Chương 1230: Điều kiện không cách nào cự tuyệt.



- Đúng vậy a, chỉ vì ý định nhất thời của hắn đã hủy diệt tiền đồ của tất cả thư sinh trên toàn bộ Trung Thổ vực, nếu là ta, ta cũng sẽ giết hắn đấy!

Giữa trưa ngày thứ hai, trong lương đình của Vũ Dương Vương phủ, ba người Chu Báo, Tống Tử Phật và Vương Xà thoải mái nằm trên mặt ghế, bất quá lúc này Tống Tử Phật đã thay đổi thành một bộ dáng giác, ăn mặc một bộ đồ viên ngoại màu vàng, phú phúc hậu thai, căn bản không người nào nhìn ra hắn là hòa thượng của Tuyết Sơn Đại Luân Tự, giống như một lão bản của hoa thuyền vậy.

Hai người này cũng không biết từ đâu nghe được phong phanh, sáng sớm hôm nay liền chạy tới chỗ Chu Báo, phảng phất muốn nhìn trò cười của Chu Báo vậy.

- Ta nói, tiểu tử ngươi cũng thực chế nhạo, chẳng qua chỉ mắng ngươi hai câu, tại sao thoáng cái đã biến hắn thành cừu nhân của tất cả người đọc sách trong thiên hạ chứ!

- Hừ, loại người này, tuổi còn trẻ, không biết trời cao đất rộng, ta không giết hắn tại chỗ, đã rất cho hắn mặt mũi rồi!

- Vấn đề hiện giờ so với ngươi giết hắn tại chỗ còn thảm hơn a, hiện giờ hắn không chỉ phải đối mặt với sự phẫn nộ của người đọc sách trong thiên hạ, còn phải quay mặt về phía mình nữa, cũng vì mấy câu của hắn, khiến thánh hiền chi đạo mà hắn chung thân thờ phụng tuyệt chủng ở toàn bộ Trung Thổ vực nếu như sức thừa nhận tâm lý không đủ thì chỉ sợ sẽ tự sát ah!

- Liên quan gì ta, không có chuyện gì làm cũng được ôm mấy chuyện từ thiện đó!

Chu Báo nhún nhún vai, vẻ mặt cười trào phúng nói.

- Đúng rồi, hai người các ngươi hôm nay tới làm gì? !

- Nghe nói hôm nay ngươi muốn xem con rể, chúng ta tương đối có hứng thú nên đến đây!

- Con rể? Hừ, được rồi, nếu các ngươi đã đến, ta sẽ miễn phí diễn trò hay cho các ngươi xem!

Chu Báo thản nhiên nói.

- Trò hay, ngươi muốn bổng đánh uyên ương sao? ! Tiểu tử, coi chừng khiến con gái hận a, nàng sẽ hận ngươi cả đời đấy? !

Hai tên gia hỏa vô lương ở một bên châm ngòi thổi gió nói.

- Đau dài không bằng đau ngắn, tiểu tử gọi là Phong Huyền kia ta nhìn hắn không thuận mắt mắt, hơn nữa, nữ nhi của ta niên kỷ còn quá nhỏ, chừng hai năm nữa tìm người ta cũng không muộn!

Nói đến đây, hắn đột nhiên dừng lại, bởi vì Chu Mộ đã đến.

- Phụ vương!

- Đã đến ah, ngồi đi, ghế ở đây còn nhiều!

Chu Báo bất âm bất dương liếc mắt nhìn hắn

- Mẫu thân con đâu? !

- Mẫu thân ở hậu viện khích lệ muội muội!

- Khích lệ, khích lệ cái gì, đi, gọi bọn họ đến đây!

- À? ! Phụ vương, ngài nói gì!

- Bảo con đi thì con đi đi, hôm nay cha sẽ đối mặt giải quyết chuyện này!

Chu Báo trừng mắt liếc nàng một cái.

- Vâng!

Chu Mộ nhìn thấy thần sắc Chu Báo khó chịu, không dám nhiều lời, đứng dậy vội chạy đi.

- Ồ, tiểu tử kia chính là Phong Huyền sao? Rất không tệ a, tuổi còn trẻ, tu vị cũng không tệ, ân, trên người dường như còn có một chút bí mật nhỏ, tiểu tử như vậy không tệ a, làm con rể ngươi rất thích hợp đấy!

Tuy rằng hai người đều nằm ở trên mặt ghế, bất quá, lấy tu vị của hai người bọn họ, chỉ cần đem dùng thần niệm của mình quét qua, toàn bộ Vũ Dương Lĩnh đều sẽ ở trong đầu bọn hắn, cũng sắp tới canh ba buổi trưa rồi, mà Phong Huyền kia cũng đang đuổi tới Vũ Dương Vương phủ, dùng tốc độ của hắn, canh ba buổi trưa hẳn là vừa vặn đến Vũ Dương Lĩnh.

- Tiểu tử này cũng có chút ít ngạo khí ah, nếu là những người khác, ngươi bảo bọn họ tới, nói là buổi trưa, nói không chừng trời chưa sáng bọn hắn đã đợi trước cửa Vũ Dương Vương phủ rồi!

Vương Xà mỉm cười nói. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

- Ta nói, có muốn chúng ta thiết trí cho hắn một chút chướng ngại không, chơi đùa hắn, khiến hắn canh ba buổi trưa cũng không thể tới được Vũ Dương Vương phủ, ngươi vừa vặn có cớ để giải thích với nữ nhi? !

- Chuyện này ta tự có chừng mực, không cần các ngươi quản, các ngươi chỉ để ý xem trò vui là được!

Chu Báo liếc ngang hai người.

- Phụ vương, ngài không thể như vậy, con và Phong Huyền chỉ là bằng hữu thôi, sao người có thể làm như vậy chứ? !

- Cái gì gọi là ta làm như vậy? !

Chu Báo nhìn Chu Tình hùng hổ vọt tới trước mặt mình, lộ ra có chút bất đắc dĩ, đứa con gái này đã bị hắn làm hư rồi.

- Con phải hiểu, là tiểu tử này trêu chọc ta trước, động thủ với ta trước, nếu không phải nhìn mặt mũi của ngươi, hắn hiện hiện giờ ngay cả thi thể cũng không thấy rồi, sao hả, chẳng lẽ có người vô lễ với lão tử ngươi, ta cứ như vậy ngồi nhìn sao? !

- Không phải, con nói là ....

- Con nói không có cái gì đúng, ta sẽ không giết hắn đấy, ta còn có thể cho hắn thiên đại chỗ tốt, bất quá ta hiện tại tựu là muốn hỏi con, con đến cùng là có hay không thật sự vừa ý hắn rồi hả?

- Phụ vương, người xấu lắm!

Chu Tình nghe xong, khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng cái trở nên đỏ bừng, bất mãn nhìn Chu Báo, khóe mắt lại quét về phía hai người Vương Xà và Tống Tử Phật, ý tứ kia đúng là, ngươi sao có thể như vậy, đang ở trước mặt ngoại nhân lại hỏi con gái vấn đề như vậy!

- Đừng lo lắng, hai người này đều là trưởng bối của con, có ý kiến gì không, có gì thì cứ việc nói thẳng, không có gì phải ngại!

Chu Báo không hề cố kỵ nói.

- Con có phải thật đã vừa ý tiểu tử Phong Huyền kia không!

- Đúng, đúng đấy!

Chu Tình bị Chu Báo nuông chiều từ nhỏ đến lớn, tuy rằng tình tính không kiêng kị gì, nhưng ở trước mặt nhiều người như vậy thừa nhận loại chuyện này vẫn rất thẹn thùng, cúi đầu, chân vẽ trên mặt đến, nét hồng trên mặt tựa như mông khỉ vậy, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào mặt đất, hận không thể lập tức tìm một cái lỗ chui vào, trong đầu cũng đã hận lão tử này đến chết, có người cha nào như vậy không, mà ngay cả Yên Vân Phỉ ở một bên cũng không khỏi sinh lòng bất mãn, bất quá trước mặt nhiều người như vậy, nàng cũng không nên tỏ vẻ gì, chỉ có thể dùng tay phủ trên đầu vai Chu Tình, nhẹ nhàng an ủi.

Ai biết Chu Báo cũng không muốn xong như vậy, lại hỏi một câu.

- Như vậy, con cảm thấy hắn có phải cũng vừa ý con không? !

- Không, không biết!

- Không biết cũng không sao, chờ hắn tới hỏi là được, Đản Đản, tiểu tử kia đã đến cửa ra vào rồi, ngươi dẫn hắn đến đây!

- Vâng, phụ vương!

- Chu Báo, như vậy có phải có chút không thỏa đáng không, bất kể nói thế nào, Phong Huyền này chẳng qua chỉ là một ngoại nhân, chàng dẫn hắn đến đây, lại ở trước mặt hỏi chuyện như vậy, thật sự là. ..

- Phỉ Nhi ah, có một số việc vẫn phải đối mặt nói rõ ràng mới tốt, đặc biệt là loại chuyện này, nếu như không thể nói rõ ràng, người thiệt hại cuối cùng chính là nữ nhi của chúng ta!

- Thế nhưng ...

- Được rồi, đừng nói nữa, chuyện này cứ làm thế đi!

Chu Báo đã cắt đứt lời nói của Yên Vân Phỉ, thân thể có chút nghiêng về sau, nhắm mắt lại, bắt đầu dưỡng thần.

Hắn cái dạng này, cũng làm cho Yên Vân Phỉ khó mà nói, chỉ có thể làm theo ý hắn.

Sau mấy hơi, Chu Mộ đã dẫn Phong Huyền kia tới trước lương đình.

- Phong Huyền bái kiến Vũ Dương Vương, Vũ Dương Vương tốt!

Phong Huyền cũng rất có lễ phép, đi đến trước mặt mọi người, trước tiên thi lễ với Chu Báo và Yên Vân Phỉ, lại nhìn thoáng qua hai người Vương Xà và Tống Tử Phật bên cạnh Chu Báo, ánh mắt hơi động một chút.

- Nếu như vãn bối không nhìn lầm thì vị này có lẽ chính là đệ nhất thái thượng trưởng lão Vương Xà tiền bối của Thiên Long Đạo rồi!

- Nhãn lực không tệ ah!

Vương Xà nở nụ cười, nhiều hứng thú nói.

- Nhãn lực của ngươi tốt như vậy, như vậy, tên này là ai, ngươi biết không? !

- Việc này ...!

Cái này thật sự đã làm khó Phong Huyền rồi, hắn chẳng qua chỉ là một lục phẩm cao thủ, ngay cả thất phẩm cường giả cảnh cũng chưa tới, mặc dù có một ít kỳ ngộ, nhưng cũng không khoa trương như Chu Báo năm đó, sở dĩ có thể nhận ra Vương Xà, chẳng qua vì quan hệ giữa Chu Báo và Vương Xà là bí mật mà thế nhân đều biết, cho nên, hắn mới có thể đơn giản nhận ra.

Nhận không ra cũng có thể đoán được, về phần Tống Tử Phật, quan hệ giữa hắn và Chu Báo giống như tình nhân ẩn dấu vậy, ai biết Chu Báo sẽ cấu kết làm bậy với hòa thượng phá giới này chứ, hơn nữa bộ dáng hắn hóa trang hôm nay là một viên ngoại phúc hậu, ai có thể nghĩ đến hắn chính là Tống Tử Phật của Đại Luân Tự chứ?

- Tiểu tử, ngươi đừng để ý tới tên vương bát đản này, ta cũng không muốn nhận thức với ngươi!

Tống Tử Phật đong đưa cái đầu mập mạp nói, sau khi nói xong, cũng không để ý tới Phong Huyền mà trực tiếp dựa lên mặt ghế.

Phong Huyền nhíu mày lại, muốn nói điều gì đó, nhưng lại nhịn được, trong lòng của hắn rõ, người có thể ở trong này, ngồi cùng một chỗ với Chu Báo, nói chuyện tùy tiện như vậy, tuyệt không phải mình có thể chêu chọc nổi.

- Ta tìm ngươi đến đây, chỉ có một, đó chính là vì nữ nhi của ta, ta biết rõ nữ nhi của ta đối với ngươi có ý tứ, như vậy, ta hỏi ngươi, ngươi đối với con gái của ta có phải cũng có ý tứ không? !

Phong Huyền rõ ràng sửng sốt một chút, tuy rằng sớm đã có chuẩn bị trong lòng, bất quá đối mặt với việc Chu Báo bỗng nhiên ở trước mặt mọi người hỏi lên vấn đề dữ dội như vậy, hắn cũng sửng sốt một chút, không biết trả lời như thế nào nữa, vụng trộm liếc nhìn Chu Tình, đã thấy nàng đỏ bừng cả mặt, bất mãn hết sức trừng mắt nhìn Chu Báo, nhưng rất nhanh, ánh mắt Chu Tình lại rất trông ngóng nhìn về phía mình, đụng với ánh mắt của mình một cái, sắc mặt cực kỳ lúng túng, vội vàng cúi đầu xuống.

- Tốt rồi, tiểu tử, cho câu trả lời chính xác đi!

Phong Huyền căng thẳng trong lòng, mãnh liệt ngẩng đầu, ánh mắt sáng ngời hữu thần, sắc mặt kiên nghị.

- Vũ Dương Vương, ta rất ưa thích lệnh ái!

- Ha ha, nguyên lai không chỉ đơn giản là có ý tứ, còn rất ưu thích nữa đấy!

Chu Báo hắc hắc nở nụ cười, nhìn thấy Phong Huyền vẫn không nói gì, liền khoát tay, tiếp tục nói:

- Như vậy, ta phải ra điều kiện gì ngươi mới có thể không thích, không đúng, hẳn là không có ý tứ với nữ nhi của ta nữa? !

- Phụ vương...!

- Câm miệng!

Ánh mắt Chu Báo quét ngang, một đạo ý chí cường hoành quét ngang mà ra, Chu Tình lập tức rốt cuộc nói không ra lời, Chu Báo lúc này mới đưa mắt nhìn sang Phong Huyền

- Nói đi, nói ra một điều kiện!

- Tiểu Báo Tử, một chiêu này của ngươi cũng quá quê mùa đấy, hắn coi như là đồ ngốc cũng biết ngươi đang khảo nghiệm hắn, giờ ta sẽ thay hắn trả lời ngươi, mặc kệ ngươi ra điều kiện gì, hắn cũng đều sẽ không đáp ứng!

Vương Xà duỗi lưng một cái, lười biếng nói.

- Thật sao, như vậy, ngươi cũng không cần trả lời, ta nói điều kiện a, ngươi bây giờ là lục phẩm, ta lập tức cho ngươi thành tựu thất phẩm cường giả cảnh, ah, sai rồi, bát phẩm, thế nào, cho ngươi thêm ba kiện Thuần Dương pháp khí, sao hả? !

- Ngài không khỏi quá coi thường tại hạ rồi, ta thật tâm với con gái ngài, ta ...!

- Trong vòng mười ngày, ta bảo vệ ngươi tiến vào cảnh giới Tán tiên, còn cho ngươi đan dược khiến ngươi trong vòng mười năm tiến vào Tán tiên đỉnh phong, năm kiện cực phẩm Thuần Dương pháp khí!

Chu Báo còn không đợi hắn nói chuyện xong, liền mở miệng nói.

Cái này, Phong Huyền triệt để ngây ngẩn cả người, điều kiện mà Chu Báo nói ra hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn, trong vòng mười ngày tiến vào Tán tiên cảnh, còn có đan dược trong mười năm tiến vào Tán tiên đỉnh phong, năm kiện cực phẩm Thuần Dương pháp khí, cái này ý vị như thế nào?

Đây chính là dư vốn liếng để khai tông lập phái rồi, có những thứ này, hắn thậm chí có thể khai sáng một siêu đại tông môn đủ để so sánh với Thiên Long Đạo.

Hắn thiếu chút nữa đã gật đầu, nhưng vẫn nhìn lại được, hơi ngẫng đầu, còn không có mở miệng, liền nghe được Chu Báo tiếp tục nói.

- Điều kiện vừa rồi không thay đổi, ta còn cam đoan ngươi trong vòng hai mươi năm có thể vượt qua lần lôi kiếp thứ hai, tiến vào cảnh giới Chân Tiếp cấp Tôn Giả, mặt khác còn thêm một kiện Thuần Dương pháp khí bổn mạng, có cơ hội tấn thăng làm Tiên Khí, mặt khác trước khi ngươi trở thành Tôn Giả, bảo vệ ngươi bình an vô sự, đây là điều kiện cuối cùng, không nên cò kè mặc cả nữa, không đáp ứng, nhất phách lưỡng tán!

Yên tĩnh, chung quanh lương đình trở nên vô cùng yên tĩnh, cũng không biết đã qua bao lâu, chỉ nghe Phong Huyền thở dài một tiếng, trên mặt nổi lên một nụ cười khổ.

- Vũ Dương Vương, điều kiện của ngài, ta không cách nào cự tuyệt!

Cái này, ngươi xem như đã hoàn toàn đắc tội nhi nữ bảo bối kia rồi, ngươi không sợ nàng sẽ hận ngươi cả đời sao? !

Trong lương đình, lúc này chỉ còn lại ba người Chu Báo Vương Xà và Tống Tử Phật, phương thức giải quyết vấn đề như vậy, khiến Vương Xà và Tống Tử Phật sững sờ.

- Ta nói rồi, đau dài không bằng đau ngắn, hận cả đời không đến mức, chỉ hận mấy trăm năm thôi, thế đã sao chứ, bách niên quang âm, thoáng cái đã qua, cũng tốt hơn nhiều so với việc nàng gặp một tên khốn kiếp a!

Chu Báo lộ ra không sao cả khoát tay áo, tiểu nha đầu mười ba mười bốn tuổi, biết cái gì chứ, lão tử chính là đánh uyên ương thì đã sao.

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #1230


Báo Lỗi Truyện
Chương 1230/1489