Chương 1115: Bích Tủy Thanh Diệp Tiên Khí tái hiện.



- Người vừa trở lại, đã bị Ngũ Thường Viện giữ lại!

- Thật sao? Trí Cửu, người đâu?

- Chu Báo, ngươi quá phận rồi đấy!

Rốt cục, Trí Cửu rốt cục kịp phản ứng, chỉ vào Chu Báo, mãnh liệt thoáng cái quát to:

- Ngươi thật lớn mật, cũng dám ở Linh Tiêu Điện tùy ý giết người, ai cho phép ngươi to gan như vậy, ai cho ngươi quyền lợi như vậy, ai... Ách...

Không có người nào nhìn rõ động tác của Chu Báo, giống như vừa rồi, cổ của Trí Cửu cũng bị Chu Báo chế trụ, không thể cử động.

- Trí Cửu đúng không, chỉ mong thủ hạ dưới tay của ngươi có thể trước khi ngươi chết mang Vương Xà tới đây!

- Ách, ô ô ô...

Trí Cửu đỏ mặt, cũng giống như Kiều Hòe vừa rồi, bắt đầu giãy dụa.

- Chu... Chu Báo, có chuyện gì thì từ từ nói, trước tiên thả người xuống đã!

Lúc này, Trí Cửu hoảng sợ, tuy hắn cũng là người không sợ trời không sợ đất, nhưng lần này thì hắn sợ thật sự, năm đó hắn hung hăng càn quấy thì hung hăng càn quấy, náo thế nào thì náo, đều ở trong Bồng Lai Vực mà thôi, mà lúc này đây, nơi này chính là Linh Tiêu Điện a, người ta ở đại bản doanh, cường giả như mây, tiên nhân như mưa, cũng không phải muốn giương oai thì giương oai a.

Chu Báo không để ý tới hắn, chỉ liếc nhìn hắn, ánh mắt âm lãnh tới mức làm cho hắn phát lạnh, không nói thêm gì nữa.

- Chu Báo, nếu như ngươi thật sự giết Trí Cửu, chuyện này sẽ không có chỗ trống để thương lượng nữa.

Lúc này, âm thanh không biết từ nơi nào xuất hiện, nói với Chu Báo, nhưng nhìn tới nhìn lui, sắc mặt của hắn thẳng này có chút hả hê.

- Chuyện này vốn đã không có chỗ trống để thương lượng rồi!

Chu Báo thản nhiên nói ra.

- Các ngươi thả người, ta sẽ thả hắn, nếu không...

Chu Báo còn chưa dứt lời, nổi giận rống lớn một tiếng, đột nhiên hư không nổ tung, một cái đại thủ xuyên qua không gian, Chu Báo đánh thẳng vào hư không.

Hư Không Đại Cầm Nã!

Hư Không Đại Cầm Nã, người bên ngoài không biết sự lợi hại của nó, nhưng Chu Báo lại rất rõ. Phải biết rằng, hắn đã từng nếm qua sự lợi hại của nó một lần cơ mà. Lần kia ở Trấn Long Khư, chính vì sự xuất hiện của Hư Không Đại Thủ Ấn này nên mới khiến hắn không thể không vận dụng Thất Khiếu Thăng Tiên Lô, thế cho nên cho tới bây giờ, hắn vẫn còn không dám ở trước mặt mọi người quang minh chính đại sử ra lá bài tẩy của mình, Tiên Khí của mình, tạo thành sự bị động rất lớn. Tuy rằng hiện giờ so với lúc ấy, thực lực của hắn tăng nhiều, nhưng đối mặt với Hư Không Đại Cầm Nã này hắn cũng không dám có chút lãnh đạm.

Khoát tay, Vạn Độc Phiên liền bị hắn đánh ra ngoài, một đạo yên lam màu đen bao tới hư không đại thủ ấn kia.

Ầm, ầm!

Sau khi yên lam màu đen bao lên đại thủ ấn kia, liền phát ra từng đợt thanh âm nổi cả da gà.

- Ồ? !

Mắt thấy hư không đại thủ ấn muốn bắt lấy Chu Báo mãnh liệt ngừng lại, đại thủ nguyên khí vốn trong suốt như ngọc, hoàn mỹ vô khuyết vậy mà trong nháy mắt trở nên khô héo, ảm đạm vô quang, từng đạo hắc khí quấn quanh trên đại thủ kia, mắt thấy như muốn khiến đại thủ ấn này hoàn toàn tan rã vậy.

- Cửu Anh Đan Nguyên, Vạn Độc Phiên!

Ngọc Thái Hư là Linh Tiêu Điện Chi Chủ, tự nhiên là kiến thức rộng rãi, trông thấy tình hình này, thoáng cái liền ý thức được chuyện gì xảy ra

- Ngươi luyện hóa Cửu Anh Đan Nguyên!

- Thời gian của các ngươi đã không còn nhiều rồi!

Chu Báo cũng không trả lời vấn đề của Ngọc Thái Hư, chỉ cầm Trí Cửu vẫn một mực giãy dụa trong tay thủ sẵn, giơ lên cao, nói với Ngọc Thái Hư vẫn chưa hiện thân hình, người này đã không còn cầm cự được lâu nữa rồi.

- Chu Báo, ngươi không nên quá mức quá phận, lập tức thả Trí Cửu!

Ở trước mặt nhiều người như vậy, Ngọc Thái Hư không thể chịu thua được, bằng không thì mặt mũi của Linh Tiêu Điện liền thật bị Chu Báo dẫm dưới lòng bàn chân rồi.

- Chỉ cần các ngươi thả Vương Xà ra, ta sẽ thả người!

Chu Báo thản nhiên nói, một bước không lùi.

- Chu ... !

Ngay khi Ngọc Thái Hư còn muốn nói gì nữa, Chu Báo mãnh liệt xiết chặt tay, động tác giãy dụa của Trí Cửu thoáng cái trở nên kịch liệt hơn.

- Ngươi muốn chúng ta thả người, việc này không thể nào được, cho dù ngươi giết Trí Cửu cũng không làm được gì, chuyến đi Vạn Tinh Hải lần này, Ngũ đại tông môn chúng ta tổng cộng đi bốn mươi chín người, tất cả đều là tinh anh trong tinh anh, trên người của bọn hắn, cũng đều mang theo Thuần Dương pháp khí dùng để trấn áp số mệnh của từng tông môn, nhưng cuối cùng cũng chỉ có Vương Xà một người trở về, chuyện này nếu không điều tra rõ ràng thì không thể nào giao phó được!

- Vậy cũng không nhất định ah!

Còn không đợi Chu Báo trả lời, Tống Tử Phật vẫn một mực ngồi bên cạnh bỗng nhiên lại mở miệng nói:

- Giáo phó vẫn là giao phó, phải hay là không, người ở nơi nào cũng đều giống nhau cả, ở Linh Tiêu Điện hay ở Tiên Cung kỳ thật cũng không có gì khác nhau, tất cả mọi người đều là bằng hữu, cần gì phải náo đến không vui như vậy chứ!

Lời nói của Tống Tử Phật thoáng cái đã hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người đều đặt lên người hắn, điều này thật sự quá kì quái, Tống Tử Phật sao lại thay Tiên Cung, hay là thay Chu Báo nói chuyện chứ, ân oán giữa Tống Tử Phật và Chu Báo chỉ cần là người lăn lộn ở bên ngoài đều biết được, cái kia thật đúng là khổ đại thù sâu ah, tuy rằng chưa nói tới bất cộng đái thiên (*), nhưng cũng từng bị Chu Báo không nể mặt, người như vậy, ở thời điểm này, không bỏ đá xuống giếng đã là lạ rồi, sao lại thay Chu Báo nói chuyện chứ.

- A Di Đà Phật, mọi người đều biết, ta cùng với vị Chu thí chủ này có một ít va chạm nhỏ, hơn nữa vẫn đang một mực tìm cơ hội giáo huấn hắn, nhưng cái gọi là sự tình có nặng nhẹ, ân oán giữa ta và hắn cũng chỉ là ân oán cá nhân thôi, nhưng nếu như Ngọc điện chủ và hắn thật sự xung đột, liền rất có thể sẽ diễn biến thành tranh đấu giữa Tiên Cung và Linh Tiêu Điện, Chí Tôn Tiên Khí xuất hiện, Vạn Tinh Hải gặp chuyện không may, đây đều là đại sự, không chỉ quan hệ đến đại sự của Ngũ đại tông môn chúng ta mà còn quan hệ đến toàn bộ Thất Thần Vực, thậm chí là đại sự của toàn bộ Thiên Giới chúng ta nữa, ở trước mặt đại sự lớn như vậy, trước mặt nguy cơ lớn như vậy, một chút ân oán giữa ta và Chu thí chủ thì tính là gì chứ! ?

Một phen nói cẩn thận, tràn đầy ý tứ trách trời thương dân, con mắt của nguyên một đám đều trừng lớn, trợn tròn, gắt gao nhìn chăm chú vào trên mặt Tống Tử Phật, mà ngay cả Ngọc Thái Hư vẫn một mực ở trong Linh Tiêu Bảo Điện cũng thiếu chút nữa té từ bảo tọa xuống.

Nói gì vậy?

Đây là ý gì?

Hòa thượng này đầu bị lừa đá nữa à!

Vậy mà ở chỗ này nói ra những lời đường hoàng, quang minh chính đại này, thoáng cái liền biến mấy trưởng lão, đại trưởng lão, các đại lão khác của Ngũ đại tông môn trở nên kém hơn hắn.

Nói như vậy, kỳ thật ai nói cũng được, duy chỉ có nó được nói ra từ miệng đệ nhất dâm tăng này, lập tức liền khiến tiêu chuẩn đạo đức của Ngũ đại tông môn Đông Tứ Vực thoáng cái bị hạ thấp xuống cực điểm.

Ngay cả một dâm tăng cũng có kiến thức như vậy, cũng có cái nhìn toàn cục như vậy, còn những người khác thì sao? Lớn tuổi càng sống càng giống cẩu hay sao?

Tuy rằng mỗi người đều minh bạch Tống Tử Phật bỗng nhiên lại hướng Chu Báo, hướng Tiên Cung lấy lòng nhất định là có nguyên nhân khác, nhưng hắn cũng đã nói ra như vậy, trên mặt một đám đại lão tự nhiên cũng không dễ nhìn rồi.

- Đúng vậy a, Tống Tử Phật nói có đạo lý, hiện giờ không phải là lúc Ngũ đại tông môn nên nổi lên xung đột, nếu Tiên Cung và Vũ Dương Vương đã kiên trì, ta thấy cứ cho Tiên Cung dẫn người đi thôi, dù sao ở chỗ nào cũng đều giống nhau cả, tất cả mọi người là tông môn của Đông Tứ Vực, Vương Xà kia là một trong nhị thập bát tú của Tiên Cung, ở lại Linh Tiêu Điện cũng không phải là một chuyện tốt...!

Một gã thái thượng trưởng lão của Long Lôi Cung lúc này cũng lên tiếng, đã có người dẫn đầu như hắn, người của tam đại tông môn khác cũng lên tục gật đầu, trong khoảng thời gian ngắn, cục diện Linh Tiêu Điện liên hợp tam đại tông môn khác lập tức bị tan rã

Oanh! một tiếng, Ngọc Thái Hư ngồi trong Linh Tiêu Bảo Điện mãnh liệt nện một quyền lên cái bàn hoàng kim nhỏ, khiến nó trở nên nát bấy, hít một hơi thật sâu, nói:

- Nếu tất cả mọi người đều nghĩ thế, như vậy ... !

- Không được, tuyệt đối không được, Chu Báo, ngươi thật sự quá kiêu ngạo rồi, ngươi thật sự coi Linh Tiêu Điện trở thành Trung Thổ vực sao? !

Lời nói của Ngọc Thái Hư còn chưa dứt, liền bị một tiếng kêu sắc lạnh, the thé cắt đứt, thanh âm này đột nhiên xuất hiện, lộ ra một lượng ý tứ hổn hển, phảng phất như một đồ vật quý giá nào đó vừa đến tay lại bị người khác cướp mất vậy.

- Người kia là ai? !

Chu Báo trong nội tâm khẽ động, bản năng cảm thấy thanh âm này tựa hồ có chút quen thuộc, trong đầu lóe lên, thoáng cái nghĩ tới, thanh âm này không phải là thanh âm của nữ tử ngồi cạnh Ngọc Thái Hư ngày đó khi mình một quyền quật ngã "Triết nhi" châm chọc mình ở Nhân Hoàng Điện sao?

Hiển nhiên, ngoại trừ Chu Báo ra, những người khác cũng đều nghe rõ thanh âm này, cũng nhớ tới người kia là ai, lập tức, trong Bảo Quang Các lại lâm vào một mảnh yên tĩnh quỷ dị.

Chu Báo lúc này, lại nhếch miệng cười cười:

- Ha ha, Trí Cửu, xem ra nữ nhân này thật có cừu oán với ngươi nha, muốn ngươi chết như vậy, nếu đã nói như vậy thì lão tử cũng không nói nhãm nhiều với ngươi nữa, ngươi ... !

Chữ "chết" Chu Báo còn chưa nói ra khỏi miệng, liền thấy một đạo lục quang bắn thẳng về phía Trí Cửu trong tay hắn.

- Hừ!

Chu Báo cười lạnh, Vạn Độc Phiên lại lần nữa xoáy lên, mãnh liệt bay tới lục quang kia.

Ầm! một tiếng, yên lam màu đen của Vạn Độc Phiên lập tức phá vỡ lục quang kia, một tia cười lạnh trên khóe miệng Chu Báo cũng theo đó cứng lại.

Bởi vì sau khi hơi phát ra thanh âm, đạo thanh mang kia vậy mà đột phá Vạn Độc Phiên, đồng thời Chu Báo cũng cảm giác được Vạn Độc Phiên của mình phảng phất ẩn ẩn bị đạo thanh mang kia khắc chế, Cửu Anh Đan Nguyên trong Vạn Độc Phiên tuy rằng ra sức ngăn cản, nhưng lực lượng của thanh mang kia thật sự quá cường đại, căn bản vốn không phải Cửu Anh Đan Nguyên và Vạn Độc Phiên có thể ngăn cản được. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenyy.com

- Thái Hạo Tiên Khí, Bích Tủy Thanh Diệp!

Trong giây lát, Chu Báo thấy rõ đạo chân diện mục của đạo thanh mang kia, thầm nghĩ.

Đây là một mảnh lá xanh, Bích Tủy Thanh Diệp, chính là nắm đó Thái Hải Thượng Nhân Văn Nhất Đạt đã từng sử dụng qua ở Thái Uyên Thiên, cho nên, Chu Báo phi thường quen thuộc.

Thân hình mãnh liệt lóe lên, thi triển ra Tam Giới Tiểu Na Di, ý đồ tránh khỏi phiến lá xanh kia.

- Tiểu tử, ngươi cho rằng ngươi có thể chiến thắng Hồng Thái Hòa liền có thể muốn làm gì thì làm trong Linh Tiêu Điện sao? Ngươi cho rằng biết được một môn thần thông xuyên qua hư không liền có thể qua lại tự nhiên ở Linh Tiêu Điện ta sao? Hôm nay nếu không cho người chút giáo huấn thì ngươi thật sự xem Linh Tiêu Điện dễ trêu vào rồi!

Trong thanh âm kia tràn ngập vẻ oán độc, trong khoảng thời gian ngắn, bích quang đại tránh, Chu Báo cũng cảm thấy không gian chung quanh lập tức trở nên dính nhớp, Tam Giới Tiểu Na Di trăm phát trăm trúng vậy mà không cách nào hoạt động nửa bước.

Mắt thấy bích quang muốn đánh trúng mình, Chu Báo khẽ quát một tiếng, mi tâm lóe lên quang mang, kiếm khí đỏ thẫm giao nhau bắn nhanh ra, nghênh hướng thanh mang.

PHỐC! Kiếm quang đỏ thẫm giao nhau lóe lên rồi biến mất, vậy mà biến mất, thanh mang quỷ dị kia lóe lên một cái, tiếp tục tiến tới.

- Ta kháo, lại bị khắc chế!

Cảm giác được Lưỡng Nghi Thông Thiên kiếm khí biến mất, hắn phẫn nộ quát to một tiếng, quăng Trí Cửu trong tay về phía trước, nghênh hướng thanh mang.

Thanh mang gần người, một đạo hào quang bích thúy bao phủ toàn thân Trí Cửu, Trí Cửu trong chớp mắt, tất cả thương thế vậy mà quỷ dị hồi phục lại.

- Đa tạ chủ mẫu cứu giúp!

Sau khi khôi phục lại, Trí Cửu cao giọng kêu lên, hôm nay hắn xem như mất hết mặt mũi, nhưng lại thoáng được đại nạn, ác hung hăng trợn mắt liếc nhìn Chu Báo, lui xuống.

Thực lực của Chu Báo hơn xa mình, không phải mình có thể chống lại được, mà bây giờ, chủ mẫu xuất thủ, hơn nữa vừa ra tay đã là Tiên Khí, cho dù Chu Báo có thiên đại bổn sự, cũng không thể nào thoát thân được, lần này cho dù không chết, cũng phải bị lột một tầng da, lập tức, tâm tình của hắn liền trở nên khoan khoái dễ chịu, bắt đầu nghĩ đến đợi đến sau khi chế trụ được Chu Báo, mình phải làm nhục hắn như thế nào.

- Chủ mẫu? Chết tiệt, dĩ nhiên là nhân tình của Ngọc Thái Hư, vừa ra tay đã là Tiên Khí, xem ra, nàng này cố tình muốn đưa ta vào chỗ chết a!

Chu Báo trong lòng ám hỏa, thu hồi Vạn Độc Phiên, hóa nó thành một đoàn yên lam màu đen bảo vệ quanh thân.

Tư, tư, tư, tư, tư --!

Bích Tủy Thanh Diệp chính là Tiên Khí, Vạn Độc Phiên của hắn chỉ là một kiện Thuần Dương pháp khí thượng phẩm mà thôi, quan trọng nhất là, trong phiến Bích Tủy Thanh Diệp này ẩn chứa sinh mệnh khí tức vô cùng đậm đắc, dễ dàng khắc chế Vạn Độc Phiên, cho nên, Vạn Độc Phiên căn bản không cách nào chống cự được Bích Tủy Thanh Diệp, lập tức bị đánh tan, một mảnh Thanh Diệp bích sắc, cứ như vậy rơi xuống đỉnh đầu Chu Báo, bích quang đại phóng, thề không trấn áp Chu Báo không được.

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #1115


Báo Lỗi Truyện
Chương 1115/1489