Chương 1094: Đại điển tổ chức.



Đây là một nơi ít ai lui tới, nhưng ngày hôm nay, trên Quy Bối Sơn ít ai lui tới này lại chật kín nhân ảnh, một đám cường giả tu vị ít nhất là cửu phẩm vây quanh một chỗ, chỉ chừa lại khoảng đất trống giữa Quy Bối Sơn.

Chỗ ngồi của nhóm người này cũng được xếp đặt thập phần có chú ý.

Phương hướng chính bắc, có một bảo tọa, tọa bắc triêu nam, bảo tọa này thoạt nhìn như được chế thành từ hoàng kim, vàng chói, dưới ánh nắng sớm lại tỏa ra kim mang vô cùng cao quý.

- WOW, cái này tựa hồ là một kiện La Thiên pháp khí thượng phẩm ah, so với Ngân Sương Thành Bảo cũng không thua kém bao nhiêu, trách không được nhiều người như vậy tranh giành vị trí Nhân Hoàng, chỉ vì cái ghế này thôi, đi tranh một chuyến cũng đáng!

Chu Báo đứng ở phía chính tây trên đỉnh Quy Bối Sơn, ở trước mặt hắn, Yến Vân Thiên ngồi đó, đây chính là nơi cử hành Nhân Hoàng đại điển, Quy Bối Sơn.

Ngoại từ cái ghế lớn được bày ở hướng chính bắc ra, hướng chính đông, là Ngũ đại tông môn cùng và người của siêu cấp đại tông môn ở Tây Tam Vực đến đây xem lễ, chính phía tây, là một ít môn phái, tông môn, thế gia nhỏ của Đông Tứ Vực tới đây xem lễ.

Mà phía chính tây của Chu Báo hiện giờ, chính là vị trí của một đám gia hỏa tham dự Nhân Hoàng đại điển.

Những người đến tham dự Nhân Hoàng đại điển, tất cả đều là hoàng giả của siêu cấp vương triều trong thế tục, số mệnh của nguyên một đám đều tốt đến khủng khiếp, cứng rắn cực kỳ khủng khiếp, cũng đều thân mang dị bảo, lại đều là bảo bối tương tự với Sơn Hà Bình Thiên Quan, những bảo bối này đều có thể gia tăng số mệnh, mệnh cách cho người, cho nên, hiện giờ trên đỉnh Quy Bối Sơn này tử khí trùng thiên, người có nhãn lực như Chu Báo, dù phải nhìn từ rất xa nhìn, những vẫn có thể chứng kiến một đạo tử mang ngưng thực vô cùng từ Quy Bối Sơn bay thẳng về phía chân trời, bên trong tử mang còn ẩn hiện một mảnh Ngũ trảo Kim Long dài hẹp đang gào thét, gào rú, khí thế trong khoảng thời gian ngắn thịnh tới cực điểm. Nguồn: http://truyenyy.com

Tên sứ giả kia dùng một loại ánh mắt đủ để giết chết người khác nhìn chằm chằm vào cái đầu trọc của Tống Tử Phật, Tống Tử Phật lại như chưa tỉnh, ôm một bạch y nữ tử ở bên cạnh, thấp giọng cười hì hì.

Về phần Chu Báo quan tâm nhất chính là điện chủ Linh Tiêu Điện, Ngọc Thái Hư, nhưng sau lần đầu tiên trông hắn, rốt cục cũng không nổi lên ý niệm chống lại nữa.

- Tên này thật sự quá đáng sợ, cũng không biết tu luyện đến tình trạng gì rồi nữa, chỉ sợ coi như ta phát động Thất Khiếu Thăng Tiên Lô cũng không phải là đối thủ của hắn, trừ phi ta phát động Chí Tôn Tiên Khí mới được, bất quá, tên này không thể nào không có tiên khí được, hừ, chỉ sợ ngay cả Chí Tôn Tiên Khí cũng không làm gì được hắn cả, cũng chỉ có thể đợi đến khi *** huyền công của ta có chút thành tựu, chính thức nắm giữ lực lượng của Thái Cổ Yêu Viên Chu Yếm, có lẽ mới có thể đánh một trận a!

Trong nội tâm Chu Báo âm thầm bồn chồn.

Ngọc Thái Hư là một trung niên nam tử vô cùng tuấn mỹ, toàn thân thoạt nhìn cũng không có khí thế gì, không giống như người tu luyện, hòa nhã vinh hoa quý phái, so với hoàng đế càng giống hoàng đế hơn, trên mặt luôn mang theo vẻ tươi cười cực kỳ ôn hòa, ánh mắt quét đến ai, người đó sẽ không tự chủ được cảm thấy cực kỳ ấm áp.

- Tu vị người này, chỉ sợ đã đến Thiên Quân cực hạn, chỉ kém một lớp giấy, liền có thể bước vào Nhân Tiên chi cảnh trong truyền thuyết rồi. Ân, cũng chỉ có như vậy mới có tư cách trở thành điện chủ Linh Tiêu Điện, áp đảo thế lực khắp nơi của Linh Tiêu Điện. Bốn địa tông môn con lại a, ha ha, lúc này đây, bốn đại tông môn ngoại trừ Linh Tiêu Điện ra, cũng không phái ra người đứng đầu, nghĩ đến chắc là không muốn gặp mặt Ngọc Thái Hư, tránh mất đi tin tưởng!

Ý niệm của Chu Báo hơi chuyển, liền suy nghĩ cẩn thận vì sao cuối cùng tứ đại tông môn là do Tống Tử Phật, Thanh lão đại biểu đến đây. Tống Tử Phật bây giờ là người tâm phúc của Đại Luân Tự, địa vị của Thanh lão trong Tiên Cung cũng rất cao, nhưng hai người này đều không phải là người cầm quyền thực tế của hai đại tông môn này, Dao Trì và Long Lôi Cung cũng giống như vậy.

- Thực lực của Ngọc Thái Hư, không chỉ là ta, mà chỉ sợ ngay cả nhân vật cấp bậc Thiên Quân cũng khó có thể nhìn thấu, hắn cứ như vậy híp mắt ngồi xuống, coi như là Thiên Vương lão tử cũng không dám xoay người!

Trong nội tâm âm thầm hoảng sợ liếc nhìn Ngọc Thái Hư liếc, hắn lại chuyển ánh mắt lên một người khác, người này chính là Hồng Thái Sư cũng ngồi ở phía tây như hắn..

Người cầm quyền của Hồng gia, đệ nhị gia tộc trong Linh Tiêu Điện, đây là một nhân vật hoàn toàn khác với Ngọc Thái Hư, Ngọc Thái Hư hắn hoàn toàn nhìn không thấu, nhưng Hồng Thái Sư hắn lại liếc mắt liền nhìn thấu, phảng phất như trên người không có một tia bí mật nào cả vậy, tu vị chính là cửu phẩm, thực lực cửu phẩm, thậm chí ngay cả công pháp tu luyện cũng chỉ có thể xưng là nhất lưu, trong cửu phẩm cường giả có lẽ là người nổi bật, nhưng nếu nói hắn có thực lực vượt cấp khiêu chiến, Chu Báo là người đầu tiên không tin, nhưng hết lần này tới lần khác một nam tử hắn liếc mắt liền có thể nhìn thấu như vậy, lại trong đối kháng chính diện đã giết qua một nhân vật cấp Thiên Quân, đây là khái niệm gì, đây là có chuyện gì?

Điểm này, Chu Báo không nghĩ ra, bất quá hắn cũng không nghĩ nhiều, nếu Hồng Thái Sư đã là địch nhân của Ngọc Thái Hư, như vậy, người này cứ giao cho Ngọc Thái Hư đối phó là được, hắn căn bản không cần quá mức lo lắng, việc hắn muốn biết nhất hiện giờ chính là Nhân Hoàng chi tuyển mà Ngọc Thái Hư nhắm là ai?

Nhân Hoàng đại điển lần này, Đế Vương có tư cách tham gia tổng cộng có mười ba người, trong đó bắt mắt nhất chính là Dương Hoàng của Đại Ly vương triều, cũng không phải bởi vì hắn cao lớn cỡ nào, mà là tất cả mọi người đều biết rõ, hắn là người được Hồng gia lựa chọn ủng hộ, cũng biết hắn là khôi lỗi của Hồng Thái Sư.

Sau khi thấy Dương Hoàng, Chu Báo liền rõ lời Ngọc Nam Thành nói là có ý gì, Dương Hoàng này tuổi chừng 50, cũng không phải là tu luyện giả, trên người ngay cả chút nội khí cũng không có, dáng người có chút béo phì, bụng hơi phệ, nhìn qua chính là một ngươi đã quen an nhàn sung sướng, hơn nữa khẳng định nếm qua rất nhiều linh đan diệu dược, bằng không thì với tuổi này của hắn cũng không bảo dưỡng tốt như vậy được, dù sao cũng là người đã qua 70, lại căn bản không tu luyện qua nội khí, vừa nhìn qua lại như không đến 50, đây cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

Chu Báo chỉ nhìn hắn một cái, liền dời đi ánh mắt, xem hắn cái dạng này, coi như tài cao trí cao cũng không làm được gì, ở loại địa phương này, nếu như không có Hồng Thái Sư thì nhất định sẽ bị người khác bóp chết ngay, còn không bằng chú ý những người khác.

A Dục Vương của Khổng Tước vương triều là một kình địch khác của Yến Vân Thiên, ấn tượng đầu tiên mà A Dục Vương mang đến cho Chu Báo chính là trẻ tuổi, rất trẻ tuổi, so với Yến Vân Thiên ít nhất phải trẻ hơn hai mươi tuổi, tuổi không kém mình bao nhiêu, toàn thân tinh lực dồi dào, tu luyện cũng là Đế Hoàng chi đạo, thực lực đã đến cửu phẩm đỉnh phong, nhấc tay nhấc chân đều khí thế mười phần, quý khí tràn đầy, bên hông treo một cái ngọc tỷ, ngọc tỷ này cũng giống như Sơn Hà Bình Thiên Quan của Yến Vân Thiên vậy, cũng là một kiện Thuần Dương pháp khí trấn áp số mệnh, hợp với một thân đế bào bích sắc của hắn càng tăng thêm sức mạnh, mà ở bên cạnh của hắn, lại là một hòa thượng gầy như que củi.

Hòa thượng này cực kỳ nhỏ gầy, thân cao chẳng qua chỉ một mét năm, toàn thân ngăm đen, làn da buồn tẻ, toàn thân cộng lại, cũng không biết có được hai ba lượng thịt không nữa, chỉ toàn là da với xương, lần đầu tiên nhìn lại, phảng phất như thấy một cái giá đỡ khô lâu vậy.

Đối với nhân vật giống như khô lâu này, Chu Báo cũng không dám có ý khinh thường, bởi vì lão hòa thượng này có thực lực cấp bậc Tôn Giả.

Chu Báo có tiên khí nơi thân, lúc đối mặt với Tôn Giả có thể bỏ qua, nhưng hiện giờ, dưới tình huống thế này, Chu Báo căn bản không có lá gan tung ra tiên khí, nhưng hắn lại nhớ rõ, lúc ở Trấn Long Khư, hắn phải nhờ vào Thất Khiếu Thăng Tiên Lô mới chạy thoát khỏi tay Ngọc Thái Hư, nếu trên địa bàn của Ngọc Thái Hư lộ ra Thất Khiếu Thăng Tiên Lô này, vậy thì vấn đề nghiêm trọng rồi.

Mà Chí tôn chiến hạm Chí Tôn Tiên Khí hắn mới tế luyện kia, nếu như mình lộ ra thì nhất định có thể lực áp quần hùng, nhưng về sau thì sao, Chí Tôn Tiên Khí ah, Chu Báo có, chính mình từ nay về sau nhất định sẽ phiền toái không ngừng, đến lúc đó, chỉ sợ ngay cả Tiên Cung cũng đỏ mắt nhìn mình chằm chằm.

Cho nên, hai kiện tiên khí hiện giờ trên người hắn, không kiện nào có thể dùng cả, không cần tiên khí, như vậy, lấy thực lực bản thân để tranh phong với Tôn Giả?

Không phải chứ, lấy thực lực hiện giờ của hắn, đừng nói là một Tôn Giả, coi như đến trên mười tên hắn cũng có nắm chắc tiêu diệt, bất quá nói như vậy, hắn liền không thể che dấu được khí tức của Thái Cổ Yêu Viên Chu Yếm rồi, nhất định sẽ bị người phát hiện, để người khác phát hiện mình ngưng luyện ra Thái Cổ Yêu Viên chân thân, cũng là một chuyện phiền phức.

Cũng chỉ có thể dùng Thuần Dương pháp khí thôi, trên tay hắn có không ít Thuần Dương pháp khí, nhưng là chân chính có sức chiến đấu cũng chỉ có Phiên Thiên Ấn và Kim Cương Xử thôi, còn có Lưỡng Nghi Thông Thiên Kiếm.

Không muốn bại lộ tiên khí, không muốn bại lộ huyết mạch Chu Yếm của mình, trong khoảng thời gian ngắn, đúng là Chu Báo có cảm giác bó tay bó chân.

- Mẹ kiếp, một ngày nào đó, lão tử nhất định muốn đem tiên khí của mình hiện ra một cách quang minh chính đại, đánh chết đám vương bát đản này!

Đây là cách nghĩ nho nhỏ của hắn hiện giờ, nhưng hắn cũng biết, thực lực bây giờ là bất lực, chỉ có thể nhẫn nhịn, làm Ninja rùa a, làm Quy lão Kame a.

Trừ Dương Hoàng và A Dục Vương, Yến Vân Thiên chính là đối thủ cạnh lớn nhất đối với Đại Ô vương triều Lang đế.

Đại Ô vương triều, cũng không phải là vương triều thuộc Bồng Lai Vực, mà là một đại vương triều thuộc Phương Trượng Vực, mà cái vương triều này, thập phần tương tự như Bắc Nguyên, đều là dân tộc thảo nguyên, lấy sói làm đồ đằng, hung hãn hiếu sát, ở trong Phương Trượng Vực có giằng co mấy vạn năm với một vương triều gọi là Đại Triệu, cuối cùng, đến tay Lang đế, trong một lần hành động tiêu diệt Đại Triệu vương triều, chiếm cứ một phần tử thổ địa của Phương Trượng Vực, thành lập một vương triều hoàn toàn mới, mà Chu Báo xem ra, chuyện này giống như Trung Quốc thời cổ đại, các vương triều Trung Nguyên đều bị các dân tộc dã man trên thảo nguyên chinh phục, khôi hài nhất là, hình như Lang đế này rất thích văn minh của Đại Triệu vương triều, sau khi chinh phục Đại Triệu, còn đem tất cả quy củ của Đại Ô vương triều, chế độ đều sửa thành không khác gì Đại Triệu, chẳng khác gì họa hổ họa bì nan họa cốt, có trời mới biết cái vương triều này có thể tồn tại trong bao lâu, nhưng không hề nghi ngờ, hiện tại vương triều vừa thành lập này có thực lực vô cùng cường đại, có cơ nghiệp vĩ đại, hành động của Lang đế giống như việc Yến Vân Thiên diệt Bắc Nguyên, luận lực thống trị, càng lớn một bậc, dù sao người ta không có bị thế gia nhiễu loạn a.

Nhìn kỹ Lang đế này, hắn là một người có tướng mạo xấu xí, tướng ngũ đoản, thân cao khoảng một mét sáu, thân hình thon gầy, có gương mặt gỗ, trên người cũng có một chút tu vi, nhưng cũng chỉ là Ngũ phẩm chi cảnh, thực lực không đáng lo, nhưng tinh tế cảm ứng, Chu Báo lại phát hiện ngoài ý muốn, chính là Lang đế đem Đế Hoàng Chi Đạo tu lệch ra ngoài.

Đúng, là lệch ra ngoài, tu luyện đến một tình trạng cổ quái, mặc dù chỉ có thực lực Ngũ phẩm, nhưng nếu như đánh thật, nói không chừng có thể cứng chọi cứng với cường giả Thất Bát phẩm, bởi vì trong nội khí đế vương của hắn, có mang theo một cổ khí thế bao trùm tất cả, khí thế này giống như là chúa tể của thiên địa, giống như khi đánh quyền luyện ra quyền ý, khi tranh đấu với người khác thì chiếm hết tiện nghi.

Nhưng trong mắt Chu Báo, tên Lang đế này, căn bản không có bao nhiêu sức nặng.

- Mẹ kiếp, đều là một tên bệnh tâm thần, nếu như trời sinh đã là Nhân Hoàng, có lẽ còn làm được một chút chuyện, nhưng hiện tại, hắc hắc, tranh giành là Nhân Hoàng hậu tuyển, phía trên hậu tuyển là Linh Tiêu Điện đè nặng, ngươi cho rằng Linh Tiêu Điện sẽ để một tên bệnh tâm thần như ngươi làm Nhân Hoàng hậu tuyển hay sao?

Trong lòng Chu Báo nghĩ thầm.

Ở bên cạnh Lang đế, có một người đứng cạnh, người này ở trần, cơ bắp hùng tráng, cái đầu trọc lóc, cái đầu còn sáng hơn cả Tống Tử PHật, nhưng không có giới sẹo.

- Không tệ a, thằng này cũng là nhân vật cấp Chân Tiên, có lẽ chính là cái gì Lưu Ly Vương, xem ra Phương Trượng Vực cũng không ít cao thủ, thiên hạ này to lớn, kỳ nhân dị sự chỗ nào cũng có, trước kia ta vẫn luôn ở trong Trung Thổ Vực, không khỏi có chút giống như ếch ngồi đáy giếng, mượn một cơ hội này, gặp được anh hùng thiên hạ cũng không tệ.

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #1094


Báo Lỗi Truyện
Chương 1094/1489