Chương 1185: Thiên Lôi.



Nhưng bây giờ, Bản Tôn Thiên Địa của hắn vậy mà hoàn toàn không cách nào trói buộc được đạo bóng đen này, để hắn cưỡng ép vọt ra, hơn nữa, vừa rồi loáng thoáng, hắn có thể cảm thụ được, trên người đạo bóng đen này, có một cỗ lực lưỡng khiến hắn cảm thấy sởn hết cả gai ốc, cái này là một loại áp chế về mặt tu vi, mà trên đời này, có thể áp chế tu vi bát kiếp thiên quân của hắn, cũng chỉ có một loại người.

Nhân Tiên!

Tu vi của hắn giờ ở Chân Tiên, chính là đỉnh phong Quỷ Tiên rồi, có thể gây áp lực lên tu vi của hắn, cũng chỉ có một loại người, chính là Nhân Tiên!

Ít nhất là Nhân Tiên!

Bóng đen trước mặt này dĩ nhiên là Nhân Tiên!

Cái này khiến hắn cảm thấy một hồi kinh dị, hoảng sợ trong lòng.

Hắn là Kinh lược sử của Hải Vực, không phải hai lúa của Thất Thần Vực, hắn đã nhìn thấy Nhân Tiên, mấy vị Tướng Công bên trong Hải Vực đều là Nhân Tiên, thực lực của bọn hắn mạnh đến nỗi những yêu tiên thành danh lâu năm này nghĩ đến cũng phát rét trong nội tâm.

Nhân Tiên và Quỷ Tiên, căn bản vốn cũng không phải là một khái niệm, trong đó có chênh lệch cực lớn.

Quỷ Tiên chỉ là vừa mới bắt đầu ngưng luyện ra Bản tôn thiên địa mà thôi, tối đa chỉ là cô đọng ra một thứ cùng loại với hình thức ban đầu của thế giới, mà Nhân Tiên thì có thể ngưng luyện ra một thế giới nguyên vẹn.

Đây chính là chỗ đáng sợ của Nhân Tiên.

Bản Tôn Thiên Địa không trói buộc được Nhân Tiên là chuyện thập phần bình thường.

Bất quá, sau kinh dị ban đầu, hắn thoáng như ý thức được cái gì, con ngươi đang ảm đạm thoáng cái phát sáng lên.

Không sai, nếu quả thật là Nhân Tiên, như vậy thì Bản Tôn Thiên Địa của mình không chỉ không trói buộc được đối phương, thậm chí hắn có thể nghiền nát hoàn toàn Bản Tôn Thiên Địa của mình.

Dù bên trong Bản Tôn Thiên Địa của mình ẩn chứa Băng Phách Thần Quang, đối với một thế giới do Nhân Tiên luyện ra, cũng không có vấn đề gì cả, những Băng Phách Thần Quang kia đối với hắn mà nói, còn là một loại vật đại bổ, hắn có thể hút những Băng Phách Thần Quang này vào trong thế giới của mình, tăng cường uy lực cho thế giới của mình.

Thế nhưng hắn cũng không làm như vậy, hắn trực tiếp vọt ra từ bên trong Bản Tôn Thiên Địa của mình, ngoại trừ một điểm chấn động ra, Bản Tôn Thiên Địa cũng không bị tổn thương gì lớn.

Băng phách thần quang a, không chỉ nói là Nhân Tiên, đối với Thần Tiên, Địa Tiên, cũng là một vật cực kỳ hiếm thấy, dù là Thiên Tiên cũng cần nó, vậy mà hắn lại thờ ơ, điều này sao có thể?

Hoặc hắn là một người có phẩm đức cao thượng, hoặc là hắn không có năng lực làm được điểm này.

Có thể lao ra khỏi Bản Tôn Thiên Địa, tạo áp lực cho hắn, vừa rồi tại thế giới của mình không thèm nghiền nát Bản Tôn Thiên Địa của Thiên Quân, như vậy, cũng chỉ có một loại tình huống.

Bất quá chỉ trong chốc lát như tốc độ ánh sáng.

Chương kinh lược sử cẩn thận suy nghĩ một hồi trong đầu.

Đây là một Nhân Tiên, bất quá chỉ là một bán Nhân Tiên, hắn có tu vi Nhân Tiên, thế nhưng thế giới đã bị người đánh tàn phế rồi.

Nghĩ tới đây, hắn thoáng cái bắt đầu trở nên hứng thú mãnh liệt.

- Nhanh giết chết hắn, hắn là một tàn liễu Nhân Tiên, thế giới của hắn đã bị tàn phá rồi, giết hắn đi, cướp đoạt mảnh vỡ thế giới của hắn, dung nhập vào bên trong Bản Tôn Thiên Địa của mình, tương lai cơ hội vượt qua lôi kiếp sẽ tăng nhiều, Bản Tôn Thiên Địa sẽ càng thêm vững chắc, cường đại!

Chương kinh lược sử rống lên.

Bán Nhân Tiên a, tàn liễu Nhân Tiên!

Đồ ăn tốt như vậy, làm sao có thể bỏ qua?

Thế nhưng đồng dạng hắn cũng minh bạch, một gã Nhân Tiên, cho dù là tàn rồi, cũng không phải chính mình có thể đơn giản áp chế hắn, bất quá không sao, không sợ, mình còn có phụ tá.

Không phải là có Chu Báo bên cạnh đó sao?

Còn có người thích hợp để làm tay chân hơn sao?

Mà sau khi Chu Báo nện hai búa xuống, đồng dạng cũng phát hiện ra vấn đề.

Người này không phải cường đại bình thường.

Hai búa kia nện xuống, lực lượng có thể nện Thiên Quân thành bột phấn, cho dù là Bát kiếp Chân Tiên quái dị như Lam Bàn Tử cũng thụ trọng thương, nhưng bóng đen này hiển nhiên so với tưởng tượng của hắn thì cường hãn hơn nhiều, vô luận là tu vi hay là thân thể của hắn đều thế.

Cái này khiến Chu Báo có chút buồn bực.

Tại Thất Thần Vực, thậm chí thời điểm tại Vạn Tinh Hải, hai búa này của hắn có thể nói là bất bại, nhưng ở Hải Vực, lại kinh ngạc hai lần liên tiếp, một lần là đối phó với xúc tu Lam Bàn Tử, xúc tu cứng cỏi mà mềm mại kia đã tạo thành đại phiền toái cho hắn, cuối cùng hắn vận dụng Lưỡng Nghi Thông Thiên Kiếm mới có thể chặt đứt, bất quá Chu Báo cũng không cảm thấy cái gì, mấy búa kia cũng không trực tiếp nện lên trên người Lam Bàn Tử, hắn tin tưởng, chỉ cần mình thật sự nện búa vào người Lam Bàn Tử, Lam Bàn Tử hẳn phải chết không thể nghi ngờ, đây là tin tưởng của hắn đối với song thiết chùy của mình.

Thế nhưng lúc này, lòng tin của hắn có chút lung lay rồi, hai chùy kia trùng trùng điệp điệp đập vào trên người bóng đen này, vận dụng hoàn toàn Ngọc Hư Thông Thiên Kình và Thiên Xà Liễm Tức Thuật, mặc dù không có hình thành bạo kích, nhưng dưới lực lượng như vậy của song chùy, đủ để có thể gõ vỡ một nửa tinh cầu cỡ nhỏ a.

Thế nhưng, lực lượng như vậy, nện trên người Lam Bàn Tử, lại không có phản ứng quá lớn, trừ đả thương ra, thậm chí cũng không coi là trọng thương nữa.

- Tốt, thân thể cường hãn, mẹ nó, so với thân thể lão tử dung hợp với Thái Cổ Yêu Viên còn cường hãn hơn, cuối cùng đây là thứ gì.

Thời điểm Lam Bàn Tử thu nhập bóng đen vào trong Bản Tôn Thiên Địa, Chu Báo âm thầm nghĩ kỹ trong nội tâm, vô luận như thế nào hắn cũng không ngờ, Bản Tôn Thiên Địa của Lam Bàn Tử vậy mà không vây khốn được hắn, cũng bị hắn vọt ra, sau khi xông ra, bóng đen kia liền lao thẳng về phía hắn, làm hắn càng hoảng sợ, bất quá tốc độ xông lại này kỳ thật không nhanh, còn có cảm giác hoảng sợ, kỳ thật không thể mang đến cho hắn nhiều uy hiếp, cho nên, không chút nghĩ ngợi, Chu Báo trực tiếp tế ra Vạn Độc Phiên biến thành đại thủ nghênh đón.

Bóng đen này đã nếm qua một lần thua lỗ, ở đâu có thể nguyện ý chịu thiệt thòi lần thứ hai?

Chứng kiến đại thủ của Chu Báo nghênh đón, hắn quay một cái trên không trung, trên người toát ra một đại bồng hắc quang.

Xoạt!

Đại thủ màu đen ôm đồm trong hắc quang kia, thoáng cái như bắt được một đoàn nước chảy lớn, phát ra thanh âm "rầm ào ào", chảy ra từ những kẻ hở giữa các ngón tay của đại thủ màu đen kia.

Tuy rằng đều bị đại thủ màu đen làm bẩn, tuy nhiên, kỳ thật lại không phải là bản thể bóng đen.

Mà dưới trùng kích luân phiên của Lam Bàn Tử và Chu Báo, bản thể bóng đen kia rốt cục cũng hiện ra, lại là một yêu vật mọc ra hai cánh lớn màu đen, thân hình gầy lùn, xấu xí.

Thoạt nhìn yêu vật này như là một đại điểu, nhưng trừ vẻ tương đồng bên ngoai ra thì cả người đều là cấu tạo hình người, chỉ là thân thể thập phần nhỏ gầy, trừ da và cơ bắp thật nhỏ, hai tay và hai chân đều là bốn chân, móng vuốt sắc bén như câu.

Loại hình tượng này, khiến Chu Báo nhớ tới nhân vật thần thoại Lôi Chấn Tử trong kiếp trước của hắn, hoặc nói là Thiên Lôi.

- Thiên Lôi, là Thiên Lôi!

Mà Lam Bàn Tử ở cách đó không xa, vừa nhìn thấy bộ dáng quái vật này, rốt cuộc kêu lên một tiếng quái dị, nhưng lại khiến Chu Báo cảm thấy thập phần ngoài ý muốn, nguyên lai quái vật này gọi là Thiên Lôi.

- Tiểu bối hão nhản lực a!

Thoáng cái bị nhận ra thân phận, Thiên Lôi kia cười quái dị một tiếng, hai tay chập lại, một đoàn mây đen liền hiện ra trên đỉnh đầu của hắn.

- Đã nhận ra Thiên Lôi gia gia của ngươi, còn không mau bó tay chịu trói, miễn cho tội chết!

Từng đạo thiên lôi sáng như bạc xoay quang trong mây đen trên đỉnh đầu Thiên Lôi, chớp động, phát ra thanh âm "bùm bùm", thoáng như tùy thời đều có thể đánh xuống, những tia chớp kia, tản ra từng đợt uy áp trầm trọng như lôi đình, đánh thẳng về hướng hai người.

- Hừ, bất quá chỉ là vài đạo phá lôi điện mà thôi, có gì to tát đâu?

Chu Báo cười lạnh, song chùy quét ngang, vặn vẹo thân trên xuống, vọt thẳng tới Thiên Lôi.

Chứng kiến Chu Báo vọt tới, trên mặt Thiên Lôi hiện lên một tia tức giận, hai tay khẽ nhúc nhích, năm sáu đạo Thiên lôi liền đánh về phía Chu Báo.

Sáu đạo thiên lôi này, nhìn như thật nhỏ, nhưng lại mơ hồ mang một tia ánh sáng màu đỏ, bàn về uy lực, lại không chênh lệch với chín đạo mà Tán Tiên đụng phải lúc độ lần lôi kiếp đầu tiên, thậm chí có khi còn hơn nữa.

Keng keng!

Sáu đạo lôi điện đánh lên trên song chùy, vậy mà tạo thành một lôi võng giống như thực chất, ý đồ chụp lấy song chùy của Chu Báo, đồng thời, lực lượng lôi điện thông qua song chùy kia, kéo dài trên người Chu Báo, dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy điện xà bắt đầu chạy trên người Chu Báo.

- Hừ!

Chu Báo hừ lạnh một tiếng, điện xà kia như không có tác dụng với hắn, hắn khẽ quát một tiếng, mãnh liệt dùng lực, cặp chùy kia bỗng nhiên phá hư lưới điện, song chùy Chu Báo đưa về phía Thiên Lôi.

- Oanh!

Hiển nhiên Thiên Lôi không ngờ tốc độ thiên lôi của chính mình xung quanh lại không giảm, trực tiếp hung mãnh lao đến như vậy, trong khoảng thời gian ngắn, né tránh không kịp, thân hình chỉ là tránh một nửa, mặt khác, dưới song chùy Chu Báo, hai tay liền vung lên, nghênh đón song chùy Chu Báo.

- Muốn chết!

Chứng kiến Thiên Lôi thò tay ra ngăn, Chu Báo giận quá hóa cười, điên cuồng thúc dục Băng Phách Động Huyền Thần Quang trong thể nội.

Xíu!!!!!

Bích sắc song chùy hóa thành hai đạo lục ảnh, trong chốc lát tiếp xúc lên cặp chùy kia.

Hai thanh âm "răng rắc" của tiếng cốt lâu vỡ vụn vang lên, thân thể Thiên Lôi bị đánh bay ngược ra ngoài, Chu Báo căn bản không có ý buông tha cho hắn, song chùy huy động, chùy ảnh màu xanh lá giống như Kinh phong mật vũ, đuổi theo, điên cuồng nện vào thân thể của Thiên Lôi kia.

Rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm, bất quá chỉ trong một hơi thở.

Chu Báo đã đánh ra suốt hơn tám mươi bảy chùy, trong đó có ba lượt bạo kích.

Nhìn Chu Báo rơi xuống mặt đất, đã khôi phục lại bình tĩnh, lại nhìn nhìn Thiên Lôi trở thành một đống thịt vụn nhão nhoẹt trên mặt đất.

Một giọt mồ hôi lạnh từ trên đầu Lam Bàn Tử kia chảy xuống.

- Ngươi phá hỏng pháp tắc thế giới của hắn rồi!

Sửng sốt cả buổi, rốt cục hắn nghẹn ra một câu như vậy.

Quả thực là làm hỏng rồi, nát đến không thể nát hơn.

Nói thật ra, Lam Bàn Tử này sống hơn mười vạn năm, chưa từng thấy qua gã gia hỏa nào mạnh như vậy.

Cho dù là các Yêu Tiên có lực lượng trứ danh trong Hải Vực, hay là các vị Nhân Tiên Tướng Công lánh sự, đều không tỏ vẻ dữ dội như Chu Báo.

Thật sự quá dữ dội rồi.

Không hỏi xanh đỏ đen trắng gì, cứ như vậy đánh loạn một hồi, khiến một tên bán Nhân Tiên tươi sống trở thành thịt nhão, ngay cả cơ hội đánh trả, đối phương cũng không có, vô luận là thần hồn, hay là thế giới hắn tu thành, đều bị đập thành một đống nhão nhoẹt, trừ đống huyết nhục trên mặt đất cho thấy đã từng là một sinh linh sống trên thế gian kia, không còn cái gì khác, cái này quả thật là khiến hắn cảm nhận được trận trận cảm giác rét lạnh.

Nhìn lại tơ máu và bột thịt dính trên cặp tiểu chùy bích sắc trên tay hắn, Lam Bàn Tử nuốt từng ngụm nước bọt ừng ực, không dám oán trách, chỉ lầu bầu trầm thấp một câu.

- Ngươi phá hỏng pháp tắc thế giới của hắn rồi!

- Thằng này quá mạnh mẽ, cũng không biết hắn có chuẩn bị gì phía sau, cho nên ta tự nhiên sẽ không lưu tình đấy, về phần thế giới Pháp Lệ, bất quá chỉ là một thế giới tàn phá, có cái gì tốt đâu này?

Chu Báo nhẹ nhàng nói. Nguồn: http://truyenyy.com

- Ngươi nói thứ này là Thiên Lôi?

- Đúng vậy, chính là Thiên Lôi, trong truyền thuyết dưới trướng Lôi Đế có ba mươi vạn Thiên Lôi, chưởng quản Lôi Đình của Chư Thiên vạn giới, thậm chí lôi kiếp, tu vi thấp nhất cũng là Nhân Tiên, tên này là một trong số đó.

- Ba mươi vạn Thiên Lôi, tu vi thấp nhất là Nhân Tiên!

Chu Báo mở trừng hai mắt, sắc mặt trở thành cổ quái.

- Thực lực Lôi Đế này chẳng phải là cường đại đến cực điểm, thế lực cũng cường đại tới cực điểm hay sao?

- Đúng vậy, Lôi Đế là tồn tại gần với Ngọc Hoàng đại đế trong Thượng Cổ cửu thập cửu đế, thực lực tự nhiên không thể tầm thường.

- Bây giờ nói những lời này cũng vô dụng rồi, nhìn xem phía trước có gì a.

Chu Báo nói ra.

Đập chết một Thiên Lôi, ánh sáng ngăn cản vừa rồi của Thiên Lôi tự nhiên cũng hiện ra trước mặt hai người, hiển nhiên là một cửa ra, hai người một trước một sau liền xông ra ngoài.

Vừa mới lao ra, hai người đồng loạt hít một hơi khí lạnh, từng đợt Lôi đình che kín nguyên khí xông ra bốn phía, mà Lam Bàn Tử kia kêu lên một tiếng quái dị, thân hình lay động một hồi, tạo ra một chùm mây mù màu xanh da trời quanh thân hắn, nâng thân thể của hắn lên.

Bất quá xem hình dạng của hắn, là một bộ dạng nơm nớp lo sợ, mồ hôi trên mặt thoáng như trời mưa.

Tiểu tâm tan của Chu Báo đã sớm nhảy bịch bịch, lối ra ở cuối thông đạo này, dĩ nhiên là đại hải.

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #1185


Báo Lỗi Truyện
Chương 1185/1489