Chương 110: Thanh y, quạt nhỏ, xỏ lá. (Hạ)



Vương Xà rất anh tuấn, trên khuôn mặt thanh tuấn lộ ra một tia âm nhu, không giống với thiếu niên áo trắng này, hai mắt như sao trời, sóng mũi cao thẳng, lông mày như kiếm, vẻ mặt ôn hòa những không mất đi nụ cười uy nghiêm.

- Ơ, ta tưởng là người nào, vào sáng sớm như vậy mà có một đội nhân mã đi vào Tần Lăng quận thành a, thì ra là thiên chi kiêu tử của chúng ta a, ha ha ha...

Vương Xà che miệng mà nói, trong giọng nói toát ra ý trào phúng không thèm che giấu.

- Ngươi là người phương nào, vì sao ngăn cản đường đi?

Không chờ Lục Thiểu Du trả lời, Kỷ Trung Đường đã thúc ngựa lên trước, nhìn Vương Xà hỏi, ánh mắt như đao, nhì chằm chằm vào gương mặt của Vương Xà, giống như muốn nhìn thấu hắn.

- Kỷ đại hiệp, cần gì phải giả bộ hồ đồ chứ? Ta là ai, ngươi lại không biết sao? Chê cười!

Vương Xà thu quạt xếp lại, cười lạnh nói:

- Người của Minh Nghĩa Kinh Viện các ngươi thật con mẹ nó giả dối!

- Ngươi...

Thần sắc Kỷ Trung Đường biến đổi, giống như muốn phát tác, rồi lại nhịn xuống nói:

- Hừ, hiện giờ tiểu tặc quá nhiều, ta làm sao mà nhận ra được chứ, mau mau nhường đường, miễn cho hiểu lầm!

- Đường là của trời, tất cả đi một bên, con đường này rất rộng lớn, các ngươi cứ đi qua, cần so đo với ta làm gì!

Vương Xà "Xoát" một tiếng, lại mở quạt xếp ra, nhẹ nhàng lay động, nói:

- Người của Minh Nghĩa Kinh Viện, chẳng lẽ bá đạo vậy sao?

- Đúng vậy a, Minh Nghĩa Kinh Viện chúng ta là bá đạo, nhưng mà trong bá đạo này, cũng phò trợ chính nghĩa!

Kỷ Trung Đường thản nhiên nói ra, ngồi trên ngựa, thân thể thẳng tắp, từ trên cao nhìn xuống Vương Xà, trong ánh mắt lộ ra một tia trào phúng.

- Ý của ngươi là đám giả hỏa kia cho Minh Nghĩa Kinh Viện chỗ tốt, sau đó những lão gia hỏa kia bảo các ngươi khi đi cầu thân đừng nên gây phiền toái không?

Vương Xà cười nói, lay động cây quạt trong tay, nói:

- Nhưng mà, ta cũng không có gây phiền toái cho các ngươi, ta cũng không ngăn cản các ngươi vào thành, các ngươi cứ đi vào là được rồi.

Hào khí rất quỷ dị.

Bỗng nhiên Kỷ Trung Đường có cảm giác xúc động muốn quất chết Vương Xà.

Môn phái này và môn phái kia giao dịch, đều là bí mật tiến hành, có ai lại như hắn, ở trước mặt nhiều người như vậy mà kêu gào, giống như sợ người ta không biết.

Hoặc có thể nói, hắn căn bản không sợ người ta biết.

- Ha ha, oán khí thật lớn, xem ra, ta nói những lời không nên nói rồi!

Vương Xà che miệng cười khẽ, trong mắt chớp động một tia đắc ý, nói tiếp:

- Nhưng mà, ta thật sự không có phá hư giao dịch của trưởng bối các ngươi đâu, các ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, ta quyết không ngăn cản!

Ba! Một tiếng, Vương Xà thu hồi quạt xếp, chỉ vào hai bên người của mình, nói:

- Ngươi xem, con đường này vẫn còn rất rộng nha, đầy đủ cho xe ngựa của các ngươi đi về phía trước, chỉ cần các ngươi điều chỉnh đội ngũ một chút là có thể đi qua được.

Lần này thì hắn rất tùy ý, người sáng suốt vừa nhìn đã hiểu ra, cử động kia bao gồm cả ý khinh miệt.

Sắc mặt Kỷ Trung Đương hết trắng lại hồng, thân hình khẽ động, hắn muốn động thủ.

Thời điểm này, sau lưng hắn truyền ra một âm thanh ôn hòa.

- Thúc phụ, giao cho ta đi!

Kỷ Trung Đường cưỡng chế nộ hỏa, thở dài một hơi, hung hắn liếc Vương Xà, không nói gì thêm, quay đầu ngựa lại. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

- Hôm nay ngươi không có điên chứ?

Lục Thiểu Du thúc ngựa tiến lên, tiến đến khoảng cách gần Vương Xà một trượng thì dừng lại, giống như hai người rất quen thuộc nhau, nói:

- Hay là ngươi và những lão gia hỏa trên Thánh Sơn quyết liệt với nhau, phản bội sư môn rồi à?

- Ăn có thể ăn bậy, lão bà có thể lấy loạn, nhưng nói chuyện thì không thể nói lung tung!

Vương Xà mỉm cười nói:

- Vương Xà ta sinh là người của Thiên Long Đạo, chết là quỷ của Thiên Long Đạo, làm sao có thể làm ra chuyện phản bội sư môn chứ!

- Tốt rồi, ít nói nhảm, nói đi, rốt cuộc ngươi muốn thế nào?

Lục Thiểu Du rất gọn gàng, nói:

- Hiện giờ ta không có thời gian mò mẫn ở đây với ngươi đâu!

- Ta nghe nói ngươi đã làm cho Huyết Vô Nhai rất chật vật đúng không?

Vương Xà có chút hăng hái nói ra:

- Còn đem hắn đuổi vào bên trong Mãng Thương Sơn, sống không thấy người chết không thấy xác, là thật hay giả?

- Thật!

Lục Thiểu Du nói:

- Thế nào, ngươi muốn báo thù cho hắn?

- Không đến mức phải báo thù, ta chỉ muốn biết, hiện giờ hắn đang ở đâu?

- Hắn ở đâu?

Lục Thiểu Du nhẹ cau mày, nói:

- Ta đây cũng không biết, ta chỉ đem hắn đuổi vào bên trong Mãng Thương Sơn thôi, về phần hắn trốn ở đâu, ta không có thời gian đi tìm kiếm, nhưng hắn đã bị kiếm khí của ta làm bị thương kinh mạch, không mất năm sáu năm, sẽ không khôi phục nguyên khí, nếu ngươi nôn nóng tìm hắn, cứ tiến vào Mãng Thương Sơn tìm một chút, có lẽ sẽ có thu hoạch!

- Mãng Thương Sơn ta sẽ không đi, dù sao ta cũng không có việc gấp, Huyết Vô Nhai này, thực lực trong hàng ngũ Bát phẩm cũng là thượng thừa, muốn đuổi giết hắn ngàn dặm, cũng không phải là một chuyện dễ dàng đâu, bây giờ ta thật sự rất muốn biết, người có thể đuổi giết hắn cả ngàn dặm, ẩn nấp không xuất thế, rốt cuộc thực lực cường đại đến mức nào!

- Vậy sao?

Lục Thiểu Du nhẹ nhàng cười nói, con mắt nhắm lại, đồng tử co rút nhanh thành một cái khe như đầu cây kim, nhìn chằm chằm vào Vương Xà, nói:

- Nếu như ta không đáp ứng, ngươi sẽ hướng ta khiêu chiến?

- Ngươi cũng có thể cho rằng như vậy!

Vương Xà thu quạt xếp lại, hung hăng đập vào lòng bàn tay trái của mình, âm trầm nói:

- Đúng vậy, bạch y Kiếm Thánh Lục Thiểu Du, ngươi có dám hay không, tiếp nhận khiêu chiến của ta?

- Vớ vẩn!

Đúng lúc này, sau lưng Lục Thiểu Du truyền đến tiếng hừ lạnh, chính là âm thanh của Nghĩa bạt vân thiên Kỷ Trung Đường, nói:

- Vương Xà, hôm nay là ngày vui của Thiểu Du, làm sao có chuyện ngươi muốn khiêu chiến thì khiêu chiến, nếu như ngươi thật sự không đợi được, ta có thể tiễn ngươi đi sớm một đoạn đường!

- Tiễn ta một đoạn đường, chỉ bằng ngươi?

Vương Xà cười lên điên cuồng, nói:

- Nghĩa bạc vân thiên Kỷ Trung Đường, Nghĩa bạc vân thiên, ha ha ha ha, ngươi cũng xứng sao? Hai mươi năm trước, có lẽ ngươi có thể, nhưng mà hôm nay, Huyền Thiên Cửu Biến của ngươi đã sớm rỉ sét, ngươi có thể thi triển ra được sao?

- Ngươi...

Dù hàm dưỡng của Kỷ Trung Đường rất tốt, lúc này nghe thấy ngữ khí trào phúng của Vương Xà, cũng không khỏi đại nộ, muốn phát tác tại chỗ.

- Thúc phụ, việc này giao cho chất nhi xử lý!

Lục Thiểu Du hít sâu một hơi, thân thể ngồi trên ngựa thẳng tắp, bỗng nhiên trong đôi mắt lóe ra hai tia sáng.

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #110


Báo Lỗi Truyện
Chương 110/1489