Bất quá lại từ trước không can thiệp sự vật Thiên Giới. Cũng không Thiên Giới này vận chuyển, luôn luôn dữ thế vô tranh. Bất quá, cho dù như thế, người đánh chủ ý đối với chúng ta vẫn là rất nhiều. Nhưng, người bên ngoài chúng ta cũng không thèm để ý, chỉ là có một việc cũng rất phiền phức!

Thanh Phong đạo đồng nói đến đây, thì cười khổ:

- Vạn Thọ Sơn của chúng ta trước đây có một cừu gia, Vạn Thọ Sơn cấm chế có thể vây khốn người bên ngoài, đối với hắn cũng không làm gì được. Người này tu vi đã là Địa Tiên chi cảnh, tuy rằng bản thể không thể đến đây, thế nhưng hắn đã có tám đại chủ ý, chúng ta nhận được tin tức, một chủ ý đã lẻn vào Thiên Giới đại thế giới, chính là hướng về phía Vạn Thọ Sơn chúng ta mà đến!

- Lấy thực lực của đạo trưởng, một chủ ý mà thôi, tùy thời đều có thể giải quyết a!

Nghe Thanh Phong đạo đồng nói, Chu Báo trở nên cẩn thận. Thanh Phong đạo đồng này tu vi thâm bất khả trắc, thoạt nhìn chỉ là thiếu niên mười ba mười bốn tuổi, có trời mới biết hắn đã bao nhiêu tuổi a. Thực lực mạnh như vậy, còn kiêng kỵ chú ý của đối phương, hiển nhiên chủ ý này thực lực không phải chuyện đùa, thế nào cũng phải cẩn thận một chút, đừng để hắn lừa dối.

- Nguyên bản chúng ta cũng không phải rất lưu ý, bất quá hiện tại cũng phiền phức, không dối gạt Võ Dương Vương, ta cùng với sư đệ kia của ta, tu vi đều đến khẩn yếu quan đầu, là đến lúc chuẩn bị đột phá Địa Tiên chi cảnh, hiện tại cũng không thích hợp ra tay, mà trong Thiên Giới đại thế giới này duy nhất có thể đố phó được chủ ý của người nọ, chỉ có Võ Dương Vương, do đó...!

Chu Báo trầm ngâm, lời này của Thanh Phong đạo sĩ nói rõ, đây là rõ ràng muốn mời hắn làm đả thủ.

Nếu là làm đả thủ, cái này tự nhiên phải hảo hảo mà đàm phán một phen. Tuy rằng không nguyện ý làm đả thủ cho người khác, thế nhưng trong lòng hắn cũng rất rõ ràng, nếu đã tiến nhập Ngũ Trang Quan, như vậy, có rất nhiều sự tình kỳ thực không phải hắn có thể cự tuyệt. Đặc biệt Thanh Phong đạo sĩ này đã tự thân cùng hắn nói chuyện, ngay cả tu vi của mình đều không hề giấu diếm.

Đột phá cảnh giới Địa Tiên, nói cách khác, đạo sĩ này và vị sư đệ kia của hắn đều đã đến cảnh giới Thần Tiên đỉnh phong. Đây là khái niệm gì, đây hoàn toàn là tương đương với thực lực của lưỡng đại thế giới giới chủ. Một đại thế giới giới chủ chính là tương tự với vị Thượng Cổ thời đại Ngọc Hoàng Đại Đế kia. Thực lực của bọn họ cũng bất quá là cảnh giới Thần Tiên đỉnh phong mà thôi. Bản thân cũng có một ít đại thế giới, chính mình không thể so sánh nguyên khí và tài nguyên, bọn họ giới chủ mới có thể là Địa Tiên. Thế nhưng, lúc thành Địa Tiên, đối với chưởng quản một đại thế giới khẳng định là một điểm tâm tư cũng không có, bởi vì bọn họ khi đó đã có đại thế giới hoàn toàn thuộc về chính mình. Tâm tư của bọn họ tự nhiên cũng đều yên tĩnh đến đại thế giới của mình. Do đó, đến Địa Tiên cảnh giới, cho dù nguyên bản là giới chủ cũng sẽ ẩn phía sau màn, rất hiếm khi đi ra.

Tu vi đến Thần Tiên đỉnh phong, như vậy chiến lực thế nào? Chu Báo cũng không cho rằng chiến lực của Thanh Phong đạo sĩ này sẽ dừng lại tại Thần Tiên đỉnh phong. Bọn họ khẳng định có thực lực diệt sát Địa Tiên. Cũng không ngẫm lại, bọn họ đến từ phương nào, nơi này là xứ sở gì. Ngay cả Chu Báo hắn bất quá là mới vào Nhân Tiên chi cảnh liền có thực lực chống lại Thần Tiên đỉnh phong. Ngũ Trang Quan đạo sĩ này nếu như không thể vượt cấp giết địch thủ, như vậy thế giới này đã có thể quá mức khôi hài.

Chu Báo biết, từ Thần Tiên tiến vào Địa Tiên vị, tồn tại một Địa Tiên kiếp.

Mà từ Thần Tiên đến Địa Tiên, cũng chỉ có một Địa Tiên kiếp như vậy. Thế nhưng cứ như vậy, một Địa Tiên kiếp so với toàn bộ kiếp số đều phải kinh khủng hơn mấy trăm lần. Dẫn đến các loại nhân tố liên lụy cực lớn, chính là bởi vì như vậy, một tu sĩ muốn độ Địa Tiên kiếp là tuyệt không không dễ dàng xuất thủ, đơn giản sát sinh. Dù cho ngươi giẫm chết một con kiến, nói không chừng khi độ Địa Tiên kiếp, liền đem nhân quả con kiến ngươi giẫm chết phóng tới độ mấy nghìn vạn nhân cảnh giới. Tất nhiên sự tình như vậy chỉ có khi tu vi và cảnh giới của ngươi đạt được Thần Tiên đỉnh phong. Trong lòng đối với Địa Tiên chi kiếp có chút rung động, mới có thể sản sinh. Nếu như ngươi căn bản là cảm thụ không được cơ hội Địa Tiên kiếp, ngươi giết chết một con kiến, liền vẫn là nhân quả của một con kiến. Điểm này, Chu Báo cũng là minh bạch, hiện tại nếu Thanh Phong đạo sĩ nói như thế, điều này đã nói lên, hắn đã cảm thụ được cơ hội Địa Tiên kiếp. Đồng dạng, hắn nói vị Minh Nguyệt sư đệ kia rất có thể cũng cảm thụ được cơ hội Địa Tiên kiếp. Do đó bọn họ mới không thể tốn tay chân để phụ tá.

- Trong Ngũ Trang Quan này, ngoài đạo trưởng và lệnh sư đệ ra, lẽ nào không còn những người khác sao?

- Ách!

Thanh Phong đạo sĩ sắc mặt cứng ngắc:

- Võ Dương Vương đã hỏi thì bần đạo đành trả lời a, kỳ thực Vạn Thọ Sơn Ngũ Trang Quan này người kỳ thực không nhiều lắm, các sư huynh đệ đã sớm thành tích Địa Tiên địa đạo, rời khỏi Vạn Thọ Sơn này, cũng chỉ còn lại có ta cùng vơi Minh Nguyệt sư đệ hai người ở lại trong Ngũ Trang Quan này tìm hiểu Địa Tiên đại đạo, về phần Gia sư!

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #1267


Báo Lỗi Truyện
Chương 1267/1489